Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 109: Động viên

"Phải thừa nhận rằng, hiện tại ta bắt đầu cảm thấy tâm trạng của mình có chút mất cân bằng." Phiền Mỹ Nam nhìn Trương Hằng với bộ chiến y Iron Man huyễn khốc, rồi lại nhìn khẩu súng poọc hoọc đơn sơ trên tay mình.
Trương Hằng ném cho Phiền Mỹ Nam chiếc vòng tay điều khiển chiến y, "Cái này chuẩn bị cho ngươi."
"Ha ha, lấy luôn ta vẫn thấy hơi ngại." Phiền Mỹ Nam nhận lấy vòng tay, miệng thì nói vậy nhưng tay đã nhanh chóng đeo vào cổ tay, vui vẻ nói, "Thế còn ngươi, giờ tính sao?"
"Ta không cần thứ này, ở thế giới này hai tay ta chính là vũ khí mạnh nhất." Trương Hằng nói, "Chiến y ngược lại sẽ hạn chế khả năng phát huy của ta, khiến ta không thể lắp ráp nhanh thứ mình cần." Nói xong, Trương Hằng trực tiếp tháo một chiếc đèn đường thành linh kiện, năm giây sau trong tay hắn đã có một thanh quang đao.
"Được rồi, lòng ganh tỵ của ta lại trỗi dậy." Phiền Mỹ Nam ai oán nói, đồng thời mở vòng tay để chiến y bao phủ cơ thể mình, "Ôi, cảm giác cũng không tệ, ta đã muốn thử làm Iron Man từ lâu rồi, quà năm mới này ta nhận nhé." Nói xong nàng dừng một chút rồi nghiêm túc nói, "Đã đến lúc chúng ta cùng nhau chiến đấu vì chính nghĩa rồi! Tiến lên đi, Vưu Đạt đại sư!"
"Đừng có loạn đặt tên cho ta." Trương Hằng dùng quang đao phản xạ lại mấy viên đạn bắn tới, xử lý hai tên áo đen mô phỏng sinh vật gần nhất, "Kho quân dụng di động của bọn chúng đã vào trong rồi, chúng ta cũng phải nhanh tay hơn thôi."
"Rõ." Phiền Mỹ Nam điều khiển chiến y phóng ra 24 viên đạn đạo vi hình, chúng rơi trúng bọn áo đen một cách chuẩn xác, không chỉ tạo thành sát thương lớn trên diện rộng, mà làn khói lửa do vụ nổ cũng vừa hay trở thành lớp bảo vệ cho hai người.
Nhưng khi họ vừa đến cửa chính, liền thấy tên đầu trọc lúc nãy xông lên nhanh nhất giờ lại đang tháo chạy ra ngoài với tốc độ nhanh hơn bất cứ ai.
Trương Hằng nhướng mày.
"Bên trong có một cột chống trời."
"Hả... đây là cái kiểu ví von gì vậy?" Phiền Mỹ Nam hỏi.
"Không phải, đúng là cột chống trời thật! Còn có Decepticon nữa, ta hoàn toàn không hiểu sao hai bọn nó có thể liên thủ được." Nhân viên phục vụ cũng vội vã rút lui, đồng thời không quên gọi những người mang tin cùng nhau chạy thoát thân.
Phiền Mỹ Nam thăm dò bước vào, quả nhiên thấy hai Autobot đang đánh nhau long trời lở đất với nhóm cao bồi lão cha, nhưng dù là đạn hay dây thừng cũng chẳng gây tổn thương gì lớn cho cột chống trời và Decepticon, chưa nói đến những món điểm tâm ngọt bánh kẹo bảo bối vừa mới chế tạo ra, trái cây khổng lồ bằng kẹo cứng rắn cũng bị Decepticon một quyền oanh thành vụn đường.
Nhưng không ai để ý rằng, Phá Hư Vương khi thấy hai quái vật khổng lồ kia đã lộ ra một tia kinh hỉ trong ánh mắt, người hắn run rẩy không tự chủ, không phải vì sợ hãi, mà giống như một lữ khách lang thang ba ngày ba đêm trong sa mạc, bỗng nhiên thấy được ốc đảo.
"Thật hay giả vậy, mới cửa thứ nhất mà chúng ta đã phải gặp Transformers rồi sao? Hơn nữa còn là hai đại boss, một chính một phản." Phiền Mỹ Nam thở dài, mở pháo xung điện hồ quang trên tay.
Lúc này, một giọng nói truyền đến bên tai cô, "Ta... ta bây giờ có thể phá đồ không?" Phá Hư Vương mong chờ hỏi.
"Đương nhiên, ngươi phá được hai cái thứ đồ chơi này chứ?"
"Không, ngươi phải hỏi là... ta tốn bao lâu để phá hai tên này." Phá Hư Vương vặn khớp tay, hưng phấn nói.
Giây phút sau đó, Bánh kẹo bảo bối bị Decepticon liên tục đánh lui về phía cổng, nhưng ngay lập tức, Decepticon bỗng nhiên cảm nhận được cảm giác nguy hiểm cực kỳ mạnh mẽ, nhưng nó còn chưa kịp phòng ngự đã phát hiện cánh tay mình biến mất, sau đó đến bắp chân, thắt lưng và cả ngực nữa…
Lúc này Phá Hư Vương giống như quay về nhà bếp, tay cầm dao phay, có vẻ tùy hứng, mỗi nhát dao xuống một miếng thịt bò lớn bị chia nhỏ ra, nửa phút sau, Decepticon uy phong lẫm liệt chỉ còn lại cái đầu.
Phá Hư Vương đang muốn thừa thắng xông lên, thì ngay lập tức, một thanh võ sĩ đao chặn trước mặt hắn, rồi hắn nhìn thấy một sinh vật màu lục đeo khăn đỏ trên đầu, đột ngột đứng trước mặt.
"Ninja rùa phiên bản máy móc? Hay là Rafael? Vậy Michel Angelo và Einstein cũng có đây không," Phiền Mỹ Nam mắt mở to, "Đây loạn quá rồi đó."
"Đây chính là sự đáng sợ của nhà khoa học tà ác, máy móc hắn tạo ra cái sau mạnh hơn cái trước, trên thực tế, chỉ cần hắn muốn tạo là sẽ không gì chế được." Tên đầu trọc nghiêm mặt nói.
Mà lúc này Phá Hư Vương cũng gặp phiền phức, Rafael tuy không lợi hại như Decepticon nhưng sự nhanh nhẹn và linh hoạt thì Decepticon không thể nào sánh được. Năng lực phá hoại của Phá Hư Vương tuy mạnh, nhưng cần tiếp xúc mới phát huy tác dụng, hiện tại Rafael thì chạy lung tung, leo tường trèo nóc, đôi khi lại tấn công từ trần nhà, khiến Phá Hư Vương ngay cả bóng dáng đối phương cũng chẳng thấy, muốn phá cũng không được, mà ngược lại bản thân lại liên tục gặp nguy hiểm.
May thay ninja ảo ảnh đã đuổi tới kịp thời, hừ lạnh một tiếng, "Ninja nên để ninja chuyên nghiệp đối phó!"
Bên kia, cao bồi lão cha cũng lên tiếng, "Bên này để bọn ta giải quyết, các ngươi mau đi ngăn nhà khoa học tà ác đi, đừng lo, bọn ta sẽ khống chế phòng điện và cản bọn địch khác."
"Ờ... ý của các ngươi là mấy người sẽ ở dưới này vui vẻ đánh tạp binh lấy kinh nghiệm, còn chúng ta thì lên trên đánh boss gian khổ vượt ải à?" Tên đầu trọc hỏi.
"Đúng, dịch nghĩa thì ý là thế đấy, còn gì hỏi không?" Deception King hỏi.
"Không có, mọi người đến đây đã là may mắn rồi, vậy để chúng ta cùng nhau giải quyết nguy cơ trước mắt của thành phố thôi!" Tên đầu trọc nắm tay nói.
"Ta và miêu miu nhỏ của ta sẽ cầu nguyện cho các ngươi!" Cô nàng Miêu Mễ cũng giơ chữ V.
Đội 6 người vượt năm trò chơi, ngay trong những lời cổ vũ động viên này, dứt khoát bước vào thang máy ngắm cảnh.
Khi cửa thang máy khép lại, Phiền Mỹ Nam giơ pháo trên tay, "Có phiền không nếu ta sẽ quét sạch những tên dưới kia khi giải quyết xong chuyện chính?"
"Tính cả ta." Trương Hằng nói.
Thực tế, hắn cũng đoán được phần nào rằng đám người kia không đáng tin cậy, chưa kể phong cách không nghiêm chỉnh quen thuộc của Nhạc Cao, chỉ tính độ khó phó bản, đột nhiên có thêm nhiều người giúp đỡ như vậy là điều không thể, việc nhóm cao bồi lão cha có thể xuất hiện và giúp bọn họ vào được thang máy đã là niềm vui bất ngờ rồi, về sau chắc chắn bọn họ sẽ phải tự giải quyết thôi.
"Hy vọng lát nữa mở cửa, chúng ta sẽ gặp mấy em hạm nương phiên bản máy móc, ít nhất có vậy khi chiến đấu tâm trạng của ta sẽ tốt hơn." Nhân viên phục vụ nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận