Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 122: Victor sân thi đấu thường thanh cây

Trương Hằng từ trong đám người bước ra, nhận lấy vũ khí gỗ do huấn luyện viên đưa. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn. Mặc dù trải qua bốn mươi chín ngày huấn luyện cường độ cao, mỗi người đều có sự tiến bộ đáng kể so với lúc mới đến đấu trường, nhưng qua kết quả hai vòng đối chiến trước, người mới vẫn kém xa những đấu sĩ giác đấu thực thụ. Nếu Griff chỉ là thua sát nút, thì Clodia lại thảm bại, còn người mới hiện tại đang bị dẫn trước 0-2. Bầu không khí bên phía người mới càng trở nên căng thẳng khi thấy Clodia rời sân.
Về trận đối chiến sắp diễn ra, Trương Hằng vẫn bị xem thường. Ngoài lần giao đấu với Bach, hắn gần như không để lại ấn tượng đặc biệt nào cho người khác. Biểu hiện của hắn trong huấn luyện chỉ ở mức trung bình, không có gì nổi bật giữa đám người mới, ngược lại đối thủ của hắn, Garba, lại là một đấu sĩ giác đấu kỳ cựu. Hắn không chỉ lớn tuổi mà còn rất giàu kinh nghiệm.
Garba trở thành đấu sĩ giác đấu năm 28 tuổi, sau đó duy trì sự nghiệp này suốt chín năm. Với tuổi nghề trung bình của đấu sĩ giác đấu chỉ 25 tuổi, sự nghiệp của Garba có thể xem như một kỳ tích. Tình cảnh của hắn tương tự như Varro, trở thành đấu sĩ để trả nợ. Anh đã trả hết nợ vào năm thứ ba, sau đó rút lui nửa năm, nhưng vì lý do cá nhân, anh lại quay lại đấu trường. Anh đã chứng kiến vô số anh hùng trỗi dậy và sụp đổ, từng chứng kiến tận mắt huyền thoại Cisnertus. Còn về bản thân anh, không có trận đấu nào quá đặc sắc để ca tụng. Nhưng với thái độ làm việc cẩn trọng cùng thời gian làm nghề dài, anh vẫn có được một lượng khán giả trung thành. Bản thân anh được tôn vinh là "cây thường xanh" của đấu trường Victor. Việc Garba khi nào sẽ giải nghệ cũng là một chủ đề không ngừng bàn tán tại đấu trường Victor, thậm chí có người còn mở cá cược riêng cho việc này.
Garba cùng Trương Hằng lên đài. Garba còn thân thiện cười với Trương Hằng, nhận lại được cái gật đầu đáp lễ lịch sự của Trương Hằng. Garba hơi bất ngờ. Anh đã chứng kiến biểu hiện của hai người mới trước đó, anh cũng hiểu rõ sự quan trọng của vòng kiểm tra cuối cùng này đối với người mới, sự lo lắng là không thể tránh khỏi. Nhưng từ mắt Trương Hằng, anh không thấy bất kỳ cảm xúc nào mà người mới nên có. Trên thực tế, anh không đọc được bất cứ điều gì từ mắt Trương Hằng, đôi mắt của Trương Hằng tựa như bầu trời đêm, sâu thẳm và tĩnh lặng.
Garba không có thời gian suy nghĩ nhiều vì huấn luyện viên trọng tài đã ra hiệu bắt đầu trận đấu.
Trương Hằng không mắc phải sai lầm của Clodia là chưa đánh đã sợ hãi lui về, cũng không bày ra thủ thế như Griff. Ngay từ đầu trận, hắn chủ động tiến gần Garba, nhưng không xông lên tấn công. Đến khi sắp chạm đến phạm vi tấn công của Garba thì dừng lại, chuyển sang tư thế phòng thủ. Gabi thầm gật đầu. Đây là lựa chọn tốt nhất mà một đấu sĩ giác đấu tân binh nên làm. Dù trận đấu giác đấu là một trận tàn sát, nhưng bản chất của nó vẫn là giải trí biểu diễn. Một đấu sĩ giỏi không chỉ theo đuổi chiến thắng, mà còn phải cân nhắc đến sở thích của khán giả, thậm chí sử dụng sở thích đó để tạo lợi thế cho mình.
Trương Hằng và Griff bề ngoài có chiến thuật giống nhau, đều chọn phòng thủ trước, đánh chắc ăn chắc, nhưng hai bước tiến lên trước đó của Trương Hằng đã mang đến cảm nhận hoàn toàn khác cho người xem. Griff có vẻ phòng thủ tiêu cực, nhưng Trương Hằng lại đẩy quả bóng khó xử về phía đối thủ.
Garba, đấu sĩ kỳ cựu của đấu trường Victor, ý thức được mình cần phải tấn công trước. Bởi vậy anh không vòng vo, bỏ qua dự định ban đầu thăm dò thực lực Trương Hằng, ra tay ngay. So với người mới, những đấu sĩ chính thức làm đối thủ trong cuộc kiểm tra cũng có nhược điểm. Đó là sự hiểu biết của họ về đối thủ không bằng sự hiểu biết của đối thủ về họ. Điều này cũng bình thường thôi, người mới mà, ngoại trừ ngôi sao tương lai như Bach, về cơ bản không ai nổi tiếng, không có lịch sử giao đấu để tra. Phong cách chiến đấu, sở trường và nhược điểm của Trương Hằng,... tất cả những điều này Garba không biết cho đến trước khi trận đấu bắt đầu. Bởi vậy lúc mới giao thủ, anh cũng rất cẩn thận, chủ yếu thăm dò.
Trương Hằng dùng các động tác tiêu chuẩn mà huấn luyện viên đã dạy để đối phó. Tuy không có gì đặc sắc, nhưng cũng không phạm phải bất kỳ sai lầm nào. Khi thăm dò không có hiệu quả, Garba bắt đầu tăng cường độ tấn công, ý đồ dùng áp lực để ép Trương Hằng lộ ra sơ hở.
Đây là phương pháp mà các đấu sĩ kỳ cựu thường dùng để đối phó với người mới. Nhiều người mới có thể đối phó rất tốt từng chiêu thức, nhưng khi các chiêu thức được kết hợp lại, thời gian suy nghĩ ngắn lại, họ sẽ bắt đầu bối rối. Lúc này, các đấu sĩ giàu kinh nghiệm có thể giao phó cho bản năng sinh tồn để tiếp quản cơ thể, nhưng người mới thì không được.
Huống chi nghề của Trương Hằng là song đao sĩ, đây không phải nghề mạnh về phòng thủ. Dĩ nhiên, Garba là cá nón trụ đấu sĩ cũng không giỏi về tấn công, vũ khí của bọn họ chỉ có một đoản kiếm, nhưng cá nón trụ đấu sĩ có thêm một tấm khiên chữ nhật lớn gần nửa người, phòng ngự rất mạnh. Hơn nữa với kinh nghiệm chiến đấu của Garba, một đoản kiếm đủ để dạy cho thanh niên trước mặt một bài học.
Quả nhiên, khi Garba bắt đầu gây áp lực, Trương Hằng từ bỏ thủ thế, bắt đầu phản công. Đến giờ, cuộc chiến của hai người không có gì đặc sắc. Marcus trên tầng hai xem mà ngáp lên ngáp xuống, đến quả sung cũng không muốn ăn, nhưng Gabi lại thầm gật đầu.
Người ngoài thì xem náo nhiệt, người trong nghề thì xem chuyên môn. Trong mắt Gabi, từ đầu đến giờ Trương Hằng không phạm bất cứ sai lầm nào. Hắn luôn giữ được tỉnh táo và cái đầu lạnh khi đối diện với mọi tình huống. Đây là một ưu điểm cực kỳ khó có được. Không nên coi thường điều này. Với người mới thì đây là điều nghe dễ làm khó. Griff và Clodia là ví dụ tốt nhất, còn so với hai người đó, Trương Hằng còn phải đối đầu với "hóa thạch sống" Garba dày dặn kinh nghiệm, nhưng Trương Hằng cũng không hoàn toàn bị cuốn vào nhịp chiến đấu của Garba.
Gabi bắt đầu nảy sinh một chút hứng thú với người phương Đông mà trước đây mình không hề chú ý này. Anh chợt nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp mặt, hình như anh đã dùng roi để dọa người phương Đông này, nhưng đối phương lúc đó hình như đã biết độ dài của roi nên không hề chớp mắt. Một đấu sĩ có tâm lý cực kỳ vững vàng sao? Trước đây không phát hiện ra thì cũng là điều bình thường, xem ra có thể mong đợi một chút chăng?
Bạn cần đăng nhập để bình luận