Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 420: Nguyên kế hoạch

"Chương 420: Nguyên kế hoạch"
"Ta có thể thề, ta thật sự không biết hắn ở công ty còn có nội ứng." Khâu Minh cười khổ nói, "Những năm này giữa chúng ta mặc dù vẫn luôn liên lạc, hắn cũng không hé lộ với ta chuyện này."
"Không, đây là ta sớm nên nghĩ tới," Trương Hằng nói, "Trước đó tại không gian hai tầng, hắn từng phái ra cả một đội chiến sĩ xương vỏ ngoài, mặc toàn bộ đều là trang bị xương vỏ ngoài mới nhất của quân đội, rõ ràng là có người lén lút cung cấp những vũ khí lợi hại này cho hắn, hơn nữa có thể chúng ta đều đã đánh giá thấp lực lượng vũ trang bên ngoài của hắn ở tầng một, xem ra hắn không chỉ có một đội kia, nếu vậy thì tất cả đều có thể giải thích được."
"Cái gì giải thích được?"
"Dựa theo cách ngươi nói thì hắn từng xông vào căn cứ Thịnh Đường Morgan, và đã giao chiến với những người máy săn giết loại VI, vì vậy những người khác có thể không biết sự tồn tại của người máy này, nhưng không có lý do gì mà hắn lại không biết, cho nên việc hắn khởi xướng bạo động lần này, cũng không thể không tính đến ảnh hưởng của đám người máy này, không, nói chính xác hơn thì mục tiêu của hắn rất có thể là những người máy săn giết loại VI này."
Khâu Minh lúc này cũng đã phản ứng lại, "Ý ngươi là nói hắn cố ý dùng bạo động để dẫn dụ đám người máy này xuống tầng một, vì hắn biết rõ tầng quản lý không thể chịu nổi việc tầng một rung chuyển thời gian dài, nếu như vậy... Hiện tại cũng là thời điểm phòng ngự của căn cứ trống trải nhất, nơi đó chỉ có một con người máy săn giết loại VI và khoảng chừng hai trăm bảo an, chỉ cần có hai đội chiến sĩ xương vỏ ngoài thì có thể đánh vào trong căn cứ."
"Nhưng mà mục tiêu của bọn họ là cái gì đây?" Khâu Minh nhíu mày, "Trong căn cứ chỗ có giá trị nhất mà phòng thủ nghiêm ngặt nhất chính là khu mã hóa ký ức, ở đó cất giữ thiết bị mã hóa ký ức, tuy nhiên có mấy đội lính canh trấn giữ, lúc nguy cấp còn có thể cắt nguồn điện, dùng tường kim loại phong tỏa hoàn toàn, thậm chí có thể tiêu hủy từ xa."
"Không phải là thiết bị mã hóa ký ức." Trương Hằng nói, "Thiết bị mã hóa ký ức hắn đã có được rồi, nó nằm ngay trên bộ máy bay không người lái vừa rồi."
"Thứ hắn giao dịch để lấy được lúc trước là thiết bị mã hóa ký ức?" Khâu Minh hít một ngụm khí lạnh, "Tầng quản lý, mục tiêu của hắn là tầng quản lý của công ty tại Thượng Hải Mới 0297? Hắn muốn tái mã hóa ký ức của tầng quản lý?! Hoàn toàn chính xác, đây là lối thoát duy nhất của hắn, hắn kích động người dân không gian tầng một chống lại công ty, nhìn kiểu gì cũng không có phần thắng nào, coi như hắn có tài quân sự hơn người, dẫn dắt đám dân thường không được huấn luyện quân sự bài bản, dùng vũ khí hạng nhẹ do chính mình chế tạo, tiêu diệt hết tất cả người máy săn giết loại VI, đánh trọng thương lực lượng vũ trang của tầng quản lý tại Thượng Hải Mới 0297, cũng không cách nào đối phó với sự đả kích từ tổng bộ Thịnh Đường Morgan sau này, mà điều quan trọng nhất là hắn giấu giếm chân tướng về Thượng Hải Mới 0297 với cấp dưới, chắc chắn không muốn đánh tới trụ sở bí mật của Thịnh Đường Morgan ở tầng thứ năm."
Khâu Minh nói đến đây chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt biến đổi, "Nếu hắn biết ta với ngươi, vậy chắc chắn cũng biết chúng ta đã đoán ra kế hoạch của hắn, thảo nào hắn không gặp mặt ngươi, và hiện tại khi bắt đầu đối phó với tầng quản lý mới để chúng ta sang một bên, đợi đến khi giải quyết xong mọi chuyện trong tay chắc chắn sẽ quay lại xử lý chúng ta, chúng ta phải mau chóng rời khỏi tầng một, không, tốt nhất là rời khỏi Thượng Hải Mới 0297, chúng ta có thể đến tổng bộ Thịnh Đường Morgan tìm đại bá ta, nói cho ông ấy biết chuyện đang xảy ra ở đây."
"Hoặc là chúng ta có thể thử tự mình giải quyết rắc rối," Trương Hằng nhàn nhạt nói, "Ta vẫn còn bạn ở tầng một, một khi tổng bộ Thịnh Đường Morgan quyết định tham gia, không chỉ G tiên sinh gặp nạn, mà cả bạn ta cũng sẽ bị liên lụy, hơn nữa, ngươi biết Thịnh Đường Morgan sau này sẽ trả thù chúng ta thế nào không?"
"Bạn của ngươi? Là cô gái lúc nãy à, nhưng mà nàng trông có vẻ vẫn muốn tin G tiên sinh hơn, ngươi chẳng phải đã thử rồi sao, chẳng lẽ ngươi vẫn còn cách thuyết phục nàng?"
Trương Hằng lắc đầu, "Ta sẽ không cố gắng thuyết phục ai nữa, cho nên kế tiếp cứ dựa theo kế hoạch ban đầu của ta thôi."
"Kế hoạch ban đầu?" Khâu Minh hơi nghi hoặc, nếu như Phong Tử ở đây thì có lẽ lập tức hiểu được kế hoạch ban đầu mà Trương Hằng nói có ý gì.
"Ta sẽ xử lý G tiên sinh, giúp hắn biến thế giới tươi đẹp mà hắn vẫn luôn tuyên truyền thành sự thật." Trương Hằng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói ra những lời động trời này.
"Ngươi điên rồi sao?! Chỉ có hai người chúng ta? Ở đây? Chúng ta làm sao đối phó G tiên sinh cùng nhiều thủ hạ của hắn như vậy." Khâu Minh nghi ngờ tai mình có vấn đề, "Chúng ta thậm chí còn không biết bây giờ hắn ở đâu, chính ngươi cũng đã nói hắn đã dùng máy bay không người lái giao hàng, là không muốn cho ngươi biết vị trí của hắn mà."
"Không sao, ta đã gắn một cái định vị lên thùng kim loại đựng thiết bị mã hóa ký ức rồi," Trương Hằng vừa nói vừa mở bản đồ điện tử trên vòng tay ra, quả nhiên thấy một chấm đỏ không ngừng thay đổi vị trí phía trên, di chuyển về hướng đông, "Còn về vấn đề nhân lực và vũ khí, chẳng phải chúng ta có người hỗ trợ sẵn sao?"
Khâu Minh nhìn theo hướng Trương Hằng hất cằm, thấy người máy săn giết loại VI đang đứng yên một bên.
Con người máy này lại cực kỳ lưu luyến Khâu Minh, đang đi theo SUV, nghe theo chỉ lệnh cũng chạy đến đây.
"Ngươi muốn điều khiển con người máy săn giết loại VI này để chiến đấu cho mình?"
"Sao lại không chứ, trước đó ta đã từng xử lý bộ người máy cùng loại, cũng thấy được cấu tạo bên trong, các bộ phận kết cấu và hệ thống khác có thể phức tạp hơn, nhưng mà mã hóa lại bộ thu tín hiệu thì thật sự rất đơn giản, nhưng ta vẫn phải tìm một người có thể điều khiển từ xa nó."
"Ta thì sao?" Khâu Minh tự đề cử.
Kết quả Trương Hằng chỉ nhìn hắn một cái, không nói gì.
"Được thôi, xem ra mặc dù trải qua nhiều chuyện như vậy, nhưng giữa chúng ta sự tin tưởng vẫn chưa đến mức này." Khâu Minh vẫn rất biết điều.
"Ta đã có người thao tác rồi, chúng ta đi tập hợp với nàng trước, ngoài ra việc cải tạo con người máy này cũng cần nàng giúp."
Trương Hằng không có lái chiếc xe Trịnh chủ quản để lại mà cùng Khâu Minh đi bộ thêm hai con phố tùy tiện tìm một chiếc xe khác, sau đó chạy đến một xưởng nhỏ trước, Phong Tử đã chờ ở đó, đang ló đầu nhìn quanh ở bên đường, một bộ dạng lén lén lút lút.
Thấy con người máy săn giết loại VI nàng ngay lập tức kinh ngạc thốt lên, cứ như vừa thấy được một món đồ chơi vô cùng yêu thích, vội vàng xông tới, kết quả vì đến quá gần, con người máy săn giết loại VI liền giương súng máy hạng nặng ở cánh tay trái nhắm vào nàng.
Phong Tử thấy vậy lùi về sau hai bước, nhưng trên mặt cũng không lộ vẻ quá sợ hãi, tặc lưỡi ngạc nhiên nói, "Trước đây lúc rảnh rỗi, ta tự vẽ một vài sơ đồ phác thảo thiết kế, cũng đã từng vẽ ra đồ vật gần giống như vậy, không ngờ Thịnh Đường Morgan đã có thể sản xuất hàng loạt rồi, trình độ kỹ thuật của tập đoàn lớn quả nhiên lợi hại hơn so với những gì thể hiện ra ngoài."
"Chúng ta không có nhiều thời gian, đồ đạc cô đã tìm thấy chưa?" Trương Hằng ngắt lời cô, dứt khoát hỏi.
"Tìm thấy rồi, tấm thép ô, dày 5 cm, chắc chắn không còn mới nguyên nhưng cũng có thể dùng tạm." Phong Tử nhếch mép cười.
"Vậy bắt đầu thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận