Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 159: Vinh hạnh của ta

Chương 159: Vinh hạnh của ta Bình tĩnh mà xem xét, cuộc sống trong phó bản song song lần này đối với Trương Hằng mà nói vẫn tương đối nhẹ nhàng, có lẽ chỉ gần với lần vui mừng kia. Ban ngày, tiểu nam hài sẽ đi cửa hàng pizza làm công, hắn ở ngay tại chỗ ở một bên vuốt mèo, một bên tự học lý thuyết tri thức, gặp chỗ nào không hiểu thì dùng bút ghi lại, đợi tiểu nam hài trở về sẽ hỏi nàng. Còn đến đêm thì là thời gian làm việc của hắn, thầy giáo hóa học cùng đám người Albania giao dịch đại khái nửa tháng một lần, ngoài thời gian đó Trương Hằng cũng sẽ tìm một vài việc khác để làm ở chỗ hồ ly. Theo công việc của hắn hết lần này đến lần khác hoàn thành một cách hoàn hảo, dù Trương Hằng vẫn duy trì thái độ điệu thấp, nhưng thực sự là hắn ngày càng nổi tiếng trong thế giới ngầm, trong thời gian này, hắn còn tham gia một trận đua xe dưới lòng đất, thắng được một chiếc xe thể thao cho mình. Đối tượng là tên phú nhị đại trước kia đã từng theo đuổi tiểu nam hài một cách vụng về. Tên kia có lẽ trước đây theo đuổi các cô gái quá thuận lợi, chưa bị ai từ chối bao giờ, cho nên sau khi bị tiểu nam hài mắng, chẳng những không hết hy vọng ngược lại một mực nhớ mãi không quên, cho đến nửa tháng sau lại gặp hai người, lấy xe thể thao của mình làm tiền cược với việc Trương Hằng rời khỏi tiểu nam hài, yêu cầu Trương Hằng đua xe với hắn. Đây là một hành động cực kỳ lãng mạn và thể hiện được khí khái nam tính, ngoại trừ việc thua xe, lần tỏ tình này gần như có thể gọi là hoàn hảo. Tên phú nhị đại đến cuối cùng cũng không hiểu mình đã thua thế nào, xe thể thao của hắn có tính năng xuất sắc, bản thân cũng là người có tên tuổi trong giới đua xe dưới lòng đất, dù không phải mấy người nổi trội nhất trong giới nhưng cũng tuyệt đối không phải người bình thường có thể so sánh được, mà Trương Hằng chỉ lái một chiếc Taber đặc biệt, được hồ ly tài trợ hữu nghị, loại xe có thể thấy nhan nhản trên đường phố dùng để đi làm hằng ngày, thế nào người thua cũng không nên là hắn. Nếu thật sự chạy trên đường lớn bên ngoài, vì chênh lệch tính năng xe quá lớn, Trương Hằng thật sự không chắc có thể thắng tên phú nhị đại, nhưng nhờ phúc CTOS, vì sợ bị camera phạt, nên hiện tại đám băng đảng đua xe chỉ có thể tranh tài trong bãi đỗ xe, đường đua như vậy thực sự quá hợp với những pha drift. Phú nhị đại bị yếu thế về kỹ thuật lái không thể nào bù lại bằng mã lực của động cơ, cho nên hắn chẳng những thua, mà còn thua cực kỳ thảm hại, nói là thất bại thảm hại cũng không quá đáng...
...Khi Trương Hằng càng ngày càng quen với tuyến đường giám sát và theo dõi thông tin trong thành phố, tiểu nam hài cũng không lãng phí thời gian nghỉ ngơi của mình với công việc của Trương Hằng nữa, trải qua mấy lần hành động cùng nhau này nàng cũng coi như đã thấy rõ. Cho dù có nhốt Trương Hằng cùng một đám tội phạm hung ác vào trong một cái lồng, cuối cùng người còn sống sót cũng nhất định là Trương Hằng, cho nên thay vì lo lắng an nguy của người nào đó, thà đứng ở đối diện hắn mà cầu nguyện. Nói đến cũng rất kỳ lạ, vì không có bất kỳ chứng minh thân phận nào, tiểu nam hài cũng không biết người nào đó rốt cuộc bao lớn, nhưng chí ít nhìn bề ngoài thì Trương Hằng hẳn là nhỏ tuổi hơn nàng, nhưng khi người này đứng cùng đám đầu mục băng đảng, người ta khó có thể phân biệt được về mặt khí thế, rốt cuộc ai mới là lão đại. Cùng với danh tiếng của hắn càng ngày càng lớn, Trương Hằng thậm chí còn được mời làm công chứng viên điều chỉnh xung đột giữa vài phe thế lực. Tuy nhiên ở một bên khác, khoảng sau ba tháng thì thầy giáo hóa học không còn gọi điện cho tiểu nam hài để lại số nữa. Tiểu nam hài vì lo lắng liệu có phải đã xảy ra chuyện gì không, còn cố tình tra đến địa chỉ bệnh viện nơi con gái hắn đang nằm, kết quả ở trên cho thấy tiền viện phí đã được thanh toán cho hai tháng sau, hơn nữa hôm qua thầy giáo hóa học vừa đến bệnh viện thăm con gái. Tiểu nam hài hỏi Trương Hằng đang chơi xếp gỗ trên ghế salon, “Ngươi nghĩ thế nào?”. “Nghĩ thế nào là sao?”. “Sao hắn lại không liên lạc lại với ngươi để ngươi làm vệ sĩ nữa?”. “À, chuyện đó hả, qua nhiều lần giao dịch như vậy chắc hắn cảm thấy mình đã thiết lập được quan hệ hợp tác ổn định với đám người Albania kia, mà phí của ta lại hơi đắt, nên…” “Nên hắn liền đá ngươi?” “Cũng đại khái như vậy, nhưng không sao, ta vẫn còn có công việc khác kiếm tiền mà.” Trương Hằng nói, cắm mảnh ghép cuối cùng vào tòa nhà Empire State, sau đó tháo bịt mắt ra, xác nhận trình độ kỹ thuật lắp ghép của mình lại tăng lên bao nhiêu. “Về sau sẽ xảy ra chuyện gì?”. “Chắc hắn sẽ bị đám người Albania kia giữ lại, trong vòng một tháng, nhưng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, bọn chúng sẽ khống chế hắn để ngày đêm tạo ra của cải, nhưng để hắn an tâm làm việc thì con gái hắn không sao cả, đám người Albania sẽ tiếp tục chi trả viện phí cho cô bé, nếu hắn đủ thông minh thì nên nắm chặt bí mật của khâu chế tạo then chốt trong tay”. “Nếu hắn không thông minh thì sao?”. “Chỉ có gà mái đẻ trứng được mới có giá trị thôi,” Trương Hằng thản nhiên nói, “Ta đã cảnh cáo hắn, lý do đám người Albania không dám động vào hắn là vì có ta ở đây, nhưng tiếc là hắn dường như không nghe lọt tai, có lẽ trong lòng vẫn cho rằng ta nói vậy là chỉ để tiếp tục dễ dàng kiếm tiền từ chỗ hắn, nhất là khi càng ngày càng quen với đám người Albania kia, chắc hắn đã nghĩ bọn chúng coi hắn là bạn, nhưng tiếc rằng trong từ điển của bọn chúng không có hai chữ bạn bè.” “Có thể ngươi bớt tiền công một chút không? Để tiếp tục hợp tác với hắn”. Tiểu nam hài cau mày nói. “Chắc ngươi không biết tiêu chuẩn thu phí hiện tại của ta rồi, đối với hắn, ta đã tính giá hữu nghị rồi đấy.” Trương Hằng nói. “Không biết vì sao mà cảm giác ngươi bây giờ có hơi muốn ăn đòn”. Tiểu nam hài lấy hai quả cam trong tủ lạnh, ném cho người nào đó một quả. Trương Hằng bắt được quả cam, “Ai cũng phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, đặc biệt là những người sinh sống trong thế giới ngầm, ta không phải là bảo mẫu của hắn, cũng không thể bảo vệ hắn cả đời được, công việc của ta ban đầu chỉ là đưa hắn đi giao dịch thôi, cung cấp đề nghị đã là một sự phục vụ ngoài rồi”. “Nói thì nói thế, người bình thường cũng đâu học nhanh như vậy được.” “Không phải vậy, ta biết một… người phụ nữ, nàng ấy học rất nhanh, thậm chí, có chút nhanh hơn cả mức mong muốn của ta”. Trương Hằng nói đến đây, dừng một chút, nhớ tới người phụ nữ hai bàn tay trắng đi lên đảo, cuối cùng trở thành nữ thương nhân chợ đen lớn nhất Nassau. Trong đó, hắn đã đưa ra một sự chỉ dẫn nhất định, nhưng phải thừa nhận, việc Karina có được thành tựu cuối cùng, chủ yếu nhất vẫn là dựa vào nỗ lực của bản thân cô, người phụ nữ đó có một sự liều lĩnh không tương xứng với vẻ ngoài của mình, không chỉ là với người khác, mà còn là với chính mình, dường như cô ta sinh ra đã thích hợp với loại môi trường hắc ám tàn khốc này. Trương Hằng có chút thất thần, chuyện đã xảy ra ở Hắc Buồm đối với hắn mà nói đã là một ký ức rất xa xưa, dù thỉnh thoảng trong giấc mơ, hắn cũng sẽ mơ thấy mái tóc đỏ đó, nhưng chủ nhân của mái tóc đỏ đó luôn luôn cùng với vỏ sò ở bờ biển biến mất trong tia nắng bình minh đầu tiên. "Ta quyết định rồi.” Tiểu nam hài bóc quả cam trong tay ra, nàng kéo Trương Hằng từ trong hồi ức trở về hiện thực một lần nữa. “Quyết định gì?”. “Đưa ngươi gặp mặt các thành viên khác của 01, không phải ngươi luôn nói muốn học thêm một chút kỹ thuật mạng lưới sao, không chỉ là về thông tin”. Trương Hằng nhướn mày, “Ngươi không lo ta là gián điệp do hắc tổ phái đến à?” “Chúng ta cần phải duy trì đủ sự cảnh giác, nhưng đồng thời cũng không thể mất đi dũng khí tin tưởng”. “Ai nói câu đó vậy?”. “Ta nói, sao nào?”. Tiểu nam hài nói, “qua hơn ba tháng quan sát này, ta cảm thấy ngươi người này tuy có cả đống khuyết điểm, nhưng cũng có chút đáng tin, nên đêm nay, ngươi đi tham gia buổi tụ họp định kỳ của 01 với ta nhé, ngươi thấy thế nào?”. “Vinh hạnh của ta”.
Bạn cần đăng nhập để bình luận