Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 75: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (mười bảy)

Chương 75: Tuyến phòng thủ Mannerheim hoan nghênh ngươi (mười bảy)
Trương Hằng nằm trên cánh đồng tuyết mênh mông đã nửa tiếng đồng hồ, hắn tỳ khẩu súng m28 lên vai phải, ngón tay cóng đến đỏ ửng, dù cho bình tĩnh như hắn cũng bắt đầu hoài nghi mình có thể hoàn thành buổi huấn luyện hôm nay hay không.
Đây là ngày thứ bảy mươi chín hắn đến thế giới này, đã quá thời hạn nhiệm vụ, nhưng vì 24 giờ phát sinh thêm, nên thời gian hắn ở trong cái nơi băng thiên tuyết địa này bị kéo dài đến một trăm bốn mươi ngày, hiện tại thời gian mới chỉ đi được hơn một nửa, nhưng tin tốt là cuộc chiến này sắp kết thúc.
Nhìn từ thế giới sau, chiến tranh mùa đông giữa Liên Xô và Phần Lan có thể chia đại khái thành hai giai đoạn, giai đoạn đầu từ ngày 30 tháng 11 năm 1939, quân Liên Xô chia làm bốn hướng tấn công dữ dội vào Phần Lan, kết quả sau một hồi thao tác mạnh mẽ như hổ, ngoại trừ ở mặt trận phía Bắc đạt được mục tiêu dự định, ở các khu vực khác đều nhận thất bại thảm hại, bị ép ngừng tấn công và tăng viện từ trong nước.
Lần này Phần Lan gần như đánh cho Liên Xô choáng váng, đặc biệt là trong trận quyết chiến của chủ lực ở eo đất Karelia, quân Liên Xô không cách nào phá được tuyến phòng thủ Mannerheim mà Phần Lan đã dày công xây dựng nhiều thập kỷ, hơn nữa vì không nắm rõ được lực lượng phòng thủ của quân Phần Lan, sau khi trả cái giá đắt họ chỉ công chiếm được vùng bảo hộ sâu 20 đến 60 cây số của quân đội Phần Lan.
Nhưng đến tháng 1, tình hình bắt đầu chuyển biến đột ngột, quân Liên Xô thành lập cánh quân phía Tây Bắc ở eo đất Karelia, đồng thời bổ nhiệm Thiết Mộc Tân Ca làm tư lệnh, người này cũng kiêm luôn tổng chỉ huy tiền tuyến, điều động hai tập đoàn quân, tổng cộng 21 sư đoàn bộ binh, 6 lữ đoàn xe tăng, tấn công mạnh vào phòng tuyến Mannerheim. Trong khi đó, phía Phần Lan thiếu hụt quân số, vũ khí hạng nặng lại càng thiếu thốn, đạn dược tiêu hao quá nhanh cũng lần lượt bại lộ ra.
Gần đây, các báo cáo khẩn cấp từ tiền tuyến càng ngày càng nhiều, nhưng tạm thời đều không liên quan gì đến Trương Hằng, khoảng thời gian này hắn đã trải qua hai mươi mấy trận chiến lớn nhỏ, gần như mỗi ngày đều đi bên bờ vực tử vong, không còn nhẹ nhàng như trận chiến đầu, dù cẩn thận đến đâu hắn cũng bị thương vài lần, nguy hiểm nhất là có một quả lựu đạn rơi ngay trước mặt hắn, không biết có phải chân thỏ may mắn bên hông hắn phát huy tác dụng hay không mà quả lựu đạn kia cuối cùng không nổ, để Trương Hằng thoát khỏi kiếp nạn.
Đúng là đây là vòng chơi nguy hiểm nhất mà hắn từng trải qua, trên chiến trường không thể kiểm soát quá nhiều yếu tố, dù đưa ra lựa chọn chính xác đến đâu, vẫn có thể mất mạng vì tai nạn bất ngờ.
Nhưng áp lực quá lớn cũng giúp hắn bùng nổ tiềm năng chưa từng có, kỹ năng trượt tuyết và bắn súng của Trương Hằng đều tăng lên nhanh chóng, nhất là kỹ năng bắn súng, chỉ mất chưa đến một tháng đã lên đến lv1, với tốc độ này, có lẽ thêm một tháng nữa hắn có thể đạt tới lv2.
Hiện tại, khoảng cách bắn tỉa của hắn đã tăng lên hai trăm mét, ở khoảng cách này hắn có thể đảm bảo độ chính xác hơn 80%, nhưng tiến bộ chủ yếu của hắn vẫn không phải ở tầm bắn.
Simon vẫn luôn giúp Trương Hằng nâng cao tổng hợp tố chất của tay bắn tỉa và khứu giác trên chiến trường, đó mới là lý do tại sao anh thể hiện ngày càng tốt hơn.
Hai người đang tiến hành huấn luyện sức quan sát, Simon dùng bẫy bắt được năm con chồn sóc tuyết, một loài động vật nhỏ, dáng người thon, trông rất giống chuột, cô gái đánh dấu lên người chúng rồi thả ra, Trương Hằng cần xử lý được ba con trong số đó mới có thể hoàn thành huấn luyện.
Loại vật nhỏ này khoác bộ lông trắng muốt, rất khó phân biệt trong tuyết, hơn nữa lại rất nhạy bén, nửa tiếng đầu đã trôi qua, Trương Hằng chỉ tìm và bắn trúng được một con, còn bốn con khác hoàn toàn không biết đã chạy đi đâu, Trương Hằng thậm chí còn nghi ngờ chúng đã chạy khỏi khu vực này.
Lại mười phút nữa trôi qua, cuối cùng Trương Hằng phát hiện nửa cái đầu nhỏ lộ ra trong một hố tuyết, nhưng khoảng cách giữa hai bên lúc này hơi xa, Trương Hằng không định chờ đợi thêm, sợ vật nhỏ này sẽ chạy mất, hắn bóp cò, nhưng đôi tay cóng cứng hiển nhiên ảnh hưởng đến độ chính xác của cú bắn.
Một phát này không trúng mục tiêu, mà con chồn sóc tuyết bị giật mình liền chui vào khe nứt trắng xóa biến mất.
Trương Hằng lắc đầu, thu khẩu súng trường, từ bỏ buổi huấn luyện. Hắn thấy Simon ngồi ngẩn người bên đống lửa.
Gần một tuần nay đội du kích đã được thả lỏng, chiến đấu ở các khu vực khác cơ bản đã kết thúc, chỉ chờ eo đất Karelia phân thắng bại, hoặc nói thực tế hơn, là xem Phần Lan có thể chống cự được cho đến khi viện trợ quốc tế đến không.
Anh và Pháp hứa điều động quân viễn chinh phối hợp tác chiến, nhưng Thụy Điển và Na Uy thẳng thừng từ chối cho quân đồng minh đi qua, còn Đức thì rõ ràng bày tỏ không muốn tham gia chiến tranh Xô - Phần, cũng không có ý định hòa giải, trong nước Phần Lan bắt đầu bi quan về việc viện binh có đến kịp thời không, và nếu có đến kịp thì có thể ngăn cản được cuộc tấn công của Liên Xô hay không.
Cùng lúc đó, bộ ngoại giao cũng liên tục thương lượng với Liên Xô để tìm kiếm khả năng ngừng chiến, chỉ là Liên Xô đưa ra những điều kiện quá khắt khe, rất khó chấp nhận.
Bây giờ đã sang tháng Hai, thời gian càng về sau, thời tiết càng ấm lên, tình hình chiến sự cũng càng bất lợi.
Trương Hằng có thể nhanh chóng bỏ qua những chuyện này không nghĩ nhiều vì anh không thuộc về phe nào trong cuộc chiến, nhưng với Simon, quốc gia của cô sắp thất bại, thậm chí phải đối mặt với nguy cơ vong quốc, trong lòng cô chắc chắn có một loại cảm giác khác.
Trương Hằng có thể cảm nhận rõ sự sa sút trong cảm xúc của cô gái dạo gần đây, nhưng anh lại không thể làm gì nhiều, sức lực cá nhân có ảnh hưởng quá nhỏ đối với một cuộc chiến tranh, dù anh có được sức mạnh ngang với Simon cũng không thể thay đổi kết quả cuối cùng.
Vậy nên anh chỉ có thể nghĩ cách khác để cô gái vui vẻ lên.
Bụp! Một quả cầu tuyết trúng vào lưng Simon, cô gái nghi hoặc quay đầu lại thì bị hai quả cầu tuyết khác trúng tay trái, thế là cũng lập tức xoay người chế tạo đạn dược.
Pha phản kích chính xác đến từ tay bắn tỉa hàng đầu trúng vào ngực Trương Hằng, nhưng Trương Hằng cũng lập tức phản công bằng hai quả, Simon tránh được quả đầu tiên thì bị quả sau nện vào cổ, tuyết rơi vào cổ áo khiến cô rùng mình, nhưng cũng khơi dậy tinh thần hiếu thắng của cô.
Cầu tuyết bay lượn xoay tròn trong không trung, bạn tới tôi đi, ít nhất trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, Simon đã tạm quên đi những đau thương và mất mát mà chiến tranh mang đến....
...Hai người trở lại doanh trại thì trời đã tối. Trương Hằng đang đun nước để tắm, khi anh mặc quần áo bước ra bên ngoài kho củi thì bất ngờ thấy nữ bác sĩ Maggy ở đó.
"Các cậu về trễ quá nha."
Trương Hằng cau mày, "Có chuyện gì?"
"Chiến sự ở eo đất Karelia không thuận lợi, quân Liên Xô đã công phá tuyến phòng thủ đầu tiên, có tin tức nói đám người trên đang chuẩn bị đáp ứng yêu cầu của Liên Xô, chiến tranh cũng sắp kết thúc rồi, Aki muốn nói chuyện với cậu một chút, không biết cậu có rảnh không."
Bạn cần đăng nhập để bình luận