Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 42: Môn

Chương 42: Cánh cửa
Trương Hằng hơi đưa mặt đến gần mấy cây quyết loại kia, kết quả mùi kỳ lạ xung quanh cũng không trở nên nồng nặc hơn. Xem ra mùi này không phải do quyết loại tỏa ra, nhưng những cây này có ở đây quả thật khiến không khí ẩm ướt hơn, hòa cùng mùi kia, làm người thêm khó chịu.
Trương Hằng dùng dao nhỏ cạo một ít, bỏ vào túi kín rồi tiếp tục đi xuống.
Sau khi xuống thêm mười bậc thang, trước mắt xuất hiện một cánh cửa.
Nếu đám quyết loại kia chỉ khiến người có cảm giác âm u không thoải mái thì những thứ trên cửa kia quả thực là đáng ghê tởm, chúng là những thứ giống dây leo, nhưng mỗi đốt lại có vô số mụn thịt nhỏ, phía dưới còn có những cái giống giác hút của bạch tuộc, chúng quấn lấy nhau rồi bám chặt vào ván cửa.
Và khi nhìn kỹ thì những cái cành đó dường như còn đang từ từ ngọ nguậy. Trương Hằng lần đầu thấy cảnh tượng quỷ dị như vậy. Hắn hiện tại có cảm giác như bị rơi vào hang thỏ của Alice, nhưng cô gái kia lạc vào xứ sở kỳ lạ còn hắn thì như bước vào vực sâu kinh hoàng không đáy.
Chỉ mới trước cửa thôi đã đáng sợ thế này, thật không thể tưởng tượng phía sau cửa còn giấu thứ gì. Lúc này người thường có lẽ đã không nhịn được mà quay đầu, nhưng Trương Hằng chỉ thấy trong lòng hơi khó chịu vì mùi lạ kia, trời sinh hắn đã trầm tĩnh hơn người thường, lại thêm cảm xúc không bị ảnh hưởng trong phó bản nên bây giờ gần như hắn không cảm thấy sợ hãi.
Trương Hằng cứ thế đi thẳng tới cánh cửa kia, và lúc này con mèo hoa mà hắn dùng làm máy dò lại có thể phát huy tác dụng. Trương Hằng không để ý con mèo giãy giụa phản kháng, túm gáy nó đưa tới gần những cái cành đang động đậy kia, quả nhiên khi con mèo hoa đến gần thì mấy cái cành đó cũng bắt đầu nhúc nhích nhanh hơn, cái cảm giác như thợ săn vừa phát hiện ra con mồi vậy.
Mà mèo hoa theo bản năng sinh vật cũng nhận ra sự nguy hiểm sắp tới, càng giãy giụa dữ dội hơn. Nhưng cổ nó bị Trương Hằng siết chặt, khiến nó không tài nào trốn thoát được.
Đến khi cành cây tăng tốc nhúc nhích tới một giới hạn, chỉ nghe "băng" một tiếng trầm đục, các mụn thịt trên cành đồng loạt nổ tung, từ bên trong vươn ra vô số cành cây nhỏ xíu như râu muỗi, nhanh chóng đâm vào thân mèo hoa, nhờ 【 thấu kính loại bỏ 】 mà Trương Hằng còn nhìn thấy máu theo những cái xúc tu kia chảy vào trong dây leo.
Thân mèo hoa run rẩy, trong mắt hiện vẻ sợ hãi.
Trương Hằng đã rụt tay lại trước khi đám mụn thịt kia nổ tung, và sau đó đám dây leo quái dị kia nhận lấy con mèo, đến khi cành cây giống như râu muỗi đâm vào thân con mèo thì nó cuối cùng cũng im lặng, dường như là cam chịu số phận không giãy giụa nữa.
Cùng lúc đó, Trương Hằng để ý thấy dây leo ở vị trí then cửa dường như cũng nới lỏng ra chút, tuy không cố ý nhưng chúng vốn mọc ra từ bên trong cửa, cũng không bịt kín cửa hoàn toàn, tranh thủ lúc đối phương "ăn" thì Trương Hằng dùng dao nhỏ đẩy cửa ra một chút. Vừa đủ cho một mình hắn nghiêng người lọt qua.
Mặc dù màn tự mình trải nghiệm của mèo hoa đã cho hắn một bài học, nhưng Trương Hằng vẫn quyết định vào xem thử. Hắn đã quan sát hành động săn mồi của đám dây leo kia, không biết có phải do thực vật hệ sinh mệnh đều như vậy hay không, xét tốc độ thì chúng không quá nhanh, với thân thủ của Trương Hằng thì vẫn có thể tránh được trước khi mụn thịt nổ tung, mà hơn nữa chúng sẽ tăng tốc nhúc nhích trước khi săn mồi, để ý dấu hiệu này là có thể chuẩn bị trước.
Mặt khác khi dùng dao nhỏ để đẩy cửa thì Trương Hằng cũng xác nhận được một điều, là những thứ này dường như không có phản ứng gì với vật chất không có sinh mệnh, vì vậy sau khi cân nhắc thì Trương Hằng vẫn đi vào. Đã tới đây rồi, cho dù phía sau cánh cửa kia là Địa Ngục thì hắn vẫn muốn vào xem thử...
... Bách Thanh vẫn đang lo lắng lắng nghe thanh âm ở đầu dây bên kia. Từ sau khi kết thúc cuộc trò chuyện lần trước, Trương Hằng có một khoảng thời gian dài không lên tiếng, nhưng Bách Thanh nghe được tiếng mèo hoa thảm thiết kêu gào sau đó, cái âm thanh như tiếng phấn viết cọ xát trên bảng đen vậy, khiến trong lòng người thấy kinh hãi.
Nàng tuy không nhìn thấy mấy cây quyết loại cổ xưa kia hay mấy dây leo xấu xí trên cửa, nhưng người ta nói, nỗi sợ hãi thực sự bắt nguồn từ sự tưởng tượng của con người với những điều chưa biết. Chỉ có âm thanh mà không có hình tượng lại khiến cho không khí quỷ dị này càng thêm mãnh liệt.
Bách Thanh đã vài lần muốn hỏi Trương Hằng tình hình bên kia thế nào, thấy gì rồi, nhưng sợ mình vừa mở miệng lại khiến anh phân tâm mà gặp nguy hiểm.
Vậy nên cô chỉ còn cách im lặng tiếp tục, cho đến khi ở đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến những tiếng "xì xì" rè rè. Bách Thanh không nhịn được nữa, lên tiếng hỏi, "thế nào, anh thấy gì?"
Nhưng đầu dây bên trong lại không có câu trả lời của Trương Hằng. Anh dường như biến mất, chỉ còn lại những tiếng rè rè "xì xì" ngày càng lớn hơn, làm tay chân Bách Thanh lạnh toát.
Một bên khác, Trương Hằng cũng chú ý đến vấn đề máy liên lạc. Hắn vẫn duy trì liên lạc với Bách Thanh, trước đó hắn còn nghe được tiếng hít thở đều đặn của cô, nhưng bây giờ chỉ còn lại tiếng tạp âm kỳ quái kia.
Trương Hằng đoán có lẽ do từ trường ở đây có vấn đề, làm nhiễu sóng tín hiệu thông tin.
Nhưng vì đã vào rồi thì hắn cũng không thể quay ra ngay lập tức, mà mấu chốt nhất là hắn đã bị cảnh tượng trước mắt thu hút hết ánh nhìn. Trương Hằng cuối cùng đã biết mấy dây leo đó từ đâu ra.
Trong đại sảnh trước mắt hắn là một gốc cây kỳ dị, nhìn nó có chút giống cây du, nhưng thấp hơn một chút, tán lá lại tươi tốt hơn, và những dây leo đan xen khắp thân cây hầu như bò kín cả căn phòng, khiến nơi này trông như một khu vườn cây đáng sợ.
Không ai biết được cái cây này rốt cuộc bao nhiêu tuổi, trông nó có vẻ còn lâu đời hơn mấy cây quyết loại bên ngoài. Đồng thời Trương Hằng cũng để ý thấy, cái cây dường như hóa thạch này còn hô hấp như động vật, bên trong thân cây có cái gì đang nhảy lên, phát ra tiếng "tùng tùng tùng", giống như là trái tim vậy, ngoài ra, còn có một chất giống như tro tàn phun ra từ tán cây.
Trương Hằng ngửi thấy mùi kỳ lạ lúc nãy là từ những mảnh bụi nhỏ đang bay lên trong không trung đó, một chút trong số đó còn rơi trên vai và tóc của hắn.
Nhưng điều này vẫn chưa đáng kinh ngạc nhất. Ngay lập tức Trương Hằng thấy trên cành cây treo những thứ giống như kén ve, nhưng nhỏ hơn, trong những kén ve nhỏ có bóng đen lướt qua, nhìn hình dạng rất giống với bóng ma trong não thất thứ tư mà hắn từng thấy trên CT scan, còn thứ được bọc trong những kén ve lớn hơn thì lại có hình dạng con người.
Trương Hằng thậm chí còn thấy cả khuôn mặt của mình trong một cái kén ve lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận