Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 316: Gion huyết chiến (5)

"Đừng chém, là ta!" Trong bóng đêm có giọng nói bên tai Trương Hằng như vậy.
Nhờ ánh lửa đã dần bùng lên trong kho củi, Trương Hằng cũng thấy rõ khuôn mặt trẻ tuổi của Okita Souji, người này ho khan hai tiếng, chém gục một tên địch nhân phía trước, cùng Trương Hằng lưng tựa lưng, mở miệng trấn an: "Đừng lo, người của chúng ta sẽ đến nhanh thôi."
"Đừng nói dối." Trương Hằng nghe vậy lại thản nhiên nói: "Vừa nãy ngươi ở ngoài cửa la lớn như vậy, sợ người ta không biết Kondou Isami ở đằng sau, ngươi nghĩ bọn họ có tin không?"
Okita Souji gãi đầu: "Bọn họ có tin không?"
"Nếu bọn họ tin thật thì sẽ không để ngươi dễ dàng giết vào như vậy," Trương Hằng kiên nhẫn phân tích cho gã bên cạnh, "Hiện tại, bọn họ rõ ràng muốn bao vây tiêu diệt chúng ta ở đây."
"A, xin lỗi, lừa người không phải sở trường của ta," Okita vẻ mặt áy náy, "Ta nhận được mật báo, có kẻ lén lút ở đây mật hội, kết quả lúc trước thấy ngươi cũng ở trong đó, lo lắng cho an nguy của ngươi nên xông vào trước, chuyện cầu viện, thực sự chưa kịp thông báo."
Ngay lúc hai người nói chuyện phiếm, Trương Hằng thấy bà chủ quán ở cách đó không xa cầm một thứ đồ, thần sắc khẽ biến, nói với Okita Souji: "Chạy!"
"A?" Okita Souji tuy không hiểu tại sao Trương Hằng lại muốn tiếp tục bỏ chạy, hiện tại hai người liên thủ, tuy không chắc sẽ đánh lại đám người trước mắt, nhưng áp lực chắc chắn sẽ giảm đi so với từng người tác chiến, không lý gì phải tản ra, bất quá thấy Trương Hằng không màng đến đao kiếm, đã lăn sang một bên, Okita Souji thân là cao thủ số một Shinsengumi, giác quan thứ sáu đối với nguy hiểm nhạy bén cũng đã cứu được gã một mạng, gập người tránh thoát một đòn hắc thương từ bà chủ quán.
Ngay khi người kia tiếp tục nạp thuốc nổ cùng viên đạn, Trương Hằng cũng từ dưới đất xoay người dậy, lao về hướng đó.
Nhưng thấy được vị trí của bà chủ quán ở trà thất không hề thấp, ít nhất không phải dạng tốt thí dùng để từ bỏ tùy ý, vì vậy thấy Trương Hằng xông đến, lập tức có rất nhiều kỹ nữ và tiểu hầu chắn trước mặt nàng.
Trương Hằng biết hiện tại là bước ngoặt sinh tử, hắn không muốn để bà chủ quán hoàn thành lắp, có cơ hội khai hỏa phát súng thứ hai, nên dứt khoát bỏ hết phòng ngự, toàn lực tấn công, tung ra tuyệt chiêu Vô Niệm Vô Tưởng Trảm lợi hại nhất của mình trong hai ngày nay, dao rèn trong tay chỉ thẳng phía trước, không chừa đường lui.
Ngõ hẹp gặp nhau! Lúc này phải liều dũng khí và quyết tâm của nhau.
Hai kỹ nữ vừa xông đến đã bị hắn chém đứt cổ, thân thể nghiêng ngả, ngã xuống bụi hoa, nhưng ngay sau đó lại có những người khác lấp vào vị trí, không chịu lùi bước, Trương Hằng mỗi một bước đều phải chịu áp lực cực lớn, trước mắt đã máu chảy thành sông, kho củi sau lưng lúc này đã bắt đầu bốc cháy dữ dội.
Ánh lửa và máu hòa lẫn vào nhau, khiến cái đình viện nhỏ bé này như một địa ngục.
Và không hề thay đổi trong suốt thời gian đó chính là bước chân của Trương Hằng, như nhịp trống của tử thần giẫm lên trái tim của mỗi người.
Cuối cùng bên trà thất cũng dao động, tử sĩ không có tình cảm, không biết sợ hãi là gì, nhưng người thường như bà chủ quán vẫn biết sợ, Trương Hằng từng bước ép sát khiến nàng hơi rối lên, thuốc nổ vương vãi không ít, mà điều thực sự khiến nàng sinh thoái ý là Okita Souji đang lao đến từ hướng khác.
Cuối cùng bà chủ quán quyết định, phải dời đến chỗ an toàn trước khi lắp xong, nhưng cái lui chân này lại làm xuất hiện lỗ hổng trong trận hình phòng ngự vốn hoàn mỹ, dù chỉ là thoáng qua nhưng mất đi thời cơ.
Nhưng đối với cao thủ như Trương Hằng và Okita Souji mà nói, chỉ một thoáng đó cũng đủ quyết định thắng bại của trận chiến này.
Không hề bàn bạc trước, Trương Hằng đột nhiên ném wakizashi trong tay, ghim một tiểu hầu bên cạnh bà chủ quán xuống đất, đồng thời Okita cũng bùng nổ, liên tục chém gục hai người phía trước, cảm nhận được nguy hiểm, bà chủ quán quyết định đổi hướng chạy, nhưng trong tích tắc chậm trễ ấy, Trương Hằng đã theo sát giết tới.
Tuy những tử sĩ kia hết sức bảo vệ chủ, lại hung hãn không sợ chết, nhưng trước sự khác biệt quá lớn về thực lực, các nàng không làm được gì nhiều, Trương Hằng mặc kệ hai nhát dao bổ vào ngực mình, vì chủ nhân của chúng đã ngã xuống dưới trảm kích liên tiếp của hắn, lưỡi dao nhờ quán tính đâm vào không sâu, chỉ thấy máu tươi chảy đầm đìa, trái lại làm hắn trông như phát điên.
Một khắc sau Trương Hằng cuối cùng đã đứng trước mặt bà chủ quán.
Có lẽ vì quá hoảng sợ, bà chủ quán thậm chí quên mất thuốc nổ của mình còn chưa lắp xong, đạn cũng chưa nhét vào, giơ súng lục dạng hạt giống, như vớ được cọng rơm cuối cùng, liều mạng bóp cò súng vào Trương Hằng, nhưng miệng súng chỉ có một chút khói trắng bốc ra.
Ngay sau đó đầu của nàng bay lên, phấn son dày cũng không che được vẻ sợ hãi trên mặt.
"Tốt rồi! Chúng ta cùng nhau giết ra ngoài nào!!!" Okita Souji mừng rỡ. Dù trà thất còn lại không ít tử sĩ, nhưng sau khi bà chủ quán chết, không ai chỉ huy chúng nữa, khiến chiến lực của chúng giảm mạnh, chính là cơ hội tốt để phá vòng vây.
Nhưng ánh mắt Trương Hằng lại nhìn sang một hướng khác, có lẽ đã nghe danh Shinsengumi và Kondou Isami, đám phiên sĩ phản Mạc phái đang họp ở đây đêm nay đã bắt đầu có trật tự rút lui.
Bọn họ đi là cửa hông, trong đó quan trọng nhất tự nhiên là Shinsaku Takasugi và thương nhân người Pháp Gabriel, ngoài ra còn một vài võ sĩ không đi, giơ đao hướng Trương Hằng và Okita Souji mà giết tới.
Trương Hằng biết tối nay là cơ hội tốt nhất để lấy được Juuzumaru Tsunetsugu, hành tung của Shinsaku Takasugi và Kirino Toshiaki rất bí ẩn, khó khăn mới lộ diện, nhất là nếu chuyện đêm nay bị tung ra ngoài, Shinsaku Takasugi chưa chắc đã ở lại nơi nguy hiểm như Kyoto, nếu như lúc đó Kirino Toshiaki che chở hắn về phiên Choshu, Trương Hằng đoán chừng sẽ rất khó có được thanh danh đao này.
Nhưng Trương Hằng cũng không lỗ mãng, hắn trong lòng nhanh chóng ước định trạng thái thân thể hiện tại của mình, cân nhắc đến xác suất thành công và nguy hiểm của việc đoạt đao.
Okita Souji quệt vết máu trên mặt, cũng thuận theo ánh mắt Trương Hằng nhìn sang, trên mặt lộ ra một chút thần sắc cổ quái, "A Bộ huynh có ân oán gì với Shinsaku Takasugi à?"
"Không ân oán, ta chỉ muốn Juuzumaru Tsunetsugu thôi." Trương Hằng thuận miệng nói, không giấu diếm.
Trong mắt Okita Souji lóe lên kinh ngạc, trước đó gã còn chưa nói hết, lúc xông tới cứu Trương Hằng, gã cũng không phải chưa từng hoài nghi mối quan hệ giữa Trương Hằng và phái phản Mạc, dù sao hai người kỳ thực cũng chỉ mới gặp nhau một lần ở chùa Thanh Thủy, người đời thường nói biết người biết mặt khó biết lòng, huống chi lại là hai người khá xa lạ.
Nhưng vấn đề đó đã được giải quyết ngay khi gã xông đến thấy Trương Hằng kịch chiến với đám tử sĩ kia, nhưng Okita Souji làm sao nghĩ được việc Trương Hằng xuất hiện ở đây đêm nay cũng chỉ là vì một cây đao?!
Bạn cần đăng nhập để bình luận