Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 378: Xấu tiểu tử

Chương 378: Thằng nhãi ranh
Nửa tháng thời gian chớp mắt đã trôi qua.
Trương Hằng cuối cùng cũng đã xây dựng xong cơ bản ngôi nhà mới của mình, bao gồm một tòa nhà nhỏ hai tầng, chuồng bò, chuồng ngựa... Trương Hằng vốn còn muốn làm thêm một mảnh vườn rau nữa, nhưng đất ở đây không thích hợp để trồng trọt, dù đã tốn không ít công sức chăm sóc thì cuối cùng thu hoạch cũng chẳng được bao nhiêu, thế là Trương Hằng cũng từ bỏ ý định này.
Hắn cũng không phải là người nghiện xây dựng hay có yêu cầu quá cao về chất lượng cuộc sống, chủ yếu vẫn là do Matthew cho hắn một mảnh đất lớn, nhưng trên đất ngoài cỏ ra thì chẳng có gì khác, không còn cách nào khác, chỉ có thể tự mình bắt tay vào làm.
Cũng may những kỹ thuật xây dựng mà hắn học được từ tên quần đùi nhỏ ở phó bản tân thủ vẫn chưa bị quên sạch, ngoài ra, sau khi nhận được tiền công, hắn còn dùng tiền để thuê thêm hai người làm phụ và một người thợ hồ.
Đa số nhà cửa trong thị trấn đều được xây bằng gỗ, ưu điểm là tốc độ xây dựng nhanh, chi phí cũng dễ kiểm soát, nhưng sau khi hỏi tửu quỷ cảnh sát trưởng Cook về số tiền thưởng, Trương Hằng vẫn quyết định làm một lần cho xong, dùng sắt thay cho gỗ, như vậy nhà xây sẽ kiên cố hơn, hơn nữa có thể giảm bớt nguy cơ hỏa hoạn. Còn nhược điểm ư... thì là giá cả đắt hơn thôi.
Vì vật liệu xây dựng bằng sắt và gạch đá đều được sản xuất từ nhà máy ven bờ biển Đông, phải dùng tàu hỏa để vận chuyển đến thị trấn, giá cả đã tăng lên gấp mấy lần.
Tiền thưởng vẫn chưa được nhận, Trương Hằng chỉ có thể mượn trước ít tiền của Matthew để dùng.
Cũng may thành quả trông cũng không tệ lắm, trong đó khu nhà chính tham khảo nơi ở của hắn ở phó bản Hắc Buồm, ngoài ra còn tham khảo thêm kiến trúc của những căn nhà khác trong thị trấn, diện tích không lớn, trên dưới cộng lại chắc cũng chỉ khoảng hai trăm mét vuông, nhưng một mình hắn ở thì quá đủ rồi, sau khi xây xong Trương Hằng còn tiện tay nhặt được một kỹ năng kiến trúc lv0 và 20 điểm tích lũy trò chơi, coi như thu hoạch ngoài ý muốn.
Trương Hằng lùi lại hai bước, ngắm nghía chỗ ở của mình trong hơn một năm tới.
Mặc dù còn hai ba tiếng nữa mặt trời mới lặn, nhưng hắn vẫn trả tiền lương một ngày cho mấy người làm phụ và thợ hồ, để bọn họ về sớm. Sau đó Trương Hằng tìm đến Củ Cải đang nhàn nhã gặm cỏ bên cạnh, cưỡi nó đến nhà Matthew ở sát vách.
Wendy đang ngồi ở bậc thềm trước cửa nhà, từ sớm đã chờ hắn."Sao nào, hôm nay vẫn muốn thử à?" Cô bé nhìn thấy hắn, đứng dậy phủi bụi trên váy rồi hỏi.
Trương Hằng gật nhẹ đầu."Vậy ta đi gọi cha." Wendy nói xong câu đó thì nhanh chân chạy vào trong nhà...
...Hai phút sau ba người đứng trước chuồng ngựa."Ngươi đã chuẩn bị xong chưa?" Matthew hỏi.
"Ừm, bắt đầu thôi." Trương Hằng hít sâu một hơi, đẩy cửa lớn chuồng ngựa ra, bước vào bên trong, sau đó đóng chốt gỗ lại.
Trong chuồng ngựa chỉ có một con ngựa, một con ngựa đen tuyền, toàn thân lông da đen bóng.
Theo như Matthew nói thì nó vốn là con ngựa đầu đàn trong một bầy ngựa hoang ở thảo nguyên, tính tình nóng nảy nhất, rất khó thuần hóa, vừa mới được đưa tới chưa được một tuần đã gây ra đại họa, làm sập chuồng ngựa, kéo theo ngựa của hắn cùng nhau vượt ngục, đi tìm tự do.
Sau đó Matthew phải mất mấy ngày mới tìm được nó về, dựng cho nó một cái chuồng riêng, Wendy còn đặt cho nó cái tên thằng nhãi ranh.
Dựa theo giao ước trước đây của Trương Hằng và Wendy, hiện tại thằng nhãi ranh thuộc về hắn, nhưng đã nửa tháng trôi qua, Trương Hằng vẫn chưa thể nào cưỡi được nó. Tính xấu của thằng nhãi ranh Trương Hằng đã được trải nghiệm rất nhiều lần, ngay ngày hôm qua trước, hắn vừa bị thằng nhãi ranh quăng như cái giẻ lau lên mặt đất cách đó tận năm mét, trên cánh tay còn đang trầy da chưa lành.
Nhưng vết thương chưa kịp lành, Trương Hằng lại chạy tới khiêu chiến, trải qua nửa tháng được Matthew tỉ mỉ chỉ bảo, Trương Hằng sớm đã không còn là một người mới, ngay cả Củ Cải cũng không chỉ huy được, kỹ năng cưỡi ngựa của hắn hiện tại đã chính thức đột phá đại quan lv1.
Và trong quá trình đấu trí đấu dũng không ngừng với thằng nhãi ranh, Trương Hằng cũng đã nhận ra rằng lv1 vẫn chưa thể thuần phục được con hắc mã tràn đầy dã tính này, nhưng Trương Hằng cũng không hề từ bỏ, sau khi trải qua nhiều phó bản như vậy, nắm giữ được đủ loại kỹ năng, cũng khiến Trương Hằng càng thêm khẳng định một điều, đó chính là kỹ năng mạnh nhất của nhân loại trên thực tế là học tập.
Rút kinh nghiệm từ những lần thất bại, không ngừng tìm kiếm giải pháp cho vấn đề, đó là bản năng mà nhiều loài sinh vật tự nhiên đều có được, nhưng chỉ có loài người, mới phát huy được loại năng lực này đến cực hạn.
Chuyện này rất giống như bạn chơi «Con sói», ngay từ đầu bị các Boss hành hạ đến mức hoài nghi nhân sinh, nhưng sau những lần thất bại giống như học các bài giảng, khi bạn đã nắm giữ được toàn bộ kiến thức mà thầy cô truyền đạt thì bước tiếp theo chính là lúc tốt nghiệp và thi cử.
Trương Hằng kéo mũ xuống, nhận chiếc thòng lọng Matthew ném cho, giơ lên đầu vung vẩy.
Ở bên kia, thằng nhãi ranh dường như cũng biết đối thủ cũ của mình đến, dừng lại vẻ ung dung tản bộ, bắt đầu dùng móng đào đất, đồng thời vểnh tai xuống, lộ ra răng.
Sau đó, không đợi Trương Hằng ra tay, nó đã dẫn đầu lao đến, cho Trương Hằng một cú va chạm dữ dội.
Nhưng mà nếu Trương Hằng có thể bị nó đụng trúng, thì quả thật uổng công những năm tháng sống kiếp hải tặc luyện thành thân pháp nhanh nhẹn, hắn nghiêng người một cái, nhẹ nhàng tránh được cú đánh lén này.
Nhưng thằng nhãi ranh vẫn không chịu từ bỏ, lại hất đầu tới muốn cắn hắn.
Trương Hằng do dự một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn cúi người xuống lần nữa để tránh.
Thực ra động tác hất đầu của thằng nhãi ranh đã lộ ra sơ hở, lần trước Trương Hằng cũng đã bắt lấy sơ hở này của nó để ném thòng lọng vào cổ.
Và sau đó... Trương Hằng đã biến thành giẻ lau, bị kéo lê trên mặt đất một đoạn dài.
Chiêu này dùng đối phó với những con ngựa bình thường thì lần nào cũng trúng, nhưng ở trên người thằng nhãi ranh lại hoàn toàn mất hiệu lực.
Con hắc mã hung hăng này có sức mạnh kinh người, Trương Hằng sau một thời gian dài rèn luyện, sức lực đã không còn yếu, nhưng vẫn không phải là đối thủ của nó, bị nó dùng sức mạnh trực tiếp hất văng ra ngoài.
Cho nên lần này Trương Hằng không tiếp tục tùy tiện xuất thủ, mà là lựa chọn nhẫn nhịn trước một lần, để con hàng này được đắc ý một chút, sau đó chờ cơ hội.
Thực ra chiêu thức tấn công của ngựa đi đi lại lại chỉ có mấy loại đó, Trương Hằng trong khoảng thời gian này khổ luyện cũng lấy đó làm vui, còn tham chiếu theo trong game để đặt tên giống nhau cho những chiêu này, ví dụ như vừa rồi là 【va chạm dữ dội】 ngoài ra còn có đạp móng 【giẫm đạp tử vong】, hất đầu 【thần long bày thủ】, đá chân về phía sau 【gặp lại người thân】 và quân tử động khẩu không động thủ 【điên cuồng cắn xé】
Mặt khác, cũng có một vài con ngựa ỉu xìu, xấu tính sẽ thừa dịp bạn không để ý mà lén giẫm lên chân của bạn, nếu như bạn bị nó dẫm vào, nó sẽ đứng im bất động như không có chuyện gì, thưởng thức phong cảnh tươi đẹp xung quanh, miệng hít thở không khí trong lành tự nhiên, rồi bạn sẽ được hưởng thụ cảm giác ê ẩm khó chịu khi bị bốn năm trăm cân đè lên bàn chân.
Thằng nhãi ranh mặc dù khá hung hăng, nhưng chiêu thức tấn công cũng không vượt ra ngoài những chiêu kể trên.
Sau khi tung ra liên hoàn bốn chiêu 【va chạm dữ dội】+【thần long bày thủ】+【điên cuồng cắn xé】+【gặp lại người thân】 thì nó đã bước vào thời kỳ hồi chiêu, sau đó thằng nhãi ranh nghiêng thân đắc ý nhìn Trương Hằng trước mặt, nếu như nó biết nói, lúc này tám phần nó sẽ thêm vào một câu: “Loài người ngu xuẩn à, muốn cưỡi lão tử còn non lắm ~"
Bạn cần đăng nhập để bình luận