Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 153: Về cảng

Chương 153: Về cảng
Hàn Nha hiệu rời cảng đã được năm mươi lăm ngày, trên đảo cũng bắt đầu xuất hiện đủ loại tin đồn.
Có người nói Trương Hằng và những người khác gặp phải bão, lạc mất phương hướng trên biển, có người lại nói từng thấy bọn họ bị hải quân bắt, hai bên xảy ra kịch chiến, cuối cùng Hàn Nha hiệu bị đánh chìm, thậm chí còn có người thề thốt rằng họ đã gặp mỹ nhân ngư, thuyền viên trên thuyền bị tiếng hát dụ dỗ, nhao nhao nhảy xuống biển…
Tuy nhiên, bất kể là tin đồn nào thì đều có một điểm chung, đó là đều tin rằng Hàn Nha hiệu không thể trở về, số đồ tiếp tế mà Trương Hằng mang theo trước khi ra khơi không phải là bí mật gì, bây giờ đã nửa tháng trôi qua, cho dù không tính đến hao tổn trên đường, dự trữ đồ ăn và nước ngọt trên Hàn Nha hiệu cũng đã cạn đáy, mà đến bây giờ vẫn chưa về cảng, vào lúc này thì phần lớn là lành ít dữ nhiều.
Chuyện như vậy trong giới hải tặc cũng không phải hiếm, nhất là với những đoàn hải tặc mới thành lập, nhưng bởi vì Trương Hằng có chiến hạm, cộng thêm chuyện đặc biệt chiêu mộ nữ thủy thủ trưởng đã thu hút nhiều sự chú ý hơn.
Đối với kết quả cuối cùng này, phản ứng của đám người trên đảo không giống nhau, những con bạc đã cược vào việc Hàn Nha hiệu sẽ không trở về thì đương nhiên là vui mừng khôn xiết, còn đại đa số những người thích hóng chuyện xem kịch thì vẫn cảm thấy tiếc nuối, so với một kết cục nhàm chán như thế này thì họ vẫn muốn xem Hàn Nha hiệu tay trắng trở về hơn, và cảnh tên thuyền trưởng mới Trương Hằng bị thủ hạ lật đổ, sau đó diễn ra nhiều chuyện hấp dẫn hơn.
So sánh với đám đông kia thì James thẳng thắn hơn nhiều, nghe được tin tức tốt này, hắn đã uống một chầu ở tửu quán, chúc mừng Trương Hằng, kẻ cướp người yêu bị hỏng bét, nhưng nhớ đến việc Annie cũng ở trên con thuyền đó thì hắn đột nhiên lại chẳng vui vẻ nổi, mình đã tốn biết bao công sức mới lừa được cô nàng đến đại lục mới, rồi lại bỏ không ít tiền cho cô gái tóc đỏ, kết quả thì công dã tràng, James chợt nhận ra ly rượu Rum chẳng còn mùi vị gì.
Mà trong cả tòa đảo này, người thật sự cảm thấy buồn cho Hàn Nha hiệu có lẽ chỉ có Harry.
Mấy ngày nay hắn trông có vẻ hơi ủ rũ, không có cô nàng ác ma tóc đỏ kia, hắn lại có thể tung hoành ngang dọc trên mấy con phố gần đó, trong túi còn đầy tiền đồng do mấy nhóc con khác nể tình mà hiếu kính, nhưng chẳng hiểu sao, hắn luôn cảm thấy trong cuộc sống thiếu một thứ gì đó.
Harry hai tay đút túi, buồn bực đá những viên đá nhỏ bên chân, vậy mà lại nhớ tới lần mình bị người kia đè xuống đất đánh cho tơi bời.
Những cú đấm tràn đầy sức mạnh và giận dữ rơi xuống như mưa, với bản thân Harry, việc đó đã vượt lên trên một cuộc chiến, mỗi cú đấm của nàng dường như đều truyền đạt một tín niệm nào đó, cho dù bị đánh thì trong lồng ngực ta cũng có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang bùng cháy.
Nhưng mà đáng tiếc là, về sau hắn lại không thấy bóng dáng của nàng nữa, nghĩ đến đây, Harry không khỏi phát ra một tiếng thở dài tịch liêu không tương xứng với tuổi của mình.
Mà hai tên tiểu hầu của hắn thì nhìn nhau, chỉ hoài nghi lão đại nhà mình bị người ta đánh cho choáng váng đầu óc rồi.
Ngay lúc này, ba người thấy một bóng người chạy tới từ bến tàu, người kia lao thẳng vào một sòng bạc gần đó, vừa chạy vừa hô hào: "Về rồi, về rồi, Hàn Nha hiệu về rồi! Ha ha ha ha, ta còn chưa thua!"
Hai tên tiểu quỷ nghe vậy giật nảy mình, trong khoảng thời gian này đám người trên đảo cơ bản đã tiếp nhận những tin đồn rằng Hàn Nha hiệu đã gặp chuyện, rốt cuộc nếu con tàu kia có thể trở về thì đã phải về từ lâu rồi, dựa theo kinh nghiệm từ trước tới nay, những con tàu quá hạn như thế này cơ bản đều đã gặp bất trắc, không ngờ sự tình lại còn có chuyển biến, lại nhìn từ gia lão đại, thì đã sớm chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Harry một mạch chạy đến bến tàu, lúc này xung quanh đã chật ních những người hóng chuyện, Harry nhờ thân hình nhỏ bé mà luồn lách trong đám đông, cuối cùng không phụ lòng người, cũng chen được lên phía trước, thấy Hàn Nha hiệu hạ một chiếc thuyền nhỏ, hướng về phía mình.
Nhưng mà làm hắn thất vọng là hắn không nhìn thấy Annie ở trên đó, người ngồi ở mũi thuyền là một người phụ nữ khác.
Đám đông hóng chuyện ước chừng đã chết lặng, không biết Hàn Nha hiệu đã đi đâu mà lại xuất hiện nhiều phụ nữ như vậy, so với việc tò mò về cuộc sống riêng của Trương Hằng thì bọn họ vẫn cảm thấy hứng thú với việc Hàn Nha hiệu lần này có thu hoạch được những gì hơn.
Nhưng khi mấy tên hải tặc trên thuyền đưa nữ thương nhân lên bờ xong thì lại im lặng quay về, còn Karina thì ngay lập tức tìm đến thuyền trưởng của chiếc thuyền vận tải của mình, không biết nói gì với người đó, sau đó chỉ thấy người kia vội vàng triệu tập thủy thủ lên thuyền, trong lúc đó, cho dù những người xung quanh hỏi gì thì họ cũng không lên tiếng, cứ như là không nghe thấy gì vậy.
Hành động khác thường này ngược lại càng khơi dậy sự tò mò của đám đông hóng chuyện, cuối cùng cũng có người nhận ra thân phận thương nhân chợ đen của Karina, trước đó, cô ta cũng từng tiếp xúc với một vài thuyền trưởng và những người cùng nghề trên đảo, tiếc là cuối cùng vẫn không thể gia nhập vào liên minh thương nhân đen mới thành lập, không ít người cho rằng cô ta đã rời khỏi Nassau, không ngờ lại đi cùng với Hàn Nha hiệu mới xuất hiện gần đây. Sau đó đám người chỉ thấy Gió Nhẹ hiệu đang neo đậu ở hải cảng chạy đến bên cạnh Hàn Nha hiệu, hai thuyền được nối liền bằng ván cầu, đám hải tặc trên Hàn Nha hiệu bắt đầu đưa từng rương hàng hóa lên Gió Nhẹ hiệu.
Bởi vì họ cách bến tàu một đoạn, nên đám đông cũng không nhìn rõ được rốt cuộc bên trong những cái rương kia có thứ gì, chỉ biết số lượng dường như không ít, ngoài ra họ còn phát hiện Karina sau đó đã tìm được thương nhân phụ trách cho vay thế chấp trên đảo, và chờ đợi ở nhà người này trong khoảng một tiếng đồng hồ.
Sau đó người kia đưa nàng ra đến tận cửa, đến khi hoàng hôn thì Karina đã lên Gió Nhẹ hiệu và rời khỏi hải cảng, còn đám hải tặc trên Hàn Nha hiệu vẫn chưa xuống thuyền.
Trương Hằng chỉ phái mấy lão nhân có vẻ hơi nóng lòng, xuống thuyền mua một ít đồ ăn thức uống và trái cây, dùng cách này để trấn an đám hải tặc có chút xao động vì chưa được lên bờ, đây cũng là chuyện không còn cách nào, mặc dù Nassau có quy định ngầm là hải tặc không được động vào thuyền vận tải của thương nhân đen, nhưng lần này hàng hóa có giá trị quá lớn, không chừng vẫn sẽ có người liều mình khi nhận được tin tức.
Tuy rằng giao dịch hoàn thành rồi thì sự việc phía sau sẽ không còn liên quan đến Hàn Nha hiệu nữa, nhưng với tài sản hiện tại của Karina, cô ta căn bản không thể một mình tiêu thụ được nhiều hàng như vậy, cô ta chỉ có thể dùng mười hai bất động sản hiếm có ở Borr cùng với Gió Nhẹ hiệu thế chấp để lấy được một khoản tiền đặt cọc trước, để trả cho các hải tặc trên thuyền, còn một nửa tiền còn lại dùng để bổ sung vào công quỹ của Hàn Nha hiệu cũng chỉ có thể đợi nữ thương nhân xuất bán được lô hàng này mới có thể có đủ.
Cho nên Trương Hằng nhất định phải đảm bảo an toàn cho Gió Nhẹ hiệu, hơn nữa bây giờ hai người cũng được xem là đồng minh, không thể để một cái, hắn còn cần người kia giúp hắn tiếp tục bán chiến lợi phẩm, không thể trơ mắt nhìn nữ thương nhân lâm vào nguy hiểm.
Vết xe đổ của kho báu Kid hắn còn nhớ như in, chỉ cần thả đám người trên thuyền xuống đảo, không bao lâu nữa cả đảo đều sẽ biết trên Gió Nhẹ hiệu có một lô hương liệu có giá trị không nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận