Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 65: Bưu kiện

Chương 65: Bưu kiện
Mị Ma tiểu thư hiếm khi dậy sớm, liếc nhìn thời gian, vẫn chưa đến 7 giờ sáng. Nàng không kịp thay quần áo, cứ thế khoác áo ngủ, dán mắt vào mắt mèo. Thấy hành lang không có ai, nàng mở cửa phòng, rón rén đến sát vách phòng khách của Trương Hằng, ghé tai lên cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong.
Đương nhiên là không nghe được gì, và khi nàng định lẻn về phòng mình thì phát hiện Trương Hằng mới từ dưới lầu mua bữa sáng trở về.
Mặt Mị Ma tiểu thư lộ vẻ lúng túng, "A, hoa tai ta bị rớt mất... Đang tìm trên đất một chút."
"Vậy ngươi tìm thấy chưa?" Trương Hằng đưa cho Mị Ma tiểu thư một phần bữa sáng.
Mị Ma tiểu thư thở dài, biết lời nói dối của mình không hề có sức thuyết phục, cũng không cố cãi nữa, "Ta không cố ý nhìn trộm chuyện riêng tư của ngươi."
"Ta biết, ngươi muốn xác nhận một đêm trôi qua, thân thể của ta có còn thuộc về ta không, không sao, ta hiểu." Trương Hằng nói.
"Vậy thì tốt." Mị Ma tiểu thư nhẹ nhõm.
"Ngươi ăn chút gì đi đã."
Mị Ma tiểu thư đã một chân bước vào phòng mình, lại dừng lại, "Ăn xong điểm tâm chúng ta đi đâu?"
"Không đi đâu cả, cứ ở khách sạn thôi, ta có chút đồ cần sắp xếp." Trương Hằng nói, "Đương nhiên, nếu ngươi thấy buồn thì có thể ra ngoài dạo, ta sẽ không hạn chế hành động của ngươi."
Mị Ma tiểu thư lắc đầu, "Thôi, lúc này ta không dám đi lung tung, nhỡ lại đụng phải đám người bắt cóc Psyche thì phiền phức."
"Thật ra, đám người kia ít có khả năng ra tay với ngươi." Trương Hằng nói, "Những chuyện chúng làm trước kia chủ yếu là để kích động mâu thuẫn giữa tân thần và cựu thần, gây ra chiến tranh. Hiện tại chiến tranh đã bắt đầu, vậy nhiệm vụ của bọn chúng xem như hoàn thành, không có lý do gì còn để ý đến các ngươi."
"Bọn chúng tiếp theo sẽ làm gì?"
"Ta không biết, ta không phải người của bọn chúng." Trương Hằng đáp.
Nhưng Mị Ma tiểu thư vẫn không về phòng, nàng lại thở dài.
"Ngươi là người tốt, lần đầu gặp ngươi, ngươi cứu cô bé không liên quan gì đến mình, ta đã biết, ngươi không hề lạnh lùng như vẻ ngoài, người như ngươi không đáng phải chịu kết cục như vậy."
"Mị Ma cũng có quan điểm về chính nghĩa và tà ác sao?" Trương Hằng hiếu kỳ hỏi, "Ta còn tưởng các ngươi không quan tâm đến những chuyện này."
"Ta biết ngươi muốn nói gì, chúng ta... dụ dỗ đàn ông, hấp thụ tinh khí của họ để sinh tồn, đây là cách chúng ta kiếm sống, giống như sói và sư tử đi săn mồi, ngươi có thể nói chúng là tà ác sao? Thật ra, chúng ta và sói hay sư tử cũng không giống nhau, sói và sư tử chỉ mang lại cái chết cho con mồi, còn chúng ta và mục tiêu giống một kiểu trao đổi ngang giá hơn. Chúng ta cho mục tiêu những khoái cảm mà không ai khác có thể mang lại, đổi lại, họ trả cho chúng ta một phần tinh khí của họ."
Mị Ma tiểu thư dừng lại một chút rồi nói tiếp, "Những năm này, giáo hội không ngừng bôi nhọ chúng ta trên dư luận, như thể đàn ông gặp chúng ta đều không có kết cục tốt đẹp. Ta không phủ nhận một số người trong chúng ta làm hơi quá, nhưng bình thường, một trận mộng xuân làm ngươi mất tinh khí cũng không nhiều hơn việc tự xử là bao, trừ phi mỗi ngày đều liên tục không ngừng làm, còn không sẽ không có vấn đề sức khỏe."
"Hiểu rồi."
"Nên chúng ta đương nhiên cũng có sự phán xét của riêng mình, nếu không thì ngươi nghĩ vì sao ta không báo cáo chuyện của ngươi cho tổ ủy hội?" Mị Ma tiểu thư liếc mắt, sau đó nàng lại lộ vẻ ưu tư, "Ngươi chắc người ngươi nói... sẽ tìm đến ngươi sao?"
"Chắc chắn." Trương Hằng khẳng định, "Hắn đã chờ nhiều năm như vậy, không lý nào bỏ cuộc vào phút cuối."
"Cái gì gọi là hắn đã chờ nhiều năm như vậy?" Mị Ma tiểu thư có vẻ không hiểu lắm.
Nhưng Trương Hằng không giải thích nữa, chỉ nói với nàng, "Mau ăn đi, đậu hũ não nguội mất."
"Bị ngươi ngắt lời một cái ta suýt quên mất mình định nói gì, tóm lại, nếu ngươi muốn tìm biện pháp khác, hoặc bất kỳ ai, ta đều có thể giúp ngươi, chẳng phải ngươi còn hai tuần nữa sao, Hermes có khi tìm xem thử cũng được."
"Cảm ơn," Trương Hằng lịch sự nói, "Nếu cần ta sẽ tìm ngươi."
...
Mị Ma tiểu thư không ngờ Trương Hằng lại ở trong phòng suốt cả ngày, mãi đến khi ăn tối nàng mới gõ cửa.
Trương Hằng chắc là vừa tắm xong, tóc còn ướt, lúc này Mị Ma tiểu thư mới nhận ra vẻ mệt mỏi trong mắt hắn, một vẻ mệt mỏi rất khó phát hiện.
Thức khuya vốn là một chuyện thường thấy của người trẻ hiện đại, ở tuổi hai mươi mà không thức khuya thì mới là chuyện lạ, trước đây Trương Hằng vì thực hiện ước định với Isis cũng đã thức đêm liên tục, nhưng Mị Ma tiểu thư chưa bao giờ thấy hắn mệt mỏi. Trái lại, cả ngày hôm nay ở khách sạn không hề nhúc nhích, Trương Hằng trông lại có chút mệt mỏi, mà lại là mệt mỏi về tinh thần chứ không phải sinh lý. Mị Ma tiểu thư nghĩ đến một khả năng, đây là lần đầu nàng không hỏi han gì, còn Trương Hằng cũng không giải thích.
Hai người hiểu ý nhau bỏ qua chuyện này, im lặng ăn tối ở phòng ăn rồi về phòng mình. Trương Hằng sau đó lại nhận được một bưu kiện mới.
Bưu kiện đến từ Phúc Lâu. Isis đã chữa trị cho Phiền Mỹ Nam, Trương Hằng cũng nói với Đinh Tứ dừng việc treo thưởng lại. Tuy nhiên hắn vẫn còn giữ một khoản điểm tích lũy rất lớn, đó là số tiền Hàn Lộ đã giúp hắn chuyển đến ở giai đoạn trước. Giữ nó cũng không có tác dụng gì, hơn nữa những điểm tích lũy này đang mất giá từng ngày, Trương Hằng đã tiện tay nhờ Phúc Lâu tìm xem có đạo cụ nào phù hợp hay không.
Lúc đó Trương Hằng không nghĩ hội đồng sẽ đóng cửa trò chơi. Khi các điểm trong trò chơi bị đóng cửa, số điểm tích lũy hiện tại đã mất giá trị, chỉ còn khoảng 1/10 giá trị ban đầu, bởi vì ai cũng rõ, trừ khi Gem quay lại, số điểm tích lũy này không khác gì giấy lộn.
Khi ánh mắt Trương Hằng lướt qua bưu kiện đến từ Phúc Lâu, hắn có chút bất ngờ.
Vì Phúc Lâu thông báo rằng bọn họ đã tìm được một đạo cụ loại linh hồn, và hỏi Trương Hằng có hứng thú mua hay không. Bởi vì điểm tích lũy hiện tại bị mất giá, người bán không còn nhận thanh toán bằng điểm tích lũy mà muốn dùng hình thức trao đổi bằng đạo cụ.
Ở phía sau bưu kiện, họ cũng bổ sung chi tiết giới thiệu về món đạo cụ này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận