Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 292: Người đến người nào?

Chương 292: Người đến là ai?
Mặc dù bây giờ Nhật Bản xem như loạn thế, các nơi cũng không quá bình yên, nhưng mà điều này cũng gián tiếp thúc đẩy sự xuất hiện của không ít cơ hội việc làm, nhất là võ sĩ, bây giờ thế cục không rõ, các phiên thay đổi chính sách giữa lúc, đều đang chiêu binh mãi mã, tích cực tích lũy tiền vốn để xem diễn biến tiếp theo, so với sau cuộc Duy Tân Minh Trị, lệnh phế đao vừa ban ra, các võ sĩ chẳng những thất nghiệp, mà ngay cả tự sát cũng không tìm được công cụ, đường cùng ngõ cụt, so với tình cảnh đó thì bây giờ tốt hơn rất nhiều. Nhất là những cao thủ kia, bây giờ đều đang được săn đón, vô luận là phe ủng hộ Mạc phủ hay là phe đối lập Mạc phủ, hiện tại cũng đang tích cực tranh thủ nhân lực.
Bất quá Trương Hằng đối với con đường này không có hứng thú gì, một khi gia nhập thế lực nào đó, cố nhiên không cần phải lo lắng về cơm áo nữa, nhưng cũng đánh mất tự do, cái niên đại này rất coi trọng chuyện gia thần phải tuyệt đối phục tùng gia chủ, nếu như bị phân phối cho những nhiệm vụ không muốn làm cũng không có cách nào từ chối, vạn nhất xui xẻo thì còn bị xem như pháo hôi.
Mà mục đích đến phó bản lần này của Trương Hằng, ngoài việc lấy được một thanh đao tốt phù hợp với mình ra, thì mục đích khác chính là khiêu chiến cao thủ, để tìm kiếm cơ hội đột phá cho đao pháp của mình, cho nên dù là Mạc Phủ hay là các phiên chống đối, hắn cũng không muốn cố định lập trường của mình ở bên nào, hành động tùy theo hoàn cảnh mới là lựa chọn tốt nhất.
Trên thực tế hắn muốn kiếm tiền thì cũng không nhất định phải dựa vào thân phận võ sĩ, hiện tại ở Kinh Đô có không ít người buôn bán với người nước ngoài, mà so với những người khác, Trương Hằng còn nắm giữ không ít ngoại ngữ, dù ở thời đại nào thì nhân tài phiên dịch luôn khan hiếm, hắn hoàn toàn có thể làm phiên dịch cho những người buôn bán với người nước ngoài để thu hoạch thù lao, tiện thể cũng có thể trước tham quan Kinh Đô miễn phí.
Sau khi quyết định, Trương Hằng liền chuẩn bị đến bến tàu xem một chút, bây giờ trời đã không còn sớm, nếu không thể nói chuyện được mối làm ăn trước khi trời tối, e rằng hắn cũng phải ngủ ngoài đường.
Trương Hằng đang chuẩn bị rời đi thì đột nhiên nghe thấy có tiếng gọi: "Vị đại nhân này, có muốn mua một xiên lươn nướng không?"
Trương Hằng cúi đầu xuống, thấy một khuôn mặt nhỏ rụt rè, đó là một bé gái khoảng mười một mười hai tuổi, ôm một hộp cơm, đang chào hàng với Trương Hằng, dù cô bé đã cố gắng lấy hết dũng khí nhưng nhìn cũng có chút khẩn trương, tay ôm hộp cơm cứ run rẩy.
Nhưng Trương Hằng còn chưa đáp lời, một cô bạn có vẻ lớn tuổi hơn đã kéo cô bé đi. Tuy giọng cô bạn này nhỏ nhưng Trương Hằng vẫn nghe được cô ta nói, "Thiên Đại, đừng trêu chọc mấy người lãng nhân đó, bọn họ đều là những kẻ nguy hiểm."
Cô bé tên Thiên Đại lại nhìn Trương Hằng một chút, kết quả cả hai vừa lùi vừa né tránh Trương Hằng "nhân vật nguy hiểm" lại bất cẩn đụng vào người đang đến. Cô bạn của Thiên Đại ngẩng đầu lên, sắc mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch, lắp bắp nói, "Thật... thật xin lỗi, tôi không thấy ngài."
"Mấy con quỷ nhỏ vô lễ," người bị đụng cũng là võ sĩ, nhưng phong thái và cách ăn mặc của hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều so với mấy lãng nhân như Trương Hằng, bên cạnh còn có hai người đồng bọn, trên mặt còn mang vài phần men say, hẳn là vừa mới ở đâu đó uống rượu hoa tửu về, hắn mượn men rượu mà trực tiếp lật úp hộp cơm của hai cô bé, hét lớn, "Đất nước này cũng là vì có lũ người ngớ ngẩn như các ngươi mà mới để bọn Tây dương liên tục bắt nạt!"
"Yamada huynh, nói cẩn thận, để những tên Shinsengumi kia nghe thấy thì không hay," người bên cạnh khuyên nhủ.
"Sợ gì? Matsuo, thời đại khác rồi," tên võ sĩ Yamada lại thản nhiên không sợ, "Huống chi ta đã sớm muốn được lĩnh giáo chiêu thức của Kondou Dũng, bậc thầy tâm lý thiên nhiên."
Yamada lớn tiếng nói, nhưng hai người đồng bạn bên cạnh vừa nghe thấy hai chữ Shinsengumi thì cả người run lên, không nhịn được phải liếc ngang liếc dọc xung quanh, sau sự kiện Ikeda thì Kondou Dũng cùng đoàn lãng nhân Shinsengumi của hắn đã nổi danh khắp thiên hạ sau một trận chiến, giành được danh hiệu nhâm sinh sói, bọn họ là người ủng hộ Mạc Phủ kiên định, vừa giúp Mạc Phủ duy trì trị an khu vực Kinh Đô, vừa trấn áp những kẻ chống đối màn phủ, ra tay tàn nhẫn, thường xuyên ám sát, trở thành nỗi khiếp sợ với tất cả mọi người.
Matsuo không biết vì sao Yamada đột nhiên nhắc đến lũ sát tinh này, hắn liếc mắt ra hiệu cho Takahashi bên cạnh, hình như oán trách Takahashi đã rót cho Yamada nhiều rượu như vậy. Hai người định nhân lúc chuyện chưa lớn mà tiến lên khuyên nhủ Yamada, nhưng không ngờ Yamada càng lúc càng điên, không nhắc đến bọn người phương tây thì thôi, nhắc đến người phương tây là hắn lại nghĩ tới những năm này mình bị ức hiếp, rút phắt thanh thái đao bên hông ra. Lần này thì Matsuo và Takahashi không dám tiến lên nữa, Yamada điên thì điên nhưng võ nghệ không hề kém, cả ba người lấy hắn làm đầu, mà trong đám võ sĩ chống đối Mạc Phủ hắn cũng có chút tiếng tăm, Matsuo và Takahashi đều không muốn đi sờ vào vận xui này.
Lúc này thì hai cô bé bán lươn xiên đã bị dọa sợ đến ngây người. Vậy mà cũng quên cả chạy trốn, cứ ngốc ngốc đứng im tại chỗ nhìn Yamada rút thanh trường đao ra, dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng lạnh lẽo chói mắt.
Yamada cau mày, ban đầu hắn chỉ muốn rút đao ra hù hai đứa nhóc trước mặt để xem chúng có tè ra quần không, nhưng thấy chúng đứng im không động đậy thì bây giờ lại bị hắn xem như là đang âm thầm chống cự, lại thêm men rượu chưa tan, hắn không khỏi hồi tưởng lại những ký ức không vui. Hắn có lý do để oán hận, thân là võ sĩ phiên Chōshū, ba năm trước đây hắn từng đi theo phái cấp tiến Lâu Phản Huyền Thụy vào kinh cần vương, khi đó hắn hăng hái bao nhiêu, nhưng sự kiện cấm môn thì lại không thắng nổi quân trấn thủ Kinh Đô, Lâu Phản Huyền Thụy tự sát, sau đó Mạc Phủ còn liên hợp với Anh, Mỹ, Pháp, Hà tiến công Hạ Quan, buộc phiên Chōshū khuất phục, khiến một trong những thủ lĩnh của Mạc Phái, Cao Sam Tấn, phải đi lang thang, những võ sĩ tham gia vào sự kiện cấm môn như bọn hắn tự nhiên chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Cho nên Yamada rút đao ra một phần vì say xỉn, cũng một phần vì nỗi uất hận trước tham vọng chưa thành, thấy hai đứa nhóc không tránh không né mà vẫn "cứng đầu", hắn tức giận sôi gan sôi ruột, liền muốn vung đao chém xuống.
Trương Hằng nhíu mày, hắn chẳng có quan hệ gì với hai cô bé bán lươn nướng xiên này, cũng chẳng quan tâm gì đến việc cải thiện trị an ở Kinh Đô cuối thời Mạc Phủ, nhưng nói đi nói lại thì dù sao đối phương cũng là vì tránh né hắn "ác nhân" này mà mới gặp nạn, Trương Hằng không nỡ trơ mắt nhìn hai người bị một võ sĩ say rượu chém chết. Nhưng hắn vừa mới định rút đao, thì ánh mắt khẽ động lại thả tay xuống, còn Yamada thì đã nâng thanh thái đao trong tay lên, ngay lúc thanh thái đao của hắn sắp rơi xuống đầu Thiên Đại cùng cô bạn, lại bị một thanh đao gỗ ngăn lại.
"Người đến là ai?" Yamada hét lớn một tiếng, trợn mắt giận dữ nói, đồng thời ngực hắn cũng đang phập phồng dữ dội.
"Koyama đạo trường, Koyama Akane," người vừa đến đáp, âm điệu thanh thúy. Vượt quá sự mong đợi của người qua đường, người ra tay vào lúc này lại là một thiếu nữ trẻ tuổi, một tay nàng cầm đao gỗ, tay kia thì cầm cá tươi vừa mua ngoài chợ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận