Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 261: Thám hiểm cùng nghỉ phép

"Đảo Greenland khảo sát khoa học?" Hàn Lộ nhíu mày, "Hình như là có chút ấn tượng, ta nhớ nàng rất sớm đã nhắc tới, nói ở đảo Gullian có người bản địa phát hiện một di tích hay cái gì đó, nghe nói bên trong có mấy bức bích họa liên quan tới tín ngưỡng nguyên thủy." Người kia báo cáo với chính quyền, lúc đó đã gây ra chấn động lớn, không ít học giả nổi danh đều rất hứng thú với chuyện này, nên họ tổ chức hai đội khảo sát khoa học, trước sau hai lần đến khu vực mà người bản địa kia nói để tìm di tích, nhưng cuối cùng đều không thu hoạch được gì, về sau mọi người bắt đầu chỉ trích người bản địa tuyên bố phát hiện di tích kia, cảm thấy đây chỉ là chuyện hắn bịa ra, dù người bản địa vẫn một mực chắc chắn mình không nói dối, nhưng vì không tìm được chứng cứ xác thực nào, dần dần chuyện này cũng bị bỏ qua. Nhưng mẹ ngươi luôn cảm thấy rất hứng thú với nó, bà ấy thấy theo lời người kia miêu tả, di tích đó rất có thể liên quan tới nguồn gốc của thần thoại Mesopotamia, thần thoại Celtic và thần thoại Ai Cập sau này."
Trương Hằng nghe vậy có vẻ hơi kinh ngạc, "Sao ta không thể tra được những chuyện này trên mạng?"
"À, tin này cũng phải bảy, tám chục năm trước rồi, vì đối với giới khảo cổ lúc đó mà nói xem như một sự sỉ nhục không lớn không nhỏ, nên chỉ có vài tờ báo địa phương đăng. Tiểu Hạ hình như lật được ở báo cũ trong thư viện Đại Anh, lúc đó cô ấy đang viết luận văn gì đó, dù tin này không liên quan nhiều tới nghiên cứu của cô ấy, nhưng cô ấy vẫn nhớ mãi không quên."
"Sau khi chúng ta tốt nghiệp, ai cũng bận rộn, một thời gian đầu ta với Tiểu Hạ còn giữ liên lạc bằng điện thoại, nhưng sau công việc của chúng ta ngày càng bận rộn, chuyển sang email tâm sự mấy chuyện xảy ra bên cạnh, rồi một ngày Tiểu Hạ đột nhiên nói với ta rằng, cô ấy cùng cha ngươi gặp một người tên là Thái Mỗ trong một cái salon, hắn kinh doanh một công ty du lịch, bản thân cũng cực kỳ thích thám hiểm, tự mình lập ra một đội thám hiểm, đang muốn xâm nhập khu vực hoang vu ở đảo Greenland."
"Tiểu Hạ đã kể cho hắn nghe về tin tức đưa hồi hơn bảy mươi năm trước, Thái Mỗ cảm thấy rất hứng thú, quyết định mời cha mẹ ngươi tham gia đội thám hiểm, lúc đó ta đã khuyên Tiểu Hạ, không nên vội vàng nhận lời mời, ta nói không chỉ có môi trường khắc nghiệt mang tới nguy hiểm, mà còn một đám người xa lạ cô ấy mới gặp lần đầu không hiểu rõ, vậy mà chớp mắt cô ấy đã muốn cùng bọn họ tiến vào khu vực hoang vắng không một bóng người để thám hiểm."
"Nhưng Tiểu Hạ lại nói với ta cơ hội khó có được, hơn nữa cha ngươi cũng sẽ đi cùng, bất quá mẹ ngươi," Hàn Lộ đặt ly nước xuống, dường như đang suy tư lựa lời, "Theo ta biết gan của cô ấy thật ra không lớn, người đó còn sợ đau khi sinh con, lại còn sợ lạnh, hồi xưa lúc bọn ta học chung, chỉ cần có tuyết rơi là cô ấy sẽ trốn trong chăn vừa ăn khoai tây chiên vừa cày phim, ngay cả giường cũng không muốn xuống, ta không hiểu vì sao cô ấy lại để ý tới di tích ở đảo Greenland kia như vậy, nhưng rõ ràng, có thể khiến cô ấy bất chấp giá lạnh, mà cũng không quan tâm tới nguy hiểm, chỉ có thể nói cô ấy thật sự rất rất muốn đến đó."
"Cuối cùng cô ấy cũng được như ý gia nhập đội thám hiểm, cùng cha ngươi, vì sự tham gia của họ mà đội thám hiểm cũng biến thành đội khảo sát khoa học, bọn họ ở lại Greenland một thời gian, ờ, ở giữa đại khái có hơn hai tháng bọn ta không liên lạc, sau này nàng nói với ta là nàng và cha ngươi đã an toàn trở về. Ta hỏi nàng khảo cổ thế nào, có tìm được cái di chỉ mà cô ấy luôn mong muốn không."
"Nàng nói đích xác phát hiện một số đồ không biết phải hình dung như thế nào, nếu đem những thứ này công bố ra ngoài có thể sẽ gây ra sóng gió lớn trong cả giới thần học lẫn giới khảo cổ, thậm chí có thể tạo nên một sự xung kích cho cả hệ thống khoa học hiện hữu, lúc đó ta cảm thấy có lẽ cô ấy có chút nói quá, nhưng ta có thể nghe ra sự chấn kinh và hưng phấn trong lời nói của nàng. Mặc dù tới bây giờ ta vẫn chưa thấy cô ấy công bố hay phát biểu thành quả nghiên cứu của lần khảo sát khoa học đó, thực tế thì, từ sau đó ta gần như không nghe thấy nàng nhắc lại lần khảo cổ đó nữa."
Hàn Lộ nói, "Để ý tới cảm xúc của cô ấy, ta cũng không hỏi lại, nhưng ta vẫn muốn nói, quyết định lúc đó của nàng có chút quá khinh suất, nhất là khi cân nhắc tới lúc đó ngươi vừa mới hai tuổi, nàng cũng không đem ngươi về nước cho ông ngoại, mà lại để ngươi ở nhà đồng nghiệp nhờ người chăm sóc mấy tháng, ngay cả ta nàng cũng không nói cho, mãi đến khi nàng về nước, ta mới biết nàng sinh một đứa con trai, thật sự mà nói, chuyện đó khiến ta có chút không thoải mái."
"Ta là bạn tốt nhất của cô ấy, chúng ta từng không có gì giấu nhau, dù sau khi tốt nghiệp chúng ta không còn liên lạc thường xuyên như ở trường học, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới tình bạn của chúng ta, chuyện sinh con như vậy, nàng không nên giấu diếm ta lâu như vậy, mặc dù sau đó nàng giải thích là khi đó ta vừa chia tay với bạn trai đã đính hôn, nàng không muốn làm ta buồn, nhưng nàng hiểu ta mà, giống như ta hiểu nàng, nàng phải biết, ta sẽ không vì chuyện đó mà buồn."
Hàn Lộ ngừng một chút, sau đó hiếu kỳ hỏi, "Sao ngươi lại hứng thú với chuyến đi Greenland của Tiểu Hạ thế, mà sao ngươi không hỏi trực tiếp nàng, hay cha ngươi?"
"Ta có hỏi cha ta, nhưng đúng như lời ngươi nói, hình như bọn họ không muốn nhắc đến chuyện này." Trương Hằng nói, "Dù sao cũng cám ơn ngươi đã cho ta biết những gì ngươi biết."
"Chỉ là tiện tay mà thôi." Hàn Lộ cười nói, "Nhưng tốt nhất là đừng nói cho Tiểu Hạ ta đã nói chuyện này với ngươi, vì ta không biết người đó vì sao muốn giấu kỹ chuyện này như vậy, nhưng có cảm giác giống như chúng ta đang làm chuyện gì sau lưng cô ấy vậy."
"Ta sẽ không nói với nàng."
Lát sau nhân viên hàng không mang thực đơn tới, tươi cười mời hai người chọn món, Hàn Lộ chọn món ăn kèm thêm một chén rượu mơ, nhưng không ăn bao nhiêu món chính, ngược lại là ăn hết món tráng miệng và trái cây sau đó, rồi uống gần nửa chén nước mơ, điều này làm gương mặt nàng hơi ửng hồng, nàng lại một lần nữa chuyển chủ đề sang chuyện nghỉ phép.
"Ngày mai ngươi muốn đi đâu chơi?"
"Ta chưa từng đi Okinawa, vẫn là ngươi quyết định đi." Trương Hằng nói.
Hàn Lộ nghe vậy không từ chối, nói thẳng, "Vậy thì đi lặn biển đi, trước đây ngươi có lặn biển chưa, kỹ thuật thế nào?"
"Ừ, cũng tạm ổn."
"Ta từng lặn ở Cape Maeda và Wreck 92, vậy lần này mình đi cùng kia đảo đi, nghe nói ở đó gặp may mắn có thể nhìn thấy cá mập đầu búa và cá voi đầu bò." Hàn Lộ nói, "Nhưng ở vùng biển đó khi lặn cũng có thể gặp dòng hải lưu khá mạnh, nếu ngươi là người mới học, hay là số lần lặn không nhiều lắm, thì ta mình có thể bắt đầu từ địa điểm dành cho người mới trước."
"Không sao, đi đâu ngươi thích là được." Trương Hằng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận