Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 241: Cá ướp muối kỳ

Chương 241: "Cá ướp muối kỳ"
"Đấu quyền đặc sắc, ngươi làm được tất cả những gì ta nói, thắng được trận đấu, đồng thời đánh lừa tất cả khán giả ở đây, ầy, đây là tiền thắng cược của ngươi." Holmes đưa ba mươi bảng Anh thắng được từ vụ cá cược cho Trương Hằng.
Là một võ sĩ không thể tự mình đặt cược, tham gia cá độ, chỉ có thể thông qua Holmes để làm thay, ngoài ra, làm võ sĩ cũng kiếm được hai bảng Anh, chuyến này hắn có tổng thu nhập ba mươi hai bảng Anh.
"Ngươi không có tiếng tăm gì, không ai biết tài nghệ của ngươi lợi hại ra sao, đây cũng không phải giải đấu có tên tuổi gì, cho nên phí xuất trận chỉ có vậy thôi, về sau sẽ khá hơn, bất quá nhìn ngươi dường như cũng không hứng thú gì với việc nổi danh, ha ha ha."
"Như ta đã nói trước đó, kiếm tiền với ta mà nói chỉ là thứ yếu." Trương Hằng dùng khăn mặt lau mồ hôi trên mặt.
"Vậy thì đáng tiếc, ngươi mà cứ thế này tiếp tục có thể sẽ trở thành một võ sĩ cực kỳ nổi tiếng đấy, ngươi có thực lực, đầu óc tỉnh táo, lại còn đến từ một quốc gia bí ẩn ở phương Đông, đó cũng là một chiêu trò rất hay đấy." Holmes nói, "Dù sao ta rất vui khi ngươi chịu cùng ta phá án, ta đích thực rất cần một người cộng tác."
...
Hai tuần trôi qua kể từ khi vụ án xác chết nữ vô danh trên sông Thames xảy ra, Trương Hằng tóm được Pearson đang định chạy trốn, Gregson tại chỗ thẩm vấn Pearson, xác nhận suy luận của Holmes là đúng, hắn lập tức thả Paul ra, nhưng tin xấu là khi anh ta dẫn người đuổi đến nhà John thì được biết người này đã đi nghỉ dưỡng, vừa đi đêm hôm qua.
Đây rõ ràng là dấu hiệu bỏ trốn nhận tội.
Gregson tức đến giậm chân, điều hắn lo nhất là John sẽ trốn đến một thuộc địa nào đó và ở luôn đó không trở về, như vậy thật là xa tận trời cao, cảnh sát rất khó bắt được người, nhưng sau đó Holmes đưa cho hắn một gợi ý, John khác với Pearson, hắn là người có danh tiếng ở London, còn có nhà máy và bất động sản.
Không phải vạn bất đắc dĩ thì hắn sẽ không bỏ những thứ này để chạy trốn đến thuộc địa, cuộc sống ở đó khác xa sự phồn hoa đô thị, lần này hắn trốn có vẻ mang tính thăm dò hơn.
Vì vậy, Holmes đưa ra cho Gregson một đề nghị rất đơn giản.
—— "Bắt Paul về", sau đó lại đến nhà John, nói rõ trước đó việc tìm cảnh sát là để mời hắn ra tòa đối chất với Paul.
Gregson sau khi suy nghĩ kỹ đã làm theo, và không lâu sau chiêu khổ nhục kế này đã phát huy tác dụng.
John thực ra vốn không rời khỏi London, hắn đang trốn ở một trang viên bí mật vùng ngoại ô, luôn theo dõi động tĩnh bên ngoài, còn quản gia cũ ở nhà hắn thì có trách nhiệm bí mật báo tin cho hắn.
Thấy "hung thủ" đã bị bắt, không chỉ «Tiếng vang báo», «Times» và «Cờ muộn báo», mà các báo chí khác đều đồng loạt khen ngợi hiệu suất làm việc cao, trí dũng song toàn của cảnh sát London đứng đầu là trưởng cảnh sát Gregson, ngoài ra, còn có một số nhà hoạt động và người có lòng nhiệt thành kêu gọi nâng cao an toàn cho nữ công nhân.
Sự việc tưởng chừng đã được định đoạt, thế nên một tuần sau, John trở về nhà của mình.
Hắn cũng đang lo lắng mình rời đi quá lâu, lỡ bị cảnh sát nghi ngờ thì thật là xôi hỏng bỏng không.
Kết quả là chân trước vừa bước vào cửa chưa bao lâu thì chân sau đã bị cảnh sát bao vây.
Trưởng cảnh sát Gregson cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm, đắc ý còng tay John lại, và ngày hôm sau, «Tiếng vang báo» lại đưa tin mới, thuật lại việc trưởng cảnh sát Gregson đã dùng truyền thông để gây nhiễu phán đoán của tội phạm như thế nào, giảm sự cảnh giác của hắn và cuối cùng tóm gọn được tên tội phạm thật sự.
Còn đám thị dân Luân Đôn thì có được trải nghiệm cảm giác xem phá án, không ngờ một vụ án lại ẩn chứa nhiều khúc mắc đến vậy, sự đấu trí đấu dũng giữa cảnh sát và tội phạm, cuối cùng chính nghĩa chiến thắng tà ác, oan ức được giải tỏa, những câu chuyện thế này thì ai mà không thích xem.
Holmes cũng chú ý đến tình tiết vụ án, nhưng nói đúng hơn thì hắn thực tế chỉ đang để tâm đến việc những suy luận ban đầu của mình có khớp với tình hình thực tế hay không, những thứ khác thì không để trong lòng, sau khi John bị bắt, Holmes còn cố ý đến xem qua một chút, sau đó hài lòng trở về căn nhà 221b phố Baker.
Trương Hằng cảm thấy có chút buồn cười.
Holmes có sự cố chấp với việc suy luận đến mức người bình thường khó có thể hiểu nổi, hắn say mê điều đó, giống như một đứa trẻ con say mê chơi trong biển đồ chơi, hoàn toàn không thể tự kiềm chế.
"Bản án thực ra không phức tạp, thậm chí có thể nói là rất đơn giản, nếu người phá án là ta, thì khi nhìn thấy John, ta sẽ nhận ra hắn là tội phạm, dù vì chứng cứ không đủ mà không thể bắt ngay, thì cũng phải phái người theo dõi hắn, không để hắn chạy lung tung, cũng may là mọi chuyện cuối cùng coi như kết thúc tốt đẹp." Holmes nói.
Còn Trương Hằng thì dành ra hai tuần để đọc hết những vụ án mà Holmes đưa cho, hoàn toàn nắm bắt được không ít mạch suy nghĩ, trong đó không thiếu những vụ án có thủ pháp phạm tội rất đặc biệt, hung thủ vô cùng gian xảo.
Nhưng mà Holmes lại nói với hắn, "Đừng vội, đây chỉ mới là bắt đầu thôi, tiếp theo ngươi còn cần phải quy nạp và phân tích những điểm giống nhau và khác biệt trong các vụ án này, đồng thời phải ghi hết vào đầu, để sau này gặp lại những vụ án tương tự, có thể phản ứng ngay lập tức, còn về việc phân biệt đất đai, mùi thuốc lá...các loại tri thức đó, ta cũng sẽ dạy cho ngươi, nhưng không phải bây giờ… Ít nhất cũng phải đợi đến khi hoàn thành giai đoạn học tập thứ nhất đã, nếu không tham quá thì sẽ thâm."
Trương Hằng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Một trận đấu quyền đã giúp hắn kiếm được một số tiền không nhỏ, hai tháng gần nhất không cần phải lo về tiền bạc nữa, đương nhiên về sau theo tỷ lệ thắng của hắn tăng lên, thì muốn kiếm tiền từ cá độ sẽ không còn dễ dàng như thế nữa, nhưng phí xuất trận cũng sẽ tăng, cơ bản một tháng đấu hai ba trận là đủ chi tiêu. Sau khi giải quyết vụ án xác chết nữ trên sông Thames, Holmes lại nhận hai vụ kiện đặc biệt, một cái đến từ một thám tử đồng nghiệp, một cái do đương sự ủy thác, sau khi nghe tình tiết vụ án tường tận thì Holmes về cơ bản đã hoàn thành suy diễn, tìm ra điểm đột phá, thậm chí còn không cần đến hiện trường một chuyến.
Hai vụ án này cũng giúp hắn kiếm được một khoản tiền, sau đó hắn lại rơi vào một khoảng thời gian nhàn rỗi.
Gần đây cả tuần không có vụ án nào đến tay, Holmes rốt cuộc cũng có thời gian hoàn thành bài luận văn về sự ảnh hưởng của hình ảnh tội phạm lên đối thủ cùng nghề, sau đó bắt đầu lôi đàn violon ra kéo những âm thanh quỷ khóc sói gào, cuối cùng trong sự buồn bực chán chường, hắn biến thành một con cá ươn muối.
Sáng sớm hiếm khi Trương Hằng có thời gian ăn sáng, Holmes vẫn chưa rời giường, thực tế cả buổi sáng hôm đó, không ai ra khỏi căn phòng ấy.
Trương Hằng gõ cửa, rồi bước vào phòng.
Hắn thấy Holmes đang dựa người vào chiếc ghế bành bọc nhung, đầu ngửa ra sau, trên cánh tay có hai ba vết kim tiêm, trên bàn bên cạnh là một ống tiêm.
"Ngươi biết thứ này sẽ đoạt mạng ngươi không?" Trương Hằng hỏi.
"Đừng căng thẳng như vậy, chỉ là dung dịch 7% thôi, ta biết rõ thứ này có hại cho cơ thể, nhưng con người ta hiếu động, không chịu được yên tĩnh, dù những vấn đề nan giải nhất, vụ án khó nhằn nhất, ta đều sẽ thấy thú vị, thứ ta ghét nhất là cuộc sống tầm thường không có gì đặc biệt, so với việc đó thì những tác dụng phụ này không là gì."
Holmes không hề mở mắt, một bộ dạng coi thường khịt mũi, "Trên đời này mọi người đều theo đuổi sự ổn định an nhàn, lấy vợ sinh con, an tâm làm việc, nhưng ta không thấy kiểu thời gian như vậy có gì đáng để mong đợi, đừng hiểu lầm, ta không mong cả thiên hạ đại loạn, nhưng nếu như cả Luân Đôn không có tội phạm nào thì có lẽ ta cũng sẽ cân nhắc chuyển nhà, nếu không thì sớm muộn ta cũng sẽ chết trên cái ghế này thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận