Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 354: Chuyên nghiệp cẩn thận

Chương 354: Chuyên nghiệp cẩn thận.
Thiếu niên đội mũ lưỡi trai giữ một tốc độ không nhanh không chậm đi đến đầu hẻm nhỏ, sau đó lại dùng khóe mắt liếc nhìn vào bên trong đánh giá một chút, kết quả lại khiến hắn có chút bất ngờ, bởi vì trong hẻm nhỏ đã mất đi bóng dáng của Trương Hằng và Phong Tử.
Thiếu niên đội mũ lưỡi trai ngẩn người, tựa hồ không ngờ sẽ xuất hiện tình huống như vậy, nhưng dù sao hắn cũng là người chuyên nghiệp, rất nhanh liền bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn tòa nhà trường học đứng lặng trong bóng đêm ở đằng xa kia.
Ngay khi hắn do dự có nên đến gần xem thử không, thì nhóm hành động gửi tới tin nhắn mới, là số 7 và số 5 đang trên đường đến hỗ trợ muốn tọa độ của hắn, nói sẽ đến trong vòng một khắc đồng hồ.
Thế là thiếu niên đội mũ lưỡi trai gửi địa chỉ trường học qua, sau đó hắn mở định vị lên, kiểm tra một chút bản đồ đường đi xung quanh, phát hiện trường học trước mắt có hai cổng, trong đó đối diện với cái hẻm nhỏ này là cổng sau, còn một cổng chính hướng về một con đường lớn khác.
Thiếu niên đội mũ lưỡi trai nhíu mày. Nhìn như vậy thì mục đích của Trương Hằng và Phong Tử đã rất rõ ràng, bọn họ muốn đi xuyên qua trường này, sau khi vào bằng cửa sau sẽ rời đi bằng cửa chính, đây là một thủ đoạn rất hữu dụng để thoát khỏi sự theo dõi, cũng không phải nói đối phương đã phát hiện ra mình bị người theo dõi, mà phần lớn là thông qua cách này để loại bỏ những người theo dõi tiềm ẩn.
Thiếu niên đội mũ lưỡi trai đã từ thi thể của Red đánh giá ra kỹ năng tiềm hành của Trương Hằng rất tốt, do đó đối phương có ý thức phản trinh sát cũng không có gì lạ, hoặc có thể nói nếu Trương Hằng cứ đi một cách chính chính thường thường như vậy thì ngược lại sẽ khiến thiếu niên đội mũ lưỡi trai nghi ngờ mình đã bị phát hiện.
Bây giờ một vấn đề đặt ra trước mắt hắn, trong tình huống biết rõ Trương Hằng và Phong Tử chuẩn bị dùng ngôi trường này để tẩu thoát, hắn là nghe theo mệnh lệnh của đội trưởng, ở lại đây chờ số 7 và số 5 đến, hay là đuổi theo trước.
Thiếu niên đội mũ lưỡi trai không do dự quá lâu liền đưa ra quyết định, nhấc chân đi về phía hẻm nhỏ, bởi vì hắn cũng không muốn số 7 và số 5 chạy đến rồi ba người cùng nhau đứng ngơ ngác ở đây.
Nhưng đã có vết xe đổ của Red, thiếu niên đội mũ lưỡi trai cũng có chút kiêng kỵ với đao pháp và kỹ năng ám sát của Trương Hằng, cũng may hắn thấy chỉ cần không tiếp xúc gần với Trương Hằng thì vấn đề có lẽ cũng không lớn.
Thế là sau đó thiếu niên đội mũ lưỡi trai móc từ bên hông ra một khẩu súng lục, nắm trong tay, và ngay lập tức cả người hắn cũng hóa thân thành một con báo săn, dựa sát vào tường trong bóng tối, nhảy vọt di chuyển, rón rén đi đến bên ngoài trường học.
Thiếu niên đội mũ lưỡi trai không hề vội hành động, mà là trước tiên cẩn thận quan sát xung quanh, đảm bảo mọi vị trí có thể ẩn nấp đều bị hắn thu hết vào mắt, sau đó trong đầu vẽ ra một lộ trình hành động, có thể tránh né tối đa những vị trí có thể ẩn nấp kia, hoặc ít nhất khi người phía sau đột nhiên xông ra thì có thể bóp cò súng trước một bước.
Thế là sau đó Trương Hằng và Phong Tử đang nằm trên sân thượng của tòa nhà dạy học liền nhìn thấy một màn kỳ lạ.
Chỉ thấy thiếu niên đội mũ lưỡi trai vừa chạy chậm, lúc thì nghiêng mình nhấp nhô, sau lại đứng dậy không ngừng nhìn trái nhìn phải, tay cầm súng đổi qua đổi lại, đồng thời bản thân hắn hầu như không đi thẳng, rõ ràng chỉ có một khoảng cách chưa đến ba mươi mét, vậy mà bị hắn vòng một vòng lớn, vẽ mấy đường xiên mới đi xong.
"Hắn đây là bị sao vậy, đến đây chuyên môn biểu diễn ảo thuật à?" Phong Tử khó hiểu nói.
"Không phải bị động kinh cũng không phải biểu diễn ảo thuật, hắn đang lo ta trốn ở đâu đó đánh lén hắn, dùng cách này để loại bỏ mọi vị trí ẩn nấp nguy hiểm, mặt khác cũng đang không ngừng thay đổi góc nhìn, quan sát những nơi trước đó không nhìn thấy." Trương Hằng nói, "Cách làm này đúng là rất chuyên nghiệp cẩn thận."
"Chuyên nghiệp cẩn thận? Ý ngươi là hắn khả năng tưởng tượng phong phú hả?" Phong Tử cười nhạo nói.
Trương Hằng không hề có ý định giải thích thêm, lấy từ một bên thanh Túy Bộ thương vừa được xếp từ những thanh gỗ ghép hình một cách vui vẻ, sau đó dồn vào 【 Vô Hạn Tích Mộc 】 để nó hoàn thành việc hiện thực hóa.
Phong Tử thấy vậy phát ra một tiếng kinh ngạc, "Đây là hắc khoa kỹ gì vậy? Áp dụng công nghệ biến hình module à, vật liệu biến đổi hình dạng? Kim loại nhớ hình? Ta từ trước đến giờ chưa từng thấy kiểu chuyển đổi vật chất như này."
"Đều không phải, là siêu năng lực." Trương Hằng giải thích ngắn gọn.
Phong Tử tặc lưỡi một tiếng, "Không muốn nói thì thôi, ta cũng không thèm khát cái công nghệ của ngươi... " Nhưng chưa đến nửa giây, nàng đã thay đổi ý định, tò mò hỏi, "Vậy được rồi, ta là rất thèm khát cái công nghệ của ngươi đó, ngươi làm được đồ tốt này từ đâu thế, có thể cho ta mượn nghiên cứu hai ngày không?"
"Xin lỗi, dù ngươi có nghiên cứu cả đời cũng không có kết quả." Trương Hằng vừa nói vừa giơ khẩu Túy Bộ thương tê dại lên, nhắm về phía thiếu niên đội mũ lưỡi trai ở dưới lầu.
Kết quả ngay trước khi Trương Hằng bóp cò một giây, cơ thể của người đội mũ bóng chày đột nhiên ngã xuống trước một bước.
"Bắn trúng rồi sao?" Phong Tử hỏi.
Kết quả nàng chưa dứt lời, đã bị Trương Hằng ấn đầu xuống, sau đó hàng rào trước mặt hai người bị những viên đạn bắn trúng, tóe ra hàng loạt tia lửa.
Lúc này Phong Tử mới hít một ngụm khí lạnh, "Sao hắn biết ta ở trên này?"
"Chắc là do nòng súng của ta bị phản quang, ánh trăng trên tầng hai cũng khá sáng." Trương Hằng nói.
"Chỉ vì một chút phản quang như vậy mà hắn đã tìm ra vị trí của chúng ta?" Phong Tử trước đó thấy một người đang diễn kịch câm như thiếu niên đội mũ lưỡi trai còn thấy đối phương có chút buồn cười, nhưng bây giờ nàng không thể cười được nữa, mở to hai mắt, "Đây là thương pháp gì vậy?"
Nhưng mà nàng vừa dứt lời đã thấy Trương Hằng nhấc khẩu Túy Bộ thương tê dại lên, cúi người xuống, đi về phía thang thoát hiểm, đồng thời bỏ lại một câu, "Ở chỗ này đợi ta, nhớ kỹ bất kể nghe thấy gì cũng không được ngẩng đầu lên, xong việc ta sẽ bảo ngươi xuống lầu."
"Ngươi muốn làm gì?"
"Trong Túy Bộ thương tê dại chỉ có một viên đạn gây mê, ta phải đảm bảo có thể bắn trúng hắn." Trương Hằng thản nhiên nói.
"Thế nào là có thể bắn trúng hắn?"
"Nói một cách đơn giản là rút ngắn khoảng cách với hắn."
"Ngươi điên rồi sao? Không thấy thương pháp vừa nãy của hắn à? Hai phát súng suýt nữa bắn trúng chúng ta." Phong Tử hoàn toàn không thể hiểu hành động mạo hiểm của Trương Hằng, theo nàng thấy với việc đối phương đã thể hiện thương pháp của mình, mà Trương Hằng cũng nói khẩu súng gây mê của mình chỉ có một viên đạn, hơn nữa uy lực của đạn gây mê cũng thua xa đạn thật, biện pháp tốt nhất là ở yên tại chỗ này, chờ đối phương lên lầu.
Nhưng mà Trương Hằng biết đội phản ứng nhanh không chỉ có hai thành viên mà hắn đang thấy.
"Đừng lo lắng, ta có thể làm được." Trương Hằng nói xong liền men theo thang thoát hiểm leo xuống.
Sau đó không lâu, trên sân thượng Phong Tử lại nghe thấy vài tiếng súng lẻ tẻ, mỗi tiếng súng đều khiến nàng không khỏi nơm nớp lo sợ, nhưng nàng vẫn nhớ lời cảnh cáo của Trương Hằng, vẫn cố gắng kìm nén không thò đầu ra nhìn.
Sau đó, tiếng súng bắt đầu dày đặc hơn ở khoảng vị trí tầng một, nửa phút sau thì lại im bặt.
Trái tim Phong Tử như treo trên sợi tóc, không biết Trương Hằng hiện tại sống chết thế nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận