Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 32: Miêu vương áp phích cùng du hành vũ trụ phục huấn luyện

Chương 32: Áp phích mèo vương và huấn luyện mặc đồ du hành vũ trụ
Huấn luyện thể chất không còn dùng đến những dụng cụ kỳ lạ, nhưng cường độ lại khiến nhiều người cảm thấy những môn như vật lý tên lửa cơ bản hay kỹ thuật hàng không vũ trụ có vẻ không nhàm chán như vậy.
Khác với những buổi học lý thuyết trước đó, lần này người thể hiện tốt nhất là gã tráng hán tên Anthony, cả nằm đẩy lẫn cử tạ đều đứng nhất, tiếp theo là Trương Hằng. Chàng thanh niên có vẻ yếu ớt xếp thứ ba. Dựa vào độ thuần thục với các loại dụng cụ và thể chất của hắn thì hẳn là ngày thường cũng đã từng có kinh nghiệm rèn luyện thân thể.
Mấy học sinh cấp ba thì biểu hiện cũng tàm tạm, còn người trung niên có vẻ còn đắm chìm trong tri thức, tuy nhiên nghĩ đến việc hắn cũng sắp tốt nghiệp trung học, bài vở nhiều cũng là điều dễ hiểu. Cho dù có muốn rèn luyện thêm thì có lẽ cũng không có thời gian.
Ngoài ra người xếp cuối vẫn là tên béo. Biểu hiện của hắn như một lần nữa chứng minh vì sao hắn bị đá ra khỏi đội lúc đầu, không hiểu trước đây hắn lấy đâu ra sự hùng hồn, hít đất có nửa cái cũng dám bảo Chân Xương đi trước, may mà Chân Xương vẫn kiên quyết chọn là người cuối cùng vào phòng tập gym, nhưng rất nhanh sau đó nàng cũng hối hận.
Dù vì bị trẹo chân mà không phải tham gia buổi huấn luyện này, nhưng thượng úy nói sẽ dồn khối lượng buổi huấn luyện này vào những buổi huấn luyện sau. Mà Chân Xương sau đó cũng không được rảnh rang, dù không thể luyện tập chân thì vẫn còn có thể luyện tay.
Sau khi tất cả nội dung huấn luyện đều hoàn thành thì trời đã 11 giờ 50 phút tối. Bảy người kéo tấm thân mệt mỏi cùng cái đầu óc còn mệt mỏi hơn nữa quay trở lại chỗ ngồi họp trên lầu, tiếp tục không ngừng nghỉ học môn hàng không. Bởi vì trước đó bọn họ đều không phải là phi công không quân nên theo yêu cầu của thượng úy, họ cần phải làm quen với việc bay trên máy bay huấn luyện T-38 trong vòng một tuần.
Lần này, bao gồm cả Trương Hằng, tất cả người chơi đều đã hoàn toàn kiệt sức.
May mắn là môi trường dừng chân mà NASA chuẩn bị cho bọn họ không tệ, không những mỗi người có một phòng riêng mà còn có cả đồ dùng vệ sinh cá nhân và quần áo thay giặt được chuẩn bị đầy đủ. Theo lệ thường, Trương Hằng sẽ kiểm tra bảng nhân vật của mình mỗi khi bắt đầu phó bản mới, nhưng đến 2 giờ 15 phút sáng, hắn mở cửa phòng mình ra, chỉ còn một điều duy nhất là muốn ngã vật ra giường và không làm gì hết nữa.
Ba tiếng rưỡi ngủ, không thể làm dịu hết sự mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể xác.
Nhưng chiếc đồng hồ báo thức đầu giường vẫn đúng giờ gọi Trương Hằng tỉnh dậy từ giấc mộng. Hắn dùng thời gian ngắn nhất để tắm nước lạnh trong phòng tắm rồi kéo rèm cửa sổ lên, mới có thời gian quan sát phòng mình một chút.
Trương Hằng không biết những người khác thế nào, phòng của hắn có diện tích cũng không tính là quá lớn, chỉ chừng 40 mét vuông, nhưng đồ đạc bên trong thì có đủ cả, bao gồm giường, tủ quần áo, bàn làm việc, ghế sofa và TV tủ lạnh. Điều đáng nói là vào những năm 60 đã có TV màu, tất nhiên chất lượng vẫn là phim tình cảm, không thể so với TV kỹ thuật số thời nay được. Hình dáng nhìn cũng hơi kỳ lạ, lại vuông vức, có khung dày, trông càng giống lò vi sóng hay bể cá.
Mà trên tường phía sau TV còn có một tấm áp phích mèo vương, chắc hẳn là đến từ bộ phim tình cảm ca vũ "Thế Giới Màu Hồng" của hắn và Ann Margaret, cả hai cùng ngửa người ra sau trước ống kính.
Trương Hằng lấy bộ đồng phục sạch sẽ khác của NASA trong tủ ra mặc, còn thấy bên dưới có tờ giấy trong giỏ —— Để quần áo cần giặt vào đây.
Trương Hằng theo chỉ dẫn trên tờ giấy mà để lại bộ đồng phục cũ ở trong giỏ. Hắn còn chưa kịp kiểm tra xem trong tủ lạnh có gì thì giọng của thượng úy lại vang lên ngoài cửa, "Tập trung, ta sẽ dẫn các ngươi đi tham quan trung tâm vũ trụ, sáu giờ hai mươi ăn cơm, sau đó sáu rưỡi bắt đầu huấn luyện mặc đồ du hành vũ trụ."
Sau một ngày bị tra tấn, đám người chơi đã chuẩn bị tinh thần đối với loại sắp xếp thời gian chặt chẽ này, ngược lại không có phản ứng gì lớn. Có lẽ là do còn chưa tỉnh ngủ hoặc đã tê liệt, chỉ có cậu học sinh cấp ba là khi nghe đến huấn luyện mặc đồ du hành vũ trụ thì lộ ra một chút vẻ mong chờ.
Bộ đồ du hành vũ trụ sử dụng trong nhiệm vụ Apollo là bộ đồ du hành vũ trụ A7L được nâng cấp từ bộ đồ du hành vũ trụ của kế hoạch Song Tử, giai đoạn sau trong nhiệm vụ Apollo - liên minh và phòng thí nghiệm trên trời còn có phiên bản cải tiến.
Trong các bộ phim khoa học viễn tưởng thường xuyên thấy phi hành gia nhanh chóng mặc vào và cởi ra bộ đồ du hành vũ trụ, nhưng thực tế điều đó là chuyện không thể.
Lấy bộ A7L làm ví dụ, bộ đồ du hành vũ trụ này nặng gần 70 cân, bao gồm 5 lớp chính. Lớp trong cùng sát da là bộ đồ làm mát bằng chất lỏng, đây là lớp trong cùng mà Trương Hằng mặc, tiếp theo là một lớp ni lông để đảm bảo độ thoải mái, trên lớp ni lông là các túi khí áp suất để tạo sự linh hoạt ở các khớp. Bên ngoài túi khí lại là một lớp ni lông khác, dùng để cố định túi khí. Cuối cùng là lớp ngoài cùng có dạng khung lưới chụp, mặc bên ngoài lớp áp suất, dùng để cách nhiệt và bảo vệ. Mũ giáp và găng tay thì được nối với bộ đồ áp suất thông qua các vòng kim loại bịt kín.
Và đó vẫn chưa hết, sau lưng Trương Hằng còn phải đeo thêm một bộ hệ thống duy trì sự sống đơn giản để cung cấp oxy thở và làm mát sau khi ra khỏi tàu, phía bên trái còn có một chiếc ăng-ten nhiều lần dây rất cao để hỗ trợ liên lạc hai chiều bằng giọng nói.
Đó cũng là lý do vì sao các phi hành gia cần có thể lực tốt. Đại đa số người bình thường chỉ cần khoác bộ đồ này lên thì sẽ không cách nào di chuyển được nữa. Tất nhiên, vào trong vũ trụ sẽ dễ hơn rất nhiều. NASA đã chuẩn bị cho mỗi người 3 bộ đồ du hành vũ trụ như vậy, một bộ dùng cho nhiệm vụ, một bộ dùng cho huấn luyện và một bộ dự phòng.
Trương Hằng được huấn luyện viên hỗ trợ mặc chiếc mũ giáp "bể cá" trứ danh, thế giới lập tức giống như bị ngăn cách với một nơi khác. Nhưng bên trong mũ không phải hoàn toàn yên tĩnh, hắn có thể nghe được tiếng ông ông dễ chịu và tiếng quạt đang quay, đến từ hệ thống duy trì sự sống.
Huấn luyện viên ở bên cạnh giúp Trương Hằng học cách sử dụng túi đựng nước tiểu, còn hướng dẫn cách đọc và sử dụng bảng điều khiển hệ thống duy trì sự sống ở trước ngực, nơi đó có thể giám sát và điều chỉnh chất lỏng và điện năng trong hệ thống duy trì sự sống đơn giản.
Đối với cả 7 người ở đây đây đều là trải nghiệm vô cùng mới mẻ. Dù vẫn vất vả, nhưng so với việc chỉ học lý thuyết khô khan hay luyện tập thể chất cường độ cao, việc huấn luyện mặc đồ du hành vũ trụ rõ ràng vẫn có thể mang đến một chút thú vị.
Trên thực tế, nếu như không phải vì áp lực sinh tồn tàn khốc đang treo trên đầu thì đối với 99,9999...% số người trên thế giới, trở thành phi hành gia, ngồi trên tàu Apollo 11 bay lên mặt trăng đều là những trải nghiệm phi thường. Cần biết vào năm 2001, một phú hào nào đó của nước Mỹ đã phải trả hết 20 triệu đô-la kinh khủng để được một chỗ ngồi trên tàu liên minh để đổi lấy 8 ngày ngắm cảnh trên trạm vũ trụ quốc tế.
Nhưng Chân Xương để ý thấy, ánh mắt của Trương Hằng trong khi huấn luyện luôn vô tình hay cố ý rơi vào chiếc đồng hồ ở cách đó không xa, dường như hắn đang chờ đợi điều gì đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận