Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 287: Ngươi vui vẻ ta mới có thể mở tâm

Độ dày da mặt của lão nhân Đường Trang vượt quá sức tưởng tượng của Trương Hằng, đợi đến khi đội cứu viện đuổi tới mang theo xăng đến, hắn lại đề nghị Trương Hằng lái xe chở hắn cùng về.
"Đường sắt cao tốc ở đây phải cuối năm mới xây xong, hiện tại ngươi chỉ có thể đi tàu hoặc xe đường dài về, mà từ chỗ này đến nhà ga cũng không gần, thời điểm này ngươi cũng chẳng đón được xe nào, chi bằng hai ta kết bạn, đi đường cũng không đến nỗi cô quạnh."
"... ..."
Trương Hằng nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn đồng ý với đề nghị của lão nhân Đường Trang, ngồi vào ghế lái, còn lão nhân thì kéo cửa bước vào ghế phụ.
Trương Hằng nổ máy, động cơ Volvo lại phát ra tiếng gầm rú, hai mươi phút sau hai người cuối cùng cũng thoát khỏi thảo nguyên, vì đội cứu viện chỉ mang theo hai thùng xăng nhỏ, Trương Hằng trước tiên lái xe đến trạm xăng dầu gần nhất đổ đầy xăng.
Lão nhân Đường Trang nhân cơ hội này lặng lẽ tiến vào siêu thị mini trong trạm xăng dầu mua một bọc lớn đồ ăn vặt, trong đó một nửa là đủ loại bánh kẹo.
Sau khi lên xe, hắn đã vội vàng xé một gói kẹo, còn đưa cho Trương Hằng một hộp bánh trứng lòng đỏ cộng thêm một gói trứng muối, "Này, trời cũng sắp sáng rồi, ăn chút điểm tâm rồi đi tiếp."
Trương Hằng đang xem tin tức trên diễn đàn người chơi, chiến sự ở khu Thành Trung đã kết thúc, chỉ là tình hình cụ thể thế nào thì chưa rõ, Quang Hồ phong tỏa tin tức, không đưa ra bất cứ thông báo gì, ID Wonder Woman của Thẩm Hi Hi sau 0 giờ (0 độ) cũng không đăng nhập diễn đàn nữa.
Bởi vậy hiện tại mặc cho đám người hóng dưa cào nát óc cũng không moi ra được thông tin gì hữu ích, ngoài ra trên diễn đàn vẫn có không ít topic đang thảo luận về hắn, Trương Hằng xem qua thì gấp laptop lại, rồi xé một chiếc bánh trứng lòng đỏ.
Trước đó hắn liên tục trải qua mấy trận chiến, cũng xác thực có chút đói bụng.
Lão nhân Đường Trang len lén quan sát sắc mặt của hắn, "Ngươi vẫn còn giận ta đã kéo ngươi đi nửa đường à?"
"Ta nên giận sao?" Trương Hằng ném vỏ bánh trứng đã ăn vào hộp giấy, mặt không chút biểu cảm nói.
"Nói thật, ta cũng không thích Justitia, thần thoại La Mã giống như một nồi lẩu thập cẩm, đem tất cả mọi thứ một mạch đổ vào, sau đó không ngừng quấy lên, nhìn ngoài thì cũng khá, nhưng mà hương vị thì khó mà nói hết, bọn họ đông chép một ít, tây chép một ít, cải biên thần thoại Hy Lạp, thần thoại Ai Cập, rồi trộn lẫn với tín ngưỡng nguyên thủy của chính mình, nhưng mà ngươi phải thừa nhận một điều, bọn họ cũng làm ra không tồi, có điều đại đa số bọn họ hiện giờ cũng chỉ là đang cố gắng níu giữ chút tàn tạ thôi, Justitia có vận may tốt, đem mình cùng pháp luật buộc chặt lại với nhau, hiện tại thế đạo mọi người đều chẳng còn tin vào thần tiên ma quái gì nữa, càng muốn đi tin tưởng vào pháp luật."
Lão nhân Đường Trang thao thao bất tuyệt, chiếc Volvo đã nhanh chóng rời trạm xăng dầu.
Trong gương chiếu hậu, nhân viên trực ca trạm xăng dầu ngáp một cái rồi đi trở về phòng trực ban.
"Không nói những chuyện khiến người ta chán nản nữa." Lão nhân Đường Trang đã ăn xong kẹo đường, lại xé một gói kẹo nhảy, thè lưỡi ra, chấm chút vào rồi nhắm mắt lộ vẻ hưởng thụ, lát sau lại mở miệng, "Dạo này ngươi thế nào, vẫn ổn chứ, chúng ta đã có một khoảng thời gian không gặp, ngươi cũng đã trải qua bảy vòng game rồi nhỉ, món quà nhỏ ta đưa cho ngươi có hài lòng không?"
"Đây tính là gì, khảo sát phản hồi người dùng à?"
"Cũng có thể hiểu như vậy." Lão nhân Đường Trang cười, giơ gói kẹo nhảy trên tay, "Ta khác với Justitia, cái loại rảnh rỗi không có gì làm chỉ tự làm khó bản thân, ta luôn luôn hết sức chú ý đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của đối tác, chỉ khi ngươi vui vẻ ta mới mở lòng được, dù sao ta cũng đã đặt hết quân cờ vào người ngươi rồi, cứ lật qua chuyện cũ mà làm gì, đừng đi chọc tức một tên bạc thủ đang thua trận."
Trương Hằng đối với lời này không có ý kiến, nếu đặt vào mấy tháng trước hắn có lẽ còn tin vào những lý do thoái thác này của đối phương, mà bây giờ sau sự kiện đảo Greenland, Trương Hằng không tin việc đối phương tiếp cận hắn đơn thuần chỉ là để giành được thắng lợi trong trò chơi.
Lão nhân Đường Trang tiếp tục nói, "Thật ra lần này ta vốn định là về tìm ngươi, có thể ngươi đã biết rồi, cuộc chiến người đại diện sắp bắt đầu."
Cuộc chiến người đại diện là điều mà Trương Hằng nghe được từ miệng người cà phê nam, về sau hắn cũng hỏi cô nàng bartender vấn đề này, kết quả chỉ nhận được những miêu tả nhập nhằng không rõ, hiện tại lão nhân Đường Trang vì chuyện này mà gấp rút quay về, hiển nhiên là cũng rất coi trọng chuyện này, hoặc ít nhất thì ngoài mặt cũng tỏ vẻ rất coi trọng.
"Cuộc chiến người đại diện cũng hơi giống với các trò chơi mà trước kia ngươi trải qua, vẫn là kiểu phó bản, nhưng mà sẽ nguy hiểm hơn, thậm chí có phần khoa trương, những nguy hiểm này không chỉ đến từ phó bản, mà còn đến từ đối thủ cạnh tranh của ngươi, đúng như tên gọi, cuộc chiến người đại diện là cuộc chiến chỉ có người đại diện mới có thể tham gia, đương nhiên những đồng đội cũ của ngươi vẫn có thể lấy thân phận sứ đồ tiếp tục lập đội cùng ngươi, đừng xem thường sứ đồ, nếu biết cách tận dụng bọn họ, họ cũng là một sức mạnh vô cùng lớn, dù sao rất nhiều người có thực lực cũng không thua kém người đại diện là bao, chỉ vì vấn đề tương thích hoặc là có lựa chọn tốt hơn mà bị thần linh từ bỏ, tất nhiên, nếu ngươi thích solo thì ta cũng không có ý kiến gì, quà ta tặng ngươi vẫn luôn có hiệu quả."
Lão nhân Đường Trang ăn hết gói kẹo nhảy, rốt cuộc cũng cho cái miệng được nghỉ ngơi một lát, hắn nghiêm mặt nói, "Mặt khác, ta nhất định phải nhắc nhở ngươi một điểm, thực ra ngay lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, ta đã từng cảnh báo ngươi rồi, phải cẩn thận những người đại diện khác, không loại trừ khả năng có một số người sẽ sử dụng thủ đoạn ngoài trò chơi để giải quyết đối thủ cạnh tranh, nhất là sau chuyện đêm nay, hiện tại ngươi trong đám người chơi cũng xem như có chút danh tiếng rồi, bất quá may là trừ tên Justitia kia ra, chắc cũng chẳng ai nhận ra được ngươi, ngươi chỉ cần cẩn thận đừng chạm mặt cô ta nữa là được, ngoài ra nếu như ngươi có cơ hội, thì có thể xử lý những tên ngứa mắt mình, ngươi đêm nay đã biểu hiện rất quả quyết rồi."
"Ta chỉ là trả ân tình thôi." Trương Hằng thản nhiên nói.
"Vâng vâng vâng, tùy ngươi nói thế nào cũng được." Lão nhân Đường Trang nhún vai, "Ta biết ngươi cũng không hoàn toàn tin tưởng ta, nhưng mà không sao, một ngày nào đó ngươi sẽ phát hiện ra ai mới thật sự quan tâm đến ngươi... cuối cùng, mãi mãi phải ghi nhớ, ta là hậu phương vững chắc của ngươi, dù sau này có chuyện gì xảy ra, ngươi luôn có thể dựa vào ta để được giúp đỡ, chậc chậc, nếu như ngươi muốn thì có thể ghi lại câu cuối này vào vở," hắn vỗ tay, "Được rồi, chuyện chính đã nói xong, tiếp theo chúng ta có thể thư giãn một chút, đường đi còn dài, ngươi muốn nghe gì không?"
Lão nhân Đường Trang vừa nói vừa mở hệ thống âm thanh của xe tải lên, lẩm bẩm nói, "Ta nhớ bên trong có bài « mèo kêu », ngươi nghe qua chưa, dạo này hot lắm, « điệu múa rong biển » cũng không tệ, lại nói lúc trước ta trên Đẩu Âm còn thấy một MC nữ, vóc người thật sự là hết chỗ nói, mà ta không biết là cô ta có mở bộ lọc không, ta đang tính tìm cách xin phương thức liên lạc để đi xem tận nơi..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận