Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 186: Ngừng bắn

Chương 186: Ngừng bắn? Đêm nay, ánh mắt của mọi người đều bị chuyện đang xảy ra trên bờ biển thu hút, đến mức không ai chú ý tới Hàn Nha hiệu và Vida hào vừa mới về cảng. Trương Hằng trên boong tàu lại nhìn thấy ánh lửa và đám người trên bờ biển, nhưng ban đầu hắn không mấy để tâm, đợi Hàn Nha hiệu neo đậu xong, hắn dẫn theo Annie và Billy xuống thuyền nhỏ vào bến tàu. Ngay sau đó, hắn nhận thấy vị trí kỳ lạ của Breeze hào cùng hai chiếc thuyền buồm ba cột lạ mặt trong bến cảng. Trương Hằng ý thức được có chuyện chẳng lành, thuyền nhỏ còn chưa cập bờ thì hắn đã thấy các thuyền viên Breeze hào bị trói, cùng Bố Khắc c·hết thảm.
Trương Hằng nhíu mày, nói vài câu với Lợi, người sau gật nhẹ đầu, chờ Trương Hằng và Annie xuống thuyền, hắn liền dẫn hai tên hải tặc khác lập tức trở lại Hàn Nha hiệu. Sau đó, Trương Hằng giẫm lên lớp cát mềm mại đi lên bờ, đám người vây xem thấy hắn liền tự giác nhường ra một lối đi. Wilton nghe vậy quay đầu, nhíu mày hỏi, "Xin lỗi, ngươi là ai?"
"Thuyền trưởng Hàn Nha hiệu, Trương Hằng."
"Vậy thì," Wilton buông tay, "Chuyện này có liên quan gì tới ngươi sao?"
"Tiểu thư Karina là đối tác hợp tác của Hàn Nha hiệu trên đảo, cũng là bạn của ta."
"A, ta hiểu rồi." Wilton gật đầu, "Vậy ta e là các ngươi phải tìm đối tác hợp tác khác rồi, bởi vì cô nàng Karina này hiện giờ không có thuyền, không có người, hơn nữa còn thiếu ta một khoản nợ, đang định làm người dẫn đường cho chúng ta, vui vẻ phục vụ để ta tha cho đám thủ hạ của nàng một mạng."
Karina nghe vậy không kìm chế được sự p·h·ẫ·n nộ, vung tay tát vào mặt Wilton. Gã đưa tay sờ chỗ vừa bị đánh, nhìn nữ thương nhân. Karina bị ánh mắt của gã làm cho lui lại hai bước, nhưng ngay sau đó, lại thấy Wilton nở một nụ cười trên mặt. Chỉ là nụ cười kia chẳng những không làm Karina thở phào nhẹ nhõm, mà ngược lại khiến đáy lòng nàng sinh ra một cơn lạnh lẽo thấu xương.
Wilton quay sang nói với đám thủ hạ sau lưng, "Xem ra tiểu thư Karina còn chưa đủ tỉnh táo nhận ra tình cảnh của mình."
Vừa dứt lời, có người liền mang xác Bố Khắc từ cây gỗ xuống, kéo tên tù binh thứ hai ra. Karina thở gấp, nàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Trương Hằng, nhưng nàng không biết hắn có thể làm gì, Trương Hằng dù đã quay lại, nhưng nhóm đầu tiên lên bờ chỉ có hai người hắn và Annie, trong khi thủy thủ của Wilton có hơn nửa ở trên bờ cát này. Tương quan lực lượng quá chênh lệch, bất kỳ ai trong tình huống này cũng đều bất lực.
Wilton vuốt vuốt con d·a·o nhỏ của mình, bước về phía con mồi thứ hai, trong lúc đó, hắn còn cố tình dùng ánh mắt khiêu khích quan sát Trương Hằng. Quả nhiên, hắn không đoán sai, thấy cảnh này, Trương Hằng chỉ im lặng đứng đó. Lần này, Wilton chọn vị trí ở ngực, hắn dùng mũi d·a·o chọc nhẹ hai lần để thưởng thức vẻ mặt sợ hãi của con mồi, sau đó mới giơ cao con d·a·o trên tay. Nhưng ngay sau đó, bên tai hắn lại đột ngột vang lên hai tiếng pháo nổ.
Wilton nhíu mày, "Thằng chó nào lại nã p·h·áo loạn xạ vậy? Chúng ta tới đây làm ăn chứ không phải tìm chuyện. Ở đây vẫn có mấy nhân vật hung ác, ngoài Honegger vừa rồi ra còn có hai tên gọi là Hắc Vương Tử và Râu Đen, trên địa bàn của người ta thì mình vẫn nên khách khí một chút."
Gã vừa nói xong, đã thấy đám thủ hạ đều ngơ ngác nhìn nhau. Một lúc sau, có người mở miệng, "Thuyền trưởng, không phải tụi mình bắn pháo, mà hình như… có ai đang tập kích thuyền của mình."
Sắc mặt Wilton biến đổi, hắn nhìn về hướng cảng, quả nhiên thấy soái hạm Đầu Lâu hiệu của mình đang bị pháo kích. Dù trên thuyền vẫn còn khá nhiều người của hắn, nhưng rõ ràng họ đều không nghĩ tới việc mình sẽ bị tấn công bất ngờ, không hề có chút chuẩn bị nào, đối diện nã pháo xong một vòng, phía mình thậm chí còn chưa kịp mở nắp pháo.
"Trả lại Breeze hào cùng hàng hóa, thả tất cả thủy thủ, ta sẽ cho ngừng c·ô·ng kích." Trương Hằng lên tiếng.
"Không đùa chứ?"
"Không thì ta sẽ đ·á·n·h chìm soái hạm của ngươi." Trương Hằng thản nhiên nói.
Wilton nghe vậy sắc mặt trở nên âm trầm, "Ta làm hải tặc lâu như vậy chưa từng bị ai đe dọa cả."
"Vậy thì chúc mừng ngươi, bây giờ thì có rồi." Trương Hằng vẫn giữ nguyên vẻ mặt, "Ngươi có thể tiếp tục do dự, nhưng ta không chắc năm phút nữa thuyền của ngươi còn ở đó hay không."
"Ngươi làm vậy không sợ trái với quy tắc trên đảo sao? C·ô·ng kích thuyền ở cảng, chuyện này bị cấm ở bất kỳ thành phố nào đấy."
"Ngươi không phải là hải tặc trên đảo, cho nên ta làm vậy chắc cũng không có vấn đề gì."
Wilton dùng ngón tay gõ vào sống d·a·o, tốc độ ngày càng nhanh, có vẻ như đang suy tính điều gì. "Tiện thể nói luôn, nếu như ngươi trông chờ vào việc câu giờ để chiếc thuyền kia của ngươi đến tiếp ứng, ta khuyên ngươi bỏ ngay ý định đó đi, vì ta có thể chắc chắn rằng chiếc thuyền kia của ngươi căn bản sẽ không thể nào động đậy được."
Ban đầu Wilton có chút không tin, nhưng khi thấy Vida hào đang dừng ở gần đó và dàn hỏa lực dày đặc trên tàu, gã biết đối phương không hề nói khoác, quả nhiên, thuyền kia của hắn thấy vậy liền không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Wilton nhìn vào mắt Trương Hằng, ánh mắt hắn hung tợn lóe lên, "Ngươi nhất định phải đối địch với ta sao?"
"Vậy còn ngươi thì sao?" Trương Hằng không hề né tránh, vẫn nhìn thẳng vào mắt Wilton. Cuối cùng, Wilton vẫn chọn cách nhượng bộ, phất tay ra lệnh, "Thả người."
Đám thủ hạ của Wilton cắt dây trói trên người các tù binh, các thủy thủ của Breeze hào giành lại được tự do, hai người vội vàng chạy đến bên Karina, còn lại một người trung niên loạng choạng đi đến chỗ xác Bố Khắc, ôm xác gào khóc. Hắn là cậu của Bố Khắc, cũng là người mang Bố Khắc lên thuyền, không ngờ lại dẫn cháu mình vào đường c·h·ế·t. Wilton nhìn về phía Trương Hằng, người sau vẫn thờ ơ. Wilton cắn răng, "Thông báo cho anh em trên thuyền, thả hết những người còn lại, ngoài ra, trả lại thuyền cùng hàng hóa cho bọn chúng luôn." Sau đó gã quay sang Trương Hằng, "Ngươi hài lòng chưa?"
Lần này, Trương Hằng mới có động tác, hắn giơ tay ra hiệu, hoa tiêu đang cầm kính viễn vọng quan sát của Hàn Nha hiệu liền thông báo cho Billy. Nửa phút sau, Hàn Nha hiệu ngừng c·ô·ng kích, nhưng Đầu Lâu hiệu đã bị thương đầy mình, tuy không bị đắm nhưng cũng gần như mất hết khả năng phản công. Hỏa lực của Hàn Nha hiệu không thể so với các loại tàu hải tặc thông thường, pháo trên tàu được trang bị như quân hạm, lại còn bắn ở khoảng cách gần, nên cơ bản không có phát nào trật.
Khi Wilton biết được tình hình thiệt hại của Đầu Lâu hiệu, mặt gã trở nên xanh mét. Nhưng lần này gã không nói gì, chỉ nhìn Trương Hằng chằm chằm rồi vội vã trở lại thuyền. Annie nhíu mày, "Chúng ta thật sự cứ thả chúng đi vậy sao? Tên kia trông không có vẻ gì là kẻ hết thời."
"Dù sao thì ở trên bờ, bọn chúng vẫn có lợi thế quân số, nếu ép quá, hắn sẽ trực tiếp đối phó chúng ta." Trương Hằng dừng một chút, "Nhưng ngươi nói đúng, chờ hắn đóng xong thuyền, chắc chắn sẽ quay lại báo thù, vậy nên đêm nay ta sẽ giải quyết rắc rối này luôn. Thông báo cho tất cả thủy thủ chuẩn bị chiến đấu đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận