Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 207: Chiến đấu đêm trước (chúc mừng năm mới ~)

Chương 207: Chiến đấu đêm trước (chúc mừng năm mới ~)
Chờ đợi thuyền trưởng Trình quả thực là một quá trình dài dằng dặc mà nhàm chán.
Ngoại trừ người phụ trách cảnh giới và hoa tiêu, những người khác trên thuyền trong khoảng thời gian này đều không có việc gì làm, có người thì nghỉ ngơi trên võng, có người thì tụ tập một chỗ khoác lác, còn có một số người thì đang kiểm tra vũ khí bên cạnh mình và cầu nguyện.
Harry tuy trước kia cũng từng là Tiểu Bá Vương đầu đường, dẫn đầu một đám nhóc con cùng bọn tiểu quỷ đường phố sát vách đánh nhau long trời lở đất, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn đối mặt với một trận chiến đấu đường hoàng, Annie ban đầu cho rằng với cái tính tham sống sợ chết, thích bắt nạt kẻ yếu của tên này lúc này sẽ sợ muốn chết, nhưng không ngờ khi tìm đến hắn thì thấy vẻ mặt của hắn mặc dù có chút khẩn trương, nhưng lại càng mang vẻ hưng phấn hơn.
Lúc này Harry đang quấn lấy quan tiếp liệu, cầu xin hắn cho mình một món vũ khí để phòng thân.
"Thưa ông Dufresne, ta cũng có thể chiến đấu, thuyền trưởng Trương Hằng chẳng phải thường nói khi chiến đấu nổ ra thì ai cũng không còn đường lui sao?"
"Ngươi muốn vũ khí gì?"
"Súng kíp đi, cận chiến thì thân hình ta hơi bị thiệt thòi, nhưng bắn từ xa thì không thành vấn đề." Harry đầy tự tin nói.
"Trước đây ngươi có luyện bắn súng chưa?"
"Chưa, nhưng thường nói cái gì thì ai cũng có lần đầu nha, thuyền trưởng Trương Hằng lần đầu bắn súng chẳng phải cũng có gì đặc biệt sao."
"Thực tế là, lần đầu tiên ta thấy thuyền trưởng Trương Hằng thì thương pháp của hắn đã tốt không thể tưởng tượng nổi." Quan tiếp liệu dừng một chút rồi nói tiếp, "Súng kíp thì không thể, ta cũng không muốn khi đang tác chiến lại bị người phía sau lưng tặng cho một phát."
"Đừng nhỏ mọn thế chứ, ta sẽ không bắn trúng ngài đâu."
"Ta thấy cái này hơi bị đáng nghi."
Harry còn muốn nói gì đó nữa, nhưng khi thấy Hồng thiếu nữ từ phía xa đi tới thì giống như gặp phải thiên địch, sắc mặt của hắn lập tức thay đổi, lập tức muốn ba chân bốn cẳng chạy trốn.
Nhưng chỉ chạy được hai bước đã bị Annie chặn lại, cô nàng nghiêm túc nói, "Thưa ông Dufresne, có phải Harry lại làm phiền ngài không?"
"Không, ngược lại là khác, buổi sáng Harry đã giúp ta rất nhiều việc, cùng ta thống kê vũ khí dự trữ trên thuyền chúng ta." Câu trả lời của quan tiếp liệu khiến vẻ mặt van xin của Harry lập tức đắc ý trở lại.
"Thì ra là vậy." Annie nhếch miệng.
Harry câm nín, cái ngữ khí không chút che giấu sự tiếc nuối này là sao, có phải là vì không tìm được lý do để thu dọn ta nên đáng tiếc hay không?!
Đương nhiên những lời này hắn cũng chỉ dám thầm nghĩ trong bụng, sau đó thì nghe Annie nói tiếp, "Đi theo ta."
Harry đi theo sau lưng Hồng thiếu nữ, một mạch đi tới phòng bếp, nơi này hắn cũng không lạ gì, bởi vì khoảng thời gian gần đây hắn gọt khoai tây ở đây đã đến phát nôn rồi, Annie mở miệng nói, "Đến lúc đó chiến đấu bắt đầu, ngươi hãy ở đây cùng với ông Ram Tề, khi nào chiến đấu kết thúc thì mới ra ngoài."
"Ha."
"Hả?" Hồng thiếu nữ nhíu mày.
Harry vội vàng giải thích, "Nãy ta tuyên bố là ta không có ý bất mãn gì hết, chỉ là từ khi lên thuyền đến giờ ta đã phải theo yêu cầu của cô cà hết cả nhà vệ sinh, rồi lại gọt khoai tây đến mức suýt nữa thì cắt cả ngón tay, ta nghĩ là chắc là mình có thể gánh vác trách nhiệm nhiều hơn chút rồi chứ."
"Ngươi nói hình như cũng có chút đạo lý." Annie ném con dao găm bên hông cho Harry, "Khi chiến đấu bắt đầu thì cứ ở yên đó, bảo vệ bản thân mình với ông Ram Tề cho tốt."
"Nhưng cái này có gì khác trước đó đâu?" Harry mở to mắt.
"Ngươi muốn có gì khác." Hồng thiếu nữ hỏi ngược lại.
"Ví dụ như... cho ta đợi trên boong tàu chẳng hạn?" Harry cầu khẩn, "Đây là lần đầu ta ra biển tham chiến mà, xin cô, đại tỷ Annie, chẳng lẽ ta lại phải giống một tên hèn nhát núp trong khoang thuyền khi khai chiến để sau này về kể chuyện với người khác hay sao?"
Sau khi nói xong, chắc là thấy có chút không ổn, Harry quay sang xin lỗi đầu bếp, "Xin lỗi, ông Ram Tề, ta không có ý nhằm vào ông."
Ông ta rất rộng lượng, khoát tay, "Không sao, ngươi không phải người đầu tiên, mà cũng không phải người cuối cùng."
"Chiến đấu thật sự không phải là việc mang theo đám nhóc đi đánh nhau ngoài đường đơn giản như vậy, nếu ngươi muốn tham gia chiến đấu thì không có vấn đề gì, nhưng phải đợi hai năm sau." Annie không hề bị lay động.
...
Một bên khác, Trương Hằng đang vuốt ve chiếc vỏ sò trong phòng thuyền trưởng.
Thứ này hắn đã mang theo bên người được ba tuần, trong khoảng thời gian này nó chưa từng xuất hiện dị tượng gì, ngay từ đầu hắn tưởng là do nguyên nhân trên đất liền, nhưng hiện tại hắn đã ở giữa đại dương bao la, mà vị Cổ Thần Celtic tự xưng là Betty kia vẫn không hề đến tìm hắn.
Ngoài ra, Trương Hằng còn bảo Annie sắp xếp người theo dõi Sise, người này là người đầu tiên tiếp xúc với thứ đó trên thuyền, Trương Hằng không xác định liệu vị Cổ Thần Celtic tên Betty kia có còn ảnh hưởng đến hắn hay không.
Nhưng đã nhiều ngày trôi qua, Sise cũng tỏ ra cực kỳ yên tĩnh, không hề có thêm hành động nào đáng nghi, dường như hắn đã thật sự thoát khỏi chuyện này, lại quay trở lại với cuộc sống thường nhật trước kia.
Trương Hằng lại không hề sốt ruột, trước mắt, ngoài việc đưa cho người sùng bái sức mạnh thao túng phong bạo ra, Trương Hằng không biết đối phương còn có những thủ đoạn nào khác, cho nên chờ đến khi hộp gỗ kia về tay rồi bắt đầu nghiên cứu cũng không muộn.
Thế là ngày đầu tiên cứ như vậy trôi qua trong sự bình yên.
Đến sáng ngày thứ hai, mọi thứ vẫn bình thường, thời tiết đẹp, mặt biển lặng sóng, chiếc tàu chở kho báu của Tây Ban Nha vẫn chưa lộ diện, mãi cho đến buổi chiều, khi mọi người đã gần mất kiên nhẫn, thì hoa tiêu rốt cuộc cũng phát hiện ra dấu hiệu.
Trương Hằng cũng nâng chiếc kính viễn vọng bằng đồng lên, ban đầu ở phía xa chỉ là ba chấm đen, căn bản không nhìn ra là cái gì, nhưng theo thời gian trôi đi, Trương Hằng đã có thể mơ hồ thấy lá cờ Tây Ban Nha đang tung bay trên cột buồm.
Mà lúc này, vẹt ở trạm quan sát trên đảo cũng lợi dụng tấm gương gửi tin tức cho hai chiếc thuyền hải tặc bên ngoài.
"Mục tiêu đến rồi, chuẩn bị sẵn sàng thôi." Trương Hằng cất kính viễn vọng.
Billy chỉ huy thủy thủ trở về vị trí của mình, đồng thời thuyền Hàn Nha cũng dương cờ đen, nhưng ngay sau đó, Trương Hằng và một số thủy thủ kỳ cựu trên thuyền đồng loạt ngẩng đầu lên.
Gió nhẹ đang thổi từ hướng đông nam bỗng chuyển thành hướng tây nam, Billy nhíu mày, điều này có nghĩa là khi bọn họ tiếp cận tàu chở kho báu, họ sẽ tốn nhiều thời gian hơn, nói cách khác, có thể sẽ phải chịu hỏa lực bắn phá lâu hơn.
Nhưng lúc này khoảng cách giữa hai bên đã quá gần, lúc này không thể điều chỉnh gì thêm được, Trương Hằng đứng ở đầu thuyền, một tay cầm dây thừng, một tay cầm quân đao, hạ lệnh chiến đấu, "Điều chỉnh cánh buồm, tăng tốc hết mức!"
Vì đã diễn tập trước các tình huống có thể xảy ra, nên tất cả mọi người trên thuyền Hàn Nha đều biết rằng trận chiến này họ chỉ đóng vai trò mồi nhử, có mục đích thu hút sự truy đuổi của đối phương, nên mấu chốt thành bại không phải là gây ra bao nhiêu sát thương cho đối phương, mà là liệu họ có thể chịu đựng được hỏa lực của đối phương hay không, do đó, ngoại trừ người lái tàu thì người có áp lực lớn nhất chính là thợ mộc trên thuyền.
Họ đã chuẩn bị sẵn vật liệu gỗ và công cụ, chờ lệnh, chuẩn bị sửa chữa các lỗ thủng trên thuyền.
Bạn cần đăng nhập để bình luận