Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 165: Công hướng ta đi

Chương 165: Cứ thế xông về phía ta
Trương Hằng nghe thấy bên ngoài có tiếng cãi vã, và nhận ra giọng của Commodus, liền đi ra khỏi nhà.
"Bệ hạ."
"Bệ hạ?" Cô nô tỳ giật mình, "Chờ một chút, ngài không lẽ thật sự là..."
"Ở La Mã không ai dám giả mạo Hoàng đế đâu." Commodus phẩy tay, ra hiệu cho hộ vệ bên cạnh lui sang một bên. Trương Hằng thấy vậy cũng bảo cô nô tỳ về phòng trước.
"Bệ hạ muộn thế này tới tìm ta có chuyện gì sao?"
Đó là một câu hỏi hay, Commodus cũng không biết tại sao mình lại muốn gặp Trương Hằng đến vậy.
Sau khi xem xong màn đấu bò buổi chiều, tâm trạng hắn cứ mãi bất ổn. Hình ảnh Trương Hằng oai phong trên lưng bò cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong đầu hắn. Thêm vào đó, hắn vừa nhận được một tin tức chẳng lành, nội bộ viện nguyên lão dường như đang có sóng ngầm. Có kẻ ngoài mặt thì tươi cười với hắn nhưng lại bí mật cấu kết với người khác, không rõ mục đích. Commodus cảm thấy bực bội nên đã rời khỏi cung điện, đi dạo và tới đây.
Đương nhiên, hắn không thể nói những chuyện này với người ngoài.
Commodus đang định chúc mừng Trương Hằng về thành tích trong màn giác đấu lúc chiều, nhưng chưa kịp mở miệng thì Trương Hằng đã nói, "Bệ hạ trông có vẻ đang phiền não."
"Sao ngươi biết? Chẳng lẽ ngươi có thể đọc được suy nghĩ của người khác sao?" Commodus kinh ngạc hỏi.
Trương Hằng không trả lời mà quay người vào nhà. Chốc lát sau, hắn mang ra hai thanh kiếm huấn luyện, ném một thanh cho Commodus.
"Hả?" Commodus chụp lấy thanh kiếm gỗ, có chút bất ngờ.
"Cứ thế xông về phía ta." Trương Hằng nói, tay cầm thanh kiếm gỗ còn lại.
"Ách, ta không biết đấu giác." Commodus như vừa nhặt được vật nóng, vội vàng trả lại thanh kiếm gỗ.
Nhưng ngay sau đó hắn nghe Trương Hằng nói, "Ngài là người thống lĩnh quân đội đánh trận, chắc cũng từng luyện tập chiến đấu rồi chứ?"
"Đương nhiên," Nhắc đến chuyện này, Commodus rất tự hào, "Một vị Hoàng đế giỏi phải biết cách dẫn quân đánh trận, dù phần lớn thời gian ta không cần phải xông pha chiến đấu. Nhưng võ nghệ của ta cũng không tệ đâu, một mình ta có thể đánh ngã hai binh lính bình thường. Phụ thân cũng từng khen ta, nhưng vẫn không lợi hại bằng ngươi thôi."
"Vậy là được rồi," Trương Hằng thủ thế phòng ngự, "Ta không biết ngài đang phiền não chuyện gì, nhưng ta nghĩ ta có thể giúp ngài quên đi muộn phiền, dù chỉ là tạm thời."
"Không, không, không," Commodus khoát tay, "Ta không thể, ta là Hoàng đế, ta không nên làm những chuyện này, nếu bị người khác thấy thì..."
"Ở đây không có ai khác cả, chỉ cần ta không nói, ngài không nói thì sẽ không ai biết. Cứ thoải mái đi, chuyện này chẳng lẽ khó hơn bữa tối ở nhà lão nguyên lão Dior à?"
Hoàng đế trẻ nghe vậy cười lớn, "Ha ha, lão nguyên lão Dior là người có quyền lực nhất ở viện nguyên lão. Muốn củng cố quyền lực của mình, ta cần sự ủng hộ của hắn, nhưng ta thực sự không thích hắn. Lão cáo già đó chỉ muốn lợi dụng ta để đạt được nhiều hơn thôi. Nhưng đó là chính trị mà, phải không? Mà sao, ta hôm đó thể hiện không tốt sao, mà bị ngươi phát hiện hết vậy? Đúng rồi, ta nhớ trước đây cũng có lời đồn nói ngươi là vương tử hoặc tướng quân gì đó của Đại Hán đế quốc, có phải thật không?"
"Chuyện này không còn quan trọng nữa, hiện tại ta chỉ là một nô lệ ở thành La Mã mà thôi." Trương Hằng đáp.
"Được thôi." Commodus cuối cùng cũng quyết định, cầm thanh kiếm gỗ lên, "Vậy chúng ta chơi một lúc, nói trước, ta còn nhiều việc phải làm, không thể ở đây quá lâu."
... Nói thì nói vậy, nhưng Commodus không ngờ rằng mình chơi một hồi lại hết một tiếng đồng hồ.
Dĩ nhiên, hắn đánh không lại Trương Hằng. Cho nên, trận đấu này không giống như một trận giác đấu thông thường mà giống như một buổi huấn luyện giác đấu hơn. Nhưng Commodus không cảm thấy chán nản và vô vị như khi luyện kiếm trước đây. Ngược lại, có một động lực khó hiểu thúc đẩy hắn, khiến hắn quên hết thời gian. Trương Hằng cố ý khống chế sức mạnh của mình, chỉ cao hơn Commodus một chút.
Nhưng chính chút khoảng cách nhỏ đó khiến vị hoàng đế trẻ mãi không vượt qua được. Tuy nhiên, điều này cũng thúc đẩy Commodus không ngừng suy nghĩ lại xem mình đã làm sai ở động tác nào, và làm sao để tiến bộ hơn. Và khi hắn vừa khắc phục được những thiếu sót đó thì thử thách mới lại xuất hiện.
Đáng tiếc, Commodus không chơi « con sói » nên không nhận ra độ khó mà mình gặp phải có sự trùng hợp đến lạ kỳ với đường cong độ khó trong game này. Thêm vào đó, Trương Hằng, với tư cách là người am hiểu lịch sử, biết rõ Commodus rất thích giác đấu. Dù Commodus cuối cùng trở thành một kẻ cuồng giác đấu, một phần vì sự phản bội của Lucilla khiến hắn buông thả bản thân, nhưng niềm yêu thích này là thứ nằm sâu trong bản chất con người hắn, rất khó che giấu. Ngay cả Dior tối qua cũng nhận ra điều đó, huống chi là Trương Hằng.
Đến khi Commodus mệt mỏi vứt thanh kiếm gỗ xuống đất, hắn mới nhận ra thời gian đã trôi qua lâu đến vậy.
Và đúng như những gì Trương Hằng đã nói, những muộn phiền của hắn dường như đã tan biến gần hết, thay vào đó là cảm giác thỏa mãn khi nhận thấy bản thân mình tiến bộ.
"Giờ ta mới biết, hóa ra được tỉ thí như này cũng thú vị thật." Commodus vừa thở vừa nói.
Câu nói này có chút không thật lòng, bởi vì đại đa số các dũng sĩ giác đấu đều là những nô lệ bị bán vào trường giác đấu. Mỗi màn trình diễn đều là những trận chiến sinh tử, nếu không tập luyện chăm chỉ sẽ bị loại bỏ và bị đưa vào các mỏ quặng. Mỗi ngày họ đều phải cố gắng tìm mọi cách để sống sót. Sao có thể hưởng thụ sự đãi ngộ như Commodus đang có.
Nhưng Trương Hằng không phản bác. Anh nhận thấy Commodus đang rất vui, nên sẽ không nói ra những lời làm mất hứng.
Trong khoảng thời gian sống chung với Commodus, Trương Hằng cũng dần hiểu rõ tính tình của vị hoàng đế trẻ này.
Không giống với những ghi chép về một bạo chúa trong lịch sử, ít nhất thì ở độ tuổi hai mươi, Commodus chưa thể hiện bất cứ dấu hiệu nào cho thấy hắn là một kẻ gây hại cho quốc gia. Ngược lại, Commodus bây giờ có vẻ hơi e dè, cẩn trọng. Có lẽ vì cha của hắn quá tài giỏi, khiến hắn luôn phải sống trong bóng của cha. Vì vậy, mỗi khi gặp chuyện gì, điều đầu tiên hắn nghĩ đến là nếu cha ta ở đây, thì cha sẽ làm thế nào.
Hắn cố gắng duy trì những lời hứa mà hắn đã cam kết với cha vào giờ phút hấp hối, muốn trở thành một người lãnh đạo tốt, kéo dài sự huy hoàng của La Mã. Nhưng hắn lại không biết nên làm như thế nào. Dù Aurelius đã đào tạo hắn, nhưng khi đó hắn vẫn được bao bọc dưới sự che chở của cha nên mọi chuyện đều diễn ra vô cùng thuận lợi. Nhưng sau khi Aurelius qua đời, nhất là khi Commodus từ tiền tuyến trở về La Mã, hắn nhận thấy tình hình chính trị ở đây phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.
Hắn cần phải một mình đối mặt với áp lực và sự thăm dò từ các phe phái. Điều tệ hơn là người thân ruột thịt duy nhất của hắn, là một người chị gái, lại có vẻ không hứng thú gì với việc giúp hắn. Mẹ của hắn cũng đã qua đời trước cả khi cha hắn tạ thế. Không có người lớn tuổi nào có kinh nghiệm chính trị để đưa ra lời khuyên, Commodus khi ra quyết định thường tỏ ra do dự, và hay nghi ngờ chính mình.
Trương Hằng có phần hiểu được vì sao “Cân bằng chi nhận” lại nhắm vào Orderlus.
Trong tình cảnh này, cố vấn và bạn bè xung quanh Commodus sẽ có sức ảnh hưởng rất lớn. Bản thân Trương Hằng hoàn toàn không tin vào cái gọi là thần dụ, rõ ràng là có người cảm thấy Orderlus có ảnh hưởng quá lớn đến Commodus nên đã lợi dụng “Cân bằng chi nhận” để diệt trừ ông ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận