Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 143: Lục sắc ếch xanh quầy rượu

Sự việc Ford lái xe "tự sát" rõ ràng đã gây ra đả kích không nhỏ cho những người trong đội du kích 01. Bọn họ vì giúp đỡ Edward, tình nguyện đứng ra đánh lén hạng mục của công ty đen CTOS, ngoài tinh thần trọng nghĩa và mong muốn tự do, có lẽ cũng có chút mơ ước được trở thành anh hùng cứu thế giới, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn chỉ là người bình thường. Hiện thực tàn khốc hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng, đặc biệt là khi thấy bốn người bước xuống từ chiếc Citroën, ai nấy đều cầm súng lục trên tay, mọi người trong 01 mới nhận ra rốt cuộc họ đã dấn thân vào chuyện nguy hiểm đến mức nào. Năm người tự nhốt mình trong chiếc Ford màu đỏ, phát hiện dưới tình huống này, ngoài việc nhảy sông tự sát hay quỳ xuống cầu xin tha thứ, dường như họ không còn cách nào khác. Thế là chiếc Renault cũng chìm vào im lặng. "Ai hối hận thì bây giờ rời đi vẫn kịp." Người lên tiếng là Trương Hằng, tiểu nam hài không thể hiểu vì sao ngay lúc này vẫn có người giữ được tỉnh táo. Trương Hằng lái chiếc Renault, vẫn giữ nguyên tốc độ đi qua nơi sự việc xảy ra, như thể chẳng có gì xảy ra cả. Các thành viên đội du kích 01, về kỹ thuật thì khỏi phải bàn, ai nấy đều rất xuất sắc, chỉ cần sắp xếp hợp lý thì có thể cung cấp hỗ trợ kỹ thuật tốt trong các hành động sau này, nhưng loại chuyện này không thể gượng ép được. Chủ động rút lui bây giờ dù sao cũng tốt hơn là khi hành động, không chịu nổi áp lực tâm lý mà bị động rút lui. "Đùa gì thế, nghĩ loại chuyện này có thể hù dọa được bọn ta à?" Một lát sau, tiểu nam hài lên tiếng trước. Trương Hằng không vạch trần nàng, khi người trong chiếc Ford màu đỏ nhảy cầu, thân thể nàng đã run rẩy rõ rệt, đây là lần đầu tiên nàng tận mắt thấy có người "chết" ngay trước mặt mình, huống chi người kia hôm nay có thể là chính bọn họ ngày mai. Philip muốn nói gì đó nhưng môi mấp máy rồi lại không mở lời. Trong năm người thì người tương đối trấn định ngược lại là người ít nói nhất, bán số nguyên tố, "Chúng ta đã biết đây là một chuyến đi đầy nguy hiểm mà, vì lựa chọn đúng luôn là điều khó nhất, hãy nghĩ tới Asan kỳ, Yaren tư ốc tỳ..." "Không có ý mạo phạm, ta cũng thích Yaren, nhưng lúc này mà nhắc đến tên của hắn thì không phải điềm lành gì đâu." Waldo nói, "Nhưng ta không định bỏ đi, ta đã từng gây ra một mớ hỗn độn lớn, Edward đã giúp ta giải quyết, cho nên lần này với ta mà nói không chỉ là vấn đề đạo nghĩa." Philip thở dài, "Ta không thể tưởng tượng được nếu sau này ta có một đứa con gái, mà nó phải sống trong một thế giới bị CTOS thống trị." "Chờ một chút... Con trai thì không có vấn đề gì à?" "Ừm thì." Philip nghĩ ngợi một chút rồi lại khẳng định nói, "Con trai thì không có vấn đề gì." "... ..." "Thật vui khi chúng ta lại đạt được sự đồng thuận," người đuôi ngựa nói, tay hắn không ngừng gõ, tranh thủ thời gian xử lý ảnh chụp, đó là một người đàn ông mắt xanh mũi ưng, nhìn như một con kền kền, người đuôi ngựa đưa ảnh cho Waldo. "Cứ giao cho ta." Waldo gật đầu. Anh ta chỉ mất hai phút để tìm thấy tài khoản mạng của người mũi ưng, nhưng lại mất gần hai mươi phút để giải mã. "Có rắc rối không?" "Cho ta năm phút nữa." Waldo không ngẩng đầu lên, ngón tay không ngừng gõ bàn phím. "Được rồi." Năm phút sau Waldo thở phào nhẹ nhõm, "Vincent nạp thi đấu lợi, gia hỏa này là một nhân vật hung ác. Cha mẹ của hắn không phải là người Pháp, từ nhỏ sống ở Bỉ, năm 19 tuổi thì gia nhập quân đoàn đánh thuê ngoại quốc, ở đó 5 năm, sau đó biến mất 3 năm, có tin đồn hắn khi đó làm việc cho cục thứ bảy, xử lý những việc chính phủ không tiện nhúng tay vào." "Ta vừa hack vào hệ thống nhân sự của cục thứ bảy để xác minh, tin đồn cơ bản là thật, gã này từng xử lý cả một ngôi làng ở châu Phi trong một lần hành động, không phân biệt già trẻ gái trai, sau đó cấp trên định thủ tiêu hắn luôn, nhưng có người bảo kê cho hắn, cho hắn quốc tịch Pháp, để hắn gia nhập hắc tổ, bây giờ là tổ trưởng tổ hành động bí mật thứ 2 của hắc tổ." "Chờ một chút, ngươi hack vào hệ thống nhân sự của cục thứ bảy mà chỉ mất có hai mươi lăm phút? Ngươi từ bao giờ mà lợi hại vậy." Philip nhíu mày. "Ngươi có thể phối hợp cà chút hư vinh với ta được không, thôi được, kỳ thật cũng không khoa trương như vậy, nhớ năm ngoái lúc ta liên tục hỏi ngươi về vấn đề an toàn không, ta là khi đó đi vào, bọn họ không phát hiện, chỗ sơ hở kia cũng vẫn còn, nhưng ta rất ít khi lại vào đó." "Người trong chiếc Ford đâu?" Trương Hằng hỏi, hắn quan tâm hơn gã người chơi nửa thật nửa giả kia. "Lúc hắn bỏ xe có chút ảnh chụp khuôn mặt, chỉ có góc 1/4, rất khó so sánh đối chiếu, mà cũng không còn ý nghĩa gì nữa, người ta đã chết rồi." Waldo buông tay. "Người của hắc tổ hẳn là sẽ tìm cách vớt xác hắn lên, biết thân phận của hắn." Người đuôi ngựa nói, hắn để ý Trương Hằng có vẻ đặc biệt quan tâm người kia, nghĩ một lúc liền nói với tiểu nam hài, "Chúng ta có số di động của Vincent, có thể nghe lén định vị hắn không?" Cô gái gật đầu, "Hắn không phải là nhân viên kỹ thuật, hẳn không có cảnh giác cao như vậy, ta có thể định vị và nghe lén hắn thông qua ứng dụng có quyền truy cập vị trí và giọng nói, cứ giao cho ta, để ta giải quyết." "Còn có gì cần bọn ta làm nữa không?" Người đuôi ngựa lại quay sang hỏi Trương Hằng. "Cảm ơn, tạm thời không có, chuyện tiếp theo phải đợi quan sát tình hình hắc tổ khống chế Leah thế nào đã rồi hãy thảo luận." Lúc này chiếc Renault đã chạy xuống cao tốc, tới trước khách sạn đã đặt trước. Sau bữa cơm tối, năm người đội du kích 01 đi mua sắm thiết bị riêng, còn Trương Hằng thì chọn một mình hành động. Vì thế lực đối phương rất lớn, nên hắn đặc biệt cẩn thận, không thuê xe mà trực tiếp bắt taxi tới trước một quán rượu nhỏ tên là Lục Sắc Ếch Xanh. Lúc đó là 11:54 đêm, Trương Hằng đẩy cửa lớn của Lục Sắc Ếch Xanh bước vào. Trước khi đến, hắn đã tìm hiểu thông tin, biết đây là một quán bar đồng tính luyến ái khá nổi tiếng ở Rac-nặc Borr, hơn nữa lại còn là quán bar đồng tính nam nữ hiếm thấy. Trương Hằng gọi một ly bia ở quầy bar, sau đó có một người đàn ông đội mũ cao bồi đi về phía hắn. Trương Hằng từ chối yêu cầu uống chung của người kia, đồng thời âm thầm quan sát xung quanh. Lúc 00:32, Leah cùng ban nhạc "nghẹt thở đến chết" của nàng đến quán bar. Theo thông tin Waldo thu thập được, bọn họ sẽ biểu diễn ở Lục Sắc Ếch Xanh vào tối thứ tư và thứ bảy hàng tuần, so với trường học, môi trường phức tạp ở đây rõ ràng thích hợp để Trương Hằng ẩn thân hơn. Sau màn khởi động ngắn, Leah nhận được tiếng hoan hô từ khán giả, ôm cây đàn bass tiến tới mic, nhưng nàng không hề nói gì, đột ngột quay người về phía tay trống phía sau, ôm hôn cô gái tóc vàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận