Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 146: Sân nhà

Chương 146: Sân nhà Trương Hằng leo ra miệng thông gió, cửa nhà vệ sinh cũng sắp đổ, vòng tai nam tượng trưng nổ hai phát súng, ngăn cản người bên ngoài ép sát, sau đó cũng lập tức bò lên. Trương Hằng đưa tay kéo hắn từ miệng thông gió ra, sau khi xuống thì tin nhắn của tiểu nam hài thứ ba cũng đến.
"Vincent đại khái năm phút nữa đến, nhưng người của Hắc Tổ ở bên ngoài đã bắt đầu bao vây Lục Sắc Ếch Xanh rồi."
"Ta thấy rồi."
Phía sau quầy rượu là một con hẻm nhỏ, Trương Hằng thấy có bóng người xuất hiện ở đầu hẻm, gần như cùng lúc đó đối phương cũng phát hiện bọn hắn, lập tức giơ súng, hét lớn: "Đứng im!"
Nhưng Trương Hằng và vòng tai nam đã nhanh chóng chạy đến cuối hẻm bên kia, hai người trốn trước khi đối phương nổ súng, xuyên qua hẻm nhỏ, rẽ vào đường lớn.
Nhưng như vậy không có nghĩa là bọn hắn đã an toàn, ngoài việc truy binh ở sau lưng trong hẻm nhỏ, thì những người của Hắc Tổ mai phục ở bên ngoài quán rượu cũng đang lái xe từ đường bên cạnh chạy tới.
"Ngươi có kế hoạch gì không?" Vòng tai nam vừa chạy vừa hỏi.
"Ngươi thì sao?"
"Ta định tìm một con sông." Trên người vòng tai nam rõ ràng có một món đạo cụ trò chơi nào đó, để hắn có thể nhảy xuống sông bình an vô sự, điều này cũng làm hắn hình thành thói quen hễ gặp nguy hiểm thì tìm sông.
"Vậy chúng ta có lẽ phải tách ra." Trương Hằng nói.
"Được, ngươi cứ chạy trước đi, ta xem tình hình giúp ngươi kéo dài chút thời gian, nhưng có thể kéo dài được bao lâu thì ta cũng không chắc, thật sự nguy hiểm thì chắc chắn ta sẽ rút trước." Tư thế cầm súng của vòng tai nam rất thuần thục, Trương Hằng không biết kỹ năng bắn súng của hắn là luyện ở phó bản hay vốn có trong thực tế.
Trương Hằng thiên về cái sau hơn, vì kỹ xảo tác xạ của hắn vô cùng điêu luyện, chắc chắn đã bỏ ra không ít thời gian, đồng thời năng lực phản trinh sát của bản thân cũng rất xuất sắc, nếu không vì cái nốt ruồi trên cổ thì Trương Hằng khó lòng nhận ra hắn ở quán rượu, bởi vậy có khả năng vòng tai nam cũng là nhân viên cảnh vụ trong thực tế.
Hai người trao đổi số điện thoại, sau đó vòng tai nam giơ súng, bóp cò, bắn trả một người vừa ló đầu ra trong hẻm nhỏ.
"Ngay bây giờ, tách ra mà chạy!"
Nói xong, vòng tai nam cũng quay người chạy về một hướng khác, lúc khởi động hắn liếc mắt nhìn vị trí của Trương Hằng vừa rồi thì thấy người kia đã biến mất.
Vòng tai nam sững người, đạo cụ sao? Nhưng rất nhanh hắn thấy Trương Hằng đã ở trên một bưu điện đã đóng cửa.
Lúc vòng tai nam giơ súng, Trương Hằng đã đạp lên kệ hàng kim loại bên ngoài rồi nhảy lên mái hiên cửa, kiến trúc gạch cổ điển cung cấp cho hắn rất nhiều điểm tựa, chỉ tốn chưa tới năm giây, Trương Hằng đã leo lên bệ cửa sổ tầng hai, sau đó lại một mạch leo lên mái nhà.
"Như vậy cũng được ư? !" Vòng tai nam chưa kịp cảm thán thì tiếng súng đã nhắc nhở phía sau hắn người đang đuổi theo tới.
Ngoài truy binh trong hẻm nhỏ, còn có một chiếc Dacia Sandero đang lao đến đây, vòng tai nam giống con mèo trốn sau một thùng rác, nghe tiếng động cơ càng lúc càng gần, vòng tai nam biết một khi bị bao vây sẽ rất phiền phức, hắn bây giờ hơi hối hận mình làm anh hùng cái gì, biết thế Trương Hằng leo tường giỏi như vậy thì nên để người kia nhận sứ mệnh hấp dẫn truy binh.
Nhưng bây giờ hối cũng muộn rồi, vòng tai nam giơ súng, bắn năm phát vào cửa kính quán cà phê, khiến tấm kính đầy vết rạn nứt, sau đó cắn răng dùng áo da che đầu lao thẳng lên, hắn mang theo một thân miểng thủy tinh vụn ngã vào trong quán cà phê, nhưng không kịp để ý vết thương trên người, lập tức lăn từ trên mặt đất, lao ra cửa sau.
Trương Hằng dùng điện thoại xem bản đồ thành phố, biết một cây số nữa là sông Yser, vòng tai nam thoát được chắc không vấn đề gì, lúc này cũng có người chú ý thấy hắn trên lầu, Trương Hằng không dừng lại, không đợi đối phương xoay họng súng về phía mình, hắn đã nhanh chóng biến mất.
Trương Hằng chạy một đoạn, bỏ xa truy binh sau lưng, lúc này hắn thấy một nhà ga, hắn nhảy xuống từ nóc nhà một cửa hàng thú cưng, bỏ ra mười Euro mua cái mũ của một người vô gia cư, đội lên che mặt, sau đó chạy đuổi theo một đoàn tàu điện ngầm đang đóng cửa rồi chui vào.
Khi tàu điện ngầm đi được nửa đường thì tiểu nam hài lại gửi cho hắn một đoạn video.
Vòng tai nam trông có chút chật vật vừa đánh vừa lùi, chạy một đường đến bờ sông Yser, thấy sắp bị người của Hắc Tổ bắt được, sau đó hắn lại một lần nữa lặp lại chuyện cũ ở đường cao tốc, quay người nhảy xuống sông.
"Ngươi đã bị lộ, nhưng vừa rồi Waldo đã xâm nhập vào hệ thống khách sạn, thay thế ảnh chụp và thông tin của ngươi."
"Cảm ơn." Trương Hằng nói, "Chờ trở về."
Mười giây sau, tiểu nam hài gửi cho hắn một bản đồ đường sắt, đồng thời đánh dấu sẵn lộ trình về khách sạn.
Một tiếng sau Trương Hằng lại quay về nơi ở.
"Phải làm sao bây giờ, camera trong quán bar đều không có kết nối mạng, hình ảnh của ngươi đã bị quay lại, về sau không thể xuất hiện trước mặt người của Hắc Tổ được nữa, vậy những hành động tiếp theo sẽ tiến hành như thế nào?" Đuôi ngựa nam nhìn quanh hành lang, xác nhận không có ai thì đóng cửa lại, có chút lo lắng nói.
"Mà còn qua hai lần này, người của Hắc Tổ chắc chắn sẽ tăng cường bố trí tại những nơi Leah hay lui tới, chỉ cần có người khả nghi xuất hiện thì họ sẽ lập tức phát hiện." Philip nói, "Chúng ta thậm chí không có cách nào tiếp cận Leah được."
"Vậy thì để nàng đến gần chúng ta." Trương Hằng nói.
"Hả?"
"Để nàng đến gần chúng ta, các ngươi nói đúng, nếu để Hắc Tổ chuẩn bị trước thì chúng ta không có phần thắng." Trương Hằng nói, "Cho nên chúng ta cần phải đưa hành động lần này vào chính sân nhà của mình."
"Ta hiểu rồi." Waldo nghiêm túc gật đầu, nhưng một lúc sau thì lại gãi đầu, "Cái kia... Ta tuy hiểu nhưng ngươi có thể giải thích cho những người khác không?"
Trương Hằng mở bản đồ điện tử, chỉ vào một nơi ở phía Đông Nam, "Nơi này có một khu trượt tuyết, cách Grenoble khoảng hơn một giờ lái xe, qua hai lần chuyện này bọn họ sẽ lùng bắt ta và gã nhảy sông kia ở khắp thành phố, không cần phải đối đầu với bọn họ, chúng ta rút lui đến đây có thể tránh sự truy đuổi, đồng thời có thể đi trước bọn họ một bước ở đây chuẩn bị, biến khu trượt tuyết này thành sân nhà của chúng ta."
"Ngươi nói cũng có lý... Chỉ là đang bỏ qua một vấn đề, toàn bộ thiết bị liên lạc của Leah đều nằm dưới sự giám sát của Hắc Tổ, bọn chúng đang chờ chúng ta liên lạc với nàng, một khi chúng ta liên lạc thì sẽ lập tức gặp quân đội bí mật của Hắc Tổ, mà nếu chúng ta không liên lạc... Nàng cũng sẽ không tới khu trượt tuyết này, xem ra đây giống như một nghịch lý."
"Mặc dù bây giờ đang là mùa trượt tuyết, nhưng Leah không phải là người thích trượt tuyết cho lắm, số lần cô ấy trượt tuyết từ nhỏ đến lớn có thể đếm được trên hai bàn tay." Waldo nói, "Chúng ta ngồi ở khu trượt tuyết đợi cô ấy, có khi hai năm sau vẫn chưa chắc đã gặp được cô ấy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận