Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 28: Không phải 1 nửa

Tại phòng họp tầng 12 của trung tâm hàng không vũ trụ Kennedy, bảy người mỗi người cầm trên tay cuốn sổ tay học tập do NASA vừa cấp, vẻ mặt mỗi người một khác.
"Cái đống đồ chơi hơn sáu mươi trang này chỉ là mục lục thôi sao?" Anh mập cảm thấy vô cùng suy sụp, "Muốn học cơ sở vật lý tên lửa, khí động lực học, quỹ đạo động lực học, đẩy bằng động cơ phản lực, thiên văn học... Những cái này ta còn có thể hiểu, nhưng mà khoa học sinh mệnh, địa chất học với cả vật liệu học là cái quái gì vậy? Còn có cái môn công trình điện tử này nữa, đến cái tiêu đề thôi ta cũng đọc chả hiểu, trong 55 ngày chúng ta học kiểu gì cho hết đống này?"
"Nhắc cậu một chút, đống này vẫn còn chỉ là phần lý thuyết thôi." Cậu nam sinh trông còn như học sinh cấp ba nói.
"Sau đó còn cái gì nữa?" Anh mập tuyệt vọng nói.
"Huấn luyện thể lực, EVA (đi bộ ngoài không gian), huấn luyện định hướng chướng ngại không gian, huấn luyện đồ bay không gian, huấn luyện tính quen thuộc, huấn luyện điều khiển, huấn luyện thoát hiểm khẩn cấp... Cái gì cũng có khả năng xảy ra, dù sao Apollo 11 cũng đã là dự án vũ trụ cách đây 50 năm rồi, nói thật, ta cũng không chắc chắn hết các kiểu huấn luyện thời đó là những gì." Cậu nam sinh cấp ba nói, vẻ mặt hắn cũng không được tươi tỉnh lắm.
Ban đầu, hắn là người hăng hái nhất trong đám người chơi, đối với một người mê du hành vũ trụ mà nói, không gì tuyệt hơn việc tự mình cưỡi phi thuyền bay lên vũ trụ, hơn nữa còn tham dự vào một trong những sự kiện trọng đại trong lịch sử nhân loại. Dù cho chỉ có thể cắm cờ Mỹ trên Mặt Trăng thì cũng hơi đáng tiếc, nhưng mà dù sao thì cũng chỉ là ở trong game, không ảnh hưởng tới thực tế. Tuy nhiên, khi cầm cuốn sách trong tay, nhớ lại những kiến thức mà các phi hành gia cần phải học thì hắn cũng chẳng còn tâm trạng mà cười nổi.
"Vòng trúng số trời?" Gã đàn ông vạm vỡ tên Anthony nhếch miệng, lộ ra một nụ cười chế giễu, "Vậy thì có mà anh trực tiếp lên trời luôn cho rồi."
"Thật ra thì cũng không cần phải bi quan đến thế." Người đàn ông trung niên dáng vẻ trí thức đẩy cặp kính trên mặt, "Trên tàu Apollo 11 có ba vị trí, nói cách khác, ngoài những kỹ năng mà phi hành gia nhất định phải nắm vững ra, thì mỗi người chúng ta có thể chủ đích từ bỏ bớt một vài khóa huấn luyện, chọn một hướng chủ công, bù đắp cho nhau…"
Nhưng hắn còn chưa nói xong thì đã bị một người khác cắt ngang. Một thanh niên cao gầy trông có vẻ u sầu mở miệng nói: "Thôi đi chú, ngoài anh mập ra thì ai cũng đều là dân chơi đơn, tốt nhất là đừng có coi những người còn lại là đồ ngốc."
Hắn ngáp một cái rồi lười biếng nói, "Đừng nói là chú không để ý nhé, cái tên William sĩ quan Hans kia cầm một cuốn sổ nhỏ, mỗi khi chúng ta từ máy huấn luyện đa trục đi xuống, hắn lại ghi chép gì đó vào cuốn sổ đó, không có gì bất ngờ thì hẳn là đang cho điểm chúng ta, mà mấy cái điểm này chắc là liên quan đến việc ai được lên tàu Apollo 11, ai thì chỉ làm dự bị, chú để chúng ta chủ đích từ bỏ một số khóa huấn luyện, chuyên tâm vào vài khóa, thế nhưng ba cái sáu mươi điểm cộng lại thì lại chẳng bằng một cái tám mươi điểm."
Người đàn ông trung niên dáng vẻ trí thức đẩy mắt kính, mặt không biến sắc nói, "Tôi chỉ là đưa ra cho mọi người một phương án thôi, để tăng thêm tỷ lệ sống sót sau khi bay vào không gian…"
"Lúc trước sách cũng đã nói chỉ có người có thể ngồi trong khoang điều khiển và phục vụ của Apollo 11 mới có quyền đó thôi, có đúng không?" Cậu học sinh cấp ba nói.
"Thực ra...nếu xét trên phương diện tỷ lệ được chọn, chúng ta vẫn rất là cao đấy." Người đàn ông trung niên dáng vẻ trí thức thản nhiên nói.
"Tỷ lệ một nửa với một nửa, chỉ có thể coi là mức độ bình thường thôi." Gã đàn ông vạm vỡ tên Anthony cau mày.
"Không phải một nửa." Cậu học sinh cấp ba dường như nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt bỗng sáng lên.
"Cái gì?" Thanh niên vẻ mặt u sầu xoay xoay cây bút trong tay.
Ánh mắt cậu học sinh cấp ba chuyển đến trên người người chơi nữ duy nhất trong bản phó bản, nàng ta nhướn mày, "Sao?"
"Thật đáng tiếc, lần này có khi chị vào nhầm bản phó bản rồi, nếu độ khó trong game của chúng ta là khó thì lần này độ khó game của chị rất có thể là Địa Ngục."
"Làm sao mà biết?"
"Cô không hiểu nhiều lắm về nước Mỹ những năm 60 thế kỷ trước đúng không?" Người đàn ông trung niên dáng vẻ trí thức cười hòa nhã.
"Marilyn Monroe, The Beatles, Bob Dylan... Thời đại đó còn có gì đáng để nhắc đến sao?" Cô gái hỏi ngược lại.
"Năm 1964, "Đạo luật Dân quyền" mặc dù đã có hiệu lực, nhưng đáng tiếc là sự phân biệt đối xử vẫn còn đó, không chỉ nhắm vào người da màu mà còn bao gồm cả phụ nữ. Đây cũng là lý do vì sao những năm 60, 70 của thế kỷ trước phong trào nữ quyền lại lên cao, phụ nữ rất ít khi được phép tham gia vào ban hội thẩm, vay tiền từ ngân hàng thì chỉ được một nửa so với đàn ông, trong khi lãi suất lại cao hơn một nửa."
Cậu học sinh cấp ba nói tiếp, "Rất ít người biết, NASA vào năm 1960 đã từng thực hiện một kế hoạch đánh giá xem phụ nữ có thể trở thành phi hành gia hay không. 25 nữ phi công được mời tham gia, trải qua các bài kiểm tra và khảo hạch tương tự như các phi hành gia nam trong kế hoạch 'Mercury', trong số đó có 13 người đạt."
"Sau đó họ thế nào?"
"Mặc dù 13 người phụ nữ này được đào tạo và huấn luyện theo tiêu chuẩn giống như các phi hành gia nam, nhưng chính phủ chưa bao giờ tuyên bố họ là phi hành gia dự bị, cũng không hề sắp xếp cho họ tham gia bất kỳ dự án bay vào không gian nào, nghe nói là vì giới quản lý của NASA cho rằng việc phi hành gia nữ sẽ lãng phí những tài nguyên khan hiếm, làm phân tán sự chú ý của công chúng vào các phi hành gia nam, vả lại nếu như họ bị thương hoặc chết khi thi hành nhiệm vụ còn có thể gây ra những ảnh hưởng tiêu cực trong dư luận, cho nên NASA đã kết thúc chương trình huấn luyện phi hành gia nữ vào năm 1963."
Cậu học sinh cấp ba ngừng lại một lát, "Điều đáng nói là cũng trong năm đó, Liên Xô lại đưa nữ phi hành gia đầu tiên trong lịch sử loài người Valentina Tereshkova lên vũ trụ, đặt hai việc này cạnh nhau thì có thể nói là vô cùng châm biếm."
"Vậy có nghĩa là để leo lên tàu Apollo 11, ta không những phải thể hiện xuất sắc mà còn phải cầu nguyện cho sĩ quan Hans và các cấp lãnh đạo của NASA đều có cái nhìn vượt thời đại, là những người không hề có thành kiến với phụ nữ?"
"Đáng tiếc, có lẽ là thế rồi."
"Vậy thì tệ thật đấy." Cô gái cố gượng gạo tạo ra một nụ cười có vẻ hơi miễn cưỡng. Cô vốn dĩ đang ngồi gần Trương Hằng, nghe câu này xong thì mông lại nhích sang gần Trương Hằng, người gần như sắp dính sát vào người anh.
"Chọn ba trong năm, nói vậy là vận may lần này của chúng ta coi như không tệ rồi." Gã đàn ông vạm vỡ Anthony trên mặt nở một nụ cười vui mừng.
"Lần này thời gian rất gấp, tôi đề nghị ở bản phó bản này chúng ta hãy sống hòa bình, mọi người đều dựa vào bản lĩnh, xem ai đạt được điểm cao nhất, ai có thể chiến thắng nhiệm vụ chính tuyến." Người đàn ông trung niên dáng vẻ trí thức vừa nói xong liền nhìn về phía người duy nhất vẫn chưa lên tiếng trong phòng.
Gã đàn ông vạm vỡ Anthony cùng cậu học sinh cấp ba cũng đều chuyển ánh mắt về phía Trương Hằng, một thanh niên dáng vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ tuy không quay đầu lại, nhưng cây bút máy trong tay hắn luôn xoay tròn vào lúc này cũng đã dừng lại.
Trương Hằng vẫn luôn ngồi ở trong góc, im lặng xem quyển sổ học tập kia, nghe vậy cuối cùng cũng ngẩng đầu, khép lại cuốn sổ trong tay, "Ta cự tuyệt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận