Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 58: Psyche quyết định

Chương 58: Psyche quyết định Tom nghe vậy trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhất là khi hắn nhìn thấy Trương Hằng lục soát người của bọn họ, xác nhận trên người bọn họ chỉ có một vũ khí tầm xa này, liền trực tiếp đi tới ven đường, cầm lên cái bình thủy tinh kia. Tom rốt cuộc không nhịn được mà mở miệng hỏi, "Ngươi định làm gì bọn ta?"
"Ta không định làm gì các ngươi, nếu không vừa rồi đã xuống tay rồi." Trương Hằng đáp, "Ta đã nói ta chỉ là một người qua đường không liên quan mà thôi."
Tom nghe vậy muốn nói lại thôi.
"Người ở đây vừa mới giúp ta, cho nên ta không thể để các ngươi mang nàng đi." Trương Hằng lắc lắc cái bình trong tay, con phượng điệp bên trong lúc nãy có vẻ sợ hãi, một mực bám vào đáy bình không nhúc nhích, đến khi trở lại trong tay Trương Hằng mới lại dang cánh bay lên, trông có chút phấn khích.
Trương Hằng thấy vậy mở nắp bình, để con hồ điệp bên trong bay ra, nhưng mà không biết vì sao con hồ điệp này không lập tức biến lại thành hình người, mà vẫn ở hình dạng hồ điệp đậu trên vai Trương Hằng.
Trương Hằng bước đi, nhưng đi vài bước thì dừng lại, trừ người ngay từ đầu đã bị hắn đánh ngất xỉu, ba người còn lại thấy vậy liền khẩn trương.
Tom căng thẳng nói, "Sao vậy, ngươi lại đổi ý rồi?"
"Không, chỉ là có một câu muốn nhờ các ngươi truyền lại cho thủ lĩnh của các ngươi, dù các ngươi muốn làm gì, cũng không nên kéo những kẻ vô tội như Psyche vào chuyện này."
Trương Hằng nói xong không quay đầu, tiếp tục đi về phía cửa chính.
Đến khi hắn đi được khoảng hai mươi mét, lại nghe tiếng Tom sau lưng, "Đây là chiến tranh, để giành được chiến thắng cuối cùng, tất cả việc cần làm chúng ta sẽ đều làm."
Trương Hằng không ý kiến, lại đi tiếp, chỉ để lại Tom bốn người tại chỗ nhìn nhau.
Nửa tiếng sau, bên trong phòng hành chính khách sạn.
Psyche đã thay xong quần áo, đồng thời bày tỏ cảm tạ Trương Hằng cùng Mị Ma tiểu thư, nhưng sau đó lại đỏ mặt có vẻ muốn nói gì đó. Trương Hằng đoán được nàng muốn nói gì, liền thẳng thắn trả lời.
"Hiện tại chúng ta cũng không có việc gì, có thể ở lại đây với cô cho đến khi chồng cô trở về."
"Thật sao, vậy thì cảm ơn các anh chị rất nhiều." Psyche nghe vậy cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nàng vốn nhút nhát, bị những chuyện trước đó và cả vụ việc ở công viên làm cho sợ hãi, sợ Trương Hằng cùng Mị Ma tiểu thư vừa đi thì mình sẽ lại bị ai đó bắt đi.
Ba người trong phòng chơi vài ván đấu địa chủ, sau đó Psyche và Mị Ma tiểu thư liền nói chuyện về những bộ quần áo và đồ trang điểm mới ra, còn Trương Hằng không có việc gì thì đi qua phòng ngủ bên cạnh.
Hai ngày gần đây, ngày nào hắn cũng có thêm 24 tiếng để bôn ba khắp nơi, vội giải quyết đủ loại vấn đề, hiện giờ hiếm khi có chút thời gian thư thả, liền nhân tiện ngủ bù lại.
...
Đến khi Trương Hằng mở mắt ra, bên ngoài trời đã tối hẳn.
Mà hắn phát hiện bên cạnh giường mình có thêm một người.
Psyche mặc váy liền áo trắng, ngồi bên tay trái hắn trên mép giường, tay nàng đang nắm lấy tay hắn. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, bao phủ lấy cả người nàng, trông như một bức tranh tuyệt đẹp. Trương Hằng cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, chính vì vậy hắn mới chú ý Psyche sau lưng không biết từ khi nào xuất hiện thêm một đôi cánh trong suốt, ánh trăng chiếu lên tạo thành gợn sóng.
Nhưng lúc này Psyche đang cau mày, có vẻ như đang gặp phải một vấn đề khó giải quyết, trông nàng cũng vô cùng mệt mỏi. Nàng phát hiện Trương Hằng đã tỉnh lại thì giật mình, theo bản năng rút tay mình về.
Nhưng rất nhanh sắc mặt lại trở nên nghiêm túc, "Trên người anh có một cái bùa hộ mệnh, là một người rất lợi hại chế tạo để bảo vệ linh hồn anh, ngay từ khi anh còn rất nhỏ đã được đặt vào trong cơ thể."
"Không sai, có vấn đề gì không?" Lúc này Trương Hằng mới nhận ra vừa nãy Psyche đang cố gắng giúp hắn giải quyết vấn đề về linh hồn.
"Nó mất tác dụng rồi." Psyche nói.
"Ta biết."
"Không, ý ta là nó đã mất hết tác dụng, vừa nãy ngay cả chút sức lực cuối cùng cũng đã biến mất." Psyche nói, "Điều này nghĩa là linh hồn của anh bây giờ không còn bất kỳ sự bảo vệ nào nữa."
"Vậy thì sao?" Trương Hằng nghe tin này mà vẻ mặt vẫn không có nhiều thay đổi.
"Sau đó thì tôi có thể cảm nhận được một sự tồn tại tà ác và mạnh mẽ đang để ý đến anh." Nói đến đây, trong mắt Psyche cũng lộ ra vẻ sợ hãi, "Không, phải nói là nó có một phần linh hồn đang ngủ say trong cơ thể anh, trong máu của anh. Trước kia vì có cái bùa hộ mệnh nên nó không thể tìm được bất cứ cơ hội nào, nhưng bây giờ nó vừa tỉnh lại, tôi chỉ liếc mắt nhìn nó một cái thôi mà suýt chút nữa đã mất lý trí, không ai có thể chống lại được sự điên cuồng đó."
"Cô có thể giúp ta làm lại bùa hộ mệnh đó không?" Trương Hằng bình tĩnh hỏi.
"Đáng tiếc, tôi không thể." Psyche lắc đầu, sau đó giải thích, "Bùa hộ mệnh cho linh hồn không khó chế tạo, nhưng vấn đề là một người cả đời chỉ có thể có một bùa hộ mệnh linh hồn, phá hủy rồi thì không cách nào làm lại được."
"Vậy xem ra ta phải nghĩ cách khác, trước khi ta còn có thể khống chế thân thể mình." Rõ ràng là chuyện sống còn, nhưng ngữ điệu Trương Hằng lại bình tĩnh dị thường, "Ta còn bao nhiêu thời gian?"
"Chắc khoảng một tuần, nhưng nếu tính cả tinh thần và ý chí của anh thì cũng có thể chống đỡ đến hai tuần." Psyche thở dài, "Vừa rồi tôi đã giúp anh chặn một đợt công kích linh hồn, cơ hồ dùng hết thần lực của tôi rồi, mà về sau các đợt tấn công sẽ còn mạnh mẽ hơn, tôi cũng không thể giúp được gì."
Psyche cũng giải thích lý do vì sao hiện tại nàng trông mệt mỏi như vậy.
"Không sao, cô vừa cho ta một giấc ngủ ngon cuối cùng, ta đã vô cùng cảm kích." Trương Hằng vừa nói vừa mặc quần áo vào.
Nhưng Psyche vẫn không ra ngoài ngay, mà lại cắn răng nói, "Lúc nãy anh có hỏi tôi về việc thay máu."
Động tác trên tay Trương Hằng khựng lại.
"Nếu có thể, thì đó có lẽ là hy vọng duy nhất của anh." Psyche nói tiếp, "Đáng tiếc lực lượng của tôi quá yếu, không có cách nào tiếp nhận sự điên cuồng và hủy diệt trong máu anh, đương nhiên Trista cũng không được."
"Không sao, còn thời gian, ta có thể đi tìm người khác."
"Không còn kịp nữa rồi, trong thời gian ngắn như vậy, anh rất khó tìm được một người bằng lòng đổi máu với anh mà thực lực lại đủ mạnh." Đến lúc này, Psyche có vẻ như đã hạ quyết tâm, "Chồng của tôi là Cupid, có lẽ anh ấy có thể tiếp nhận máu của anh. Chờ anh ấy trở về tôi sẽ cầu xin anh ấy giúp anh, cho dù việc này sẽ làm anh ấy yếu đi rất nhiều, nhưng với tình yêu anh ấy dành cho tôi thì khả năng sẽ đồng ý rất cao."
"Cuộc chiến giữa tân thần và cựu thần đã bắt đầu, làm như vậy sẽ không khiến hai người gặp nguy hiểm sao?"
"Giúp anh đổi máu xong, chúng ta có thể giống đám Mị Ma kia, tạm thời trốn đi." Psyche đáp, "Chỉ cần không trực tiếp tham chiến, với lực lượng của chúng ta thì vẫn có thể tự bảo vệ được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận