Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 124: Phục kích (hạ)

"Đây chính là lý do vì sao trước đây trên đảo ngươi nhất định phải ta chiêu mộ mười người biết nói tiếng Pháp sao?"
"Đúng vậy, chúng ta muốn giữ ba mươi người trên boong thuyền, ngụy trang thành thủy thủ trên thuyền buôn, ừm, cố gắng chọn người có tướng mạo đừng hung dữ quá, dáng người tương đối gầy yếu, những người còn lại chờ ở trong vách ngăn bí mật dưới boong tàu, à đúng, còn có hỏa pháo nữa, số lượng hỏa pháo trên thuyền hơi nhiều, vứt bớt một nửa đi."
"Ngươi nghiêm túc đấy à? Chỉ để lại mười mấy ổ hỏa pháo đi đối phó chiến hạm mạnh nhất của Anh quốc ở biển Caribbe?"
"Tin ta đi, khi đối mặt với tàu Scarborough thì mười sáu khẩu hay ba mươi hai khẩu hỏa pháo cũng chẳng khác gì nhau." Auroff nhún vai, nhìn xung quanh, "Còn vấn đề nào nữa không?"
"Cho dù chúng ta làm theo lời ngươi, may mắn lừa được người trên tàu Scarborough, khiến bọn chúng tin chúng ta là một chiếc thuyền buôn của Pháp, tiếp cận thành công, nhưng nhân lực của chúng ta vẫn yếu thế hơn tuyệt đối." Trương Hằng nãy giờ im lặng cũng lên tiếng.
"Câu hỏi hay đấy, ai cũng biết trên tàu Scarborough có 700 người, nhưng con số này thật ra có chút ảo, thuyền trưởng Elmer xuất thân từ gia đình quý tộc, bản thân lại rất xa hoa, điều này không hề thay đổi ngay cả khi ở trên tàu Scarborough, hắn thuê nhạc công, đầu bếp riêng, còn có người hầu… đủ loại người đi theo mua vui, những người này không có sức chiến đấu, thêm vào những người hậu cần trên thuyền thì người có thể chiến đấu thật sự chỉ có khoảng 600 người."
"Dùng lại lời của ngươi trước đây, ta không thấy 600 người và 700 người có gì khác nhau?" Owen nói.
"Ta còn chưa nói xong, tình hình ở Marbella đang căng thẳng, đầu năm nay hải quân lại một lần nữa điều động một nhóm thủy thủ dày dặn kinh nghiệm từ đại lục về, bây giờ có khoảng hai phần ba trên tàu Scarborough là lính mới, bọn họ phần lớn là ngư dân và nông phu ở thuộc địa, chỉ trải qua một hai tháng huấn luyện ngắn ngủi, trình độ chiến đấu rất bình thường, chỉ cần chúng ta tấn công bất ngờ vòng đầu tiên thì có thể làm chúng tan tác, sau đó bọn họ rất có thể sẽ toàn diện hỗn loạn, nên đối thủ thực sự của chúng ta chỉ là 200 tên lính cũ đó, những người đang đợi trên thuyền này đều là những người đàn ông thực thụ, một đấu một, ta không tin các vị thua bất kỳ ai." Câu nói cuối của Auroff thành công khơi dậy sự nhiệt huyết trong nhiều người, nhưng số người hưởng ứng vẫn thưa thớt.
Mấu chốt là Scarborough nổi tiếng bên ngoài, từ trước đến giờ là ác mộng của đám hải tặc vùng biển Caribbe, vừa nghĩ đến việc phải khiêu chiến loại quái vật khổng lồ này thì nhuệ khí vừa nhen nhóm đã lại lụi tàn.
Auroff vỗ tay, "Các quý ông, ta biết các ngươi đang lo lắng điều gì, ta ngay từ đầu đã nói rồi, đây không phải là một chuyến đi nhẹ nhàng, kho báu sẽ không tự tìm đến chúng ta, không nghi ngờ gì, chúng ta sẽ trải qua ma luyện, gặp phải thách thức trên đường, nhưng chỉ cần tất cả đồng tâm hiệp lực…"
Owen không nhịn được cắt ngang lời hắn, "Khiêu chiến tàu Scarborough không phải là sự ma luyện gì cả, chuyện này quá nguy hiểm, cho dù mỗi khâu ở giữa đều không sai sót thì chúng ta có lấy được nó hay không vẫn là ẩn số, ngươi nói phải giữ bí mật về chuyện bản đồ kho báu, lâu nay chúng ta vẫn luôn vô điều kiện nghe theo ngươi chỉ huy, nhưng lần này e là không được, nếu muốn chúng ta đồng ý chuyện này thì ít nhất cũng phải nói cho chúng ta biết vì sao muốn làm vậy đi."
Owen nhận được sự đồng tình của đám hải tặc, Auroff thấy chiều hướng phát triển vậy cũng chỉ có thể gật đầu, "Được thôi, dù sao chúng ta cũng gần tới đích rồi, cũng sắp có thể nói cho các ngươi biết, ta có được tin tức chính xác rằng tấm bản đồ kho báu thứ năm nằm trong tay bá tước Belomont."
"Bá tước Belomont? Vị bá tước Belomont làm tổng đốc New York, Massachusetts, New Hampshire ấy hả?"
Lúc đầu còn có hải tặc không biết cái tên này có ý nghĩa gì, nghe xong câu này liền không kìm được hít vào một hơi lạnh, nếu muốn xếp một danh sách những người có quyền thế nhất ở lục địa mới thì Bellomont nhất định nằm trong số ít người đứng đầu, tấm bản đồ kho báu ở trong tay một nhân vật lớn như vậy thì gần như không có khả năng lấy lại được.
"Đúng vậy, hắn cũng chính là người đã tự tay đưa Kid lên giá treo cổ, sau khi Kid chết phần lớn di vật của hắn đều rơi vào tay hắn, không chỉ là tấm bản đồ thứ năm, mà còn có manh mối liên quan đến tấm bản đồ thứ sáu, nói cách khác, chỉ cần bắt được hắn thì chúng ta cũng coi như gần tìm được kho báu rồi." Auroff sau đó lại ném ra một con bài khác, "Hơn nữa bản thân hắn giá trị cũng không thua gì một kho báu, nếu như các ngươi bắt được hắn thì phỏng đoán cẩn thận có thể đòi được bốn mươi vạn bảng tiền chuộc."
Con số này khiến tất cả mọi người đều không kìm được mà thở gấp gáp, kho báu của Kid dù sao còn có chút xa vời, nhưng tiền chuộc lại là thứ gần ngay trước mắt.
Thế nhưng thứ thực sự mang tính quyết định vẫn là câu nói cuối cùng của Auroff, "Bellomont sẽ rời khỏi lãnh địa của mình nửa tháng sau, đến Charlston để tham dự đám cưới con gái út, đó là cơ hội tốt nhất của chúng ta, lấy được tàu Scarborough chúng ta có thể phong tỏa cảng Charlston, trực tiếp lên bờ bắt người."
"...Lúc đó chắc chắn ta điên rồi mới có thể bỏ phiếu đồng ý." Malvin cầm dao gọt khoai tây tay run rẩy không ngừng, "Chúng ta chết chắc rồi phải không, đại pháo trên tàu Scarborough sẽ xé tan chúng ta ra từng mảnh nhỏ, hoặc những thủy thủ kia xông lên sẽ trực tiếp chém sạch chúng ta, Chúa ơi, ta thật sự nên nghe ngươi bỏ phiếu phản đối mới đúng."
"Vô ích thôi, kể cả có thêm lá phiếu của ngươi thì cũng còn xa mới bác bỏ được hành động này." Trương Hằng cầm thìa nói, ngược lại vẫn giữ tỉnh táo, nếu như hắn có thể quyết định được chuyện đi về đâu thì nhất định không muốn đi đến bước này, nhưng bây giờ tàu Sư tử biển do Auroff làm chủ, mà bản thân Auroff đã có ý đề phòng hắn, trên thuyền mấy ngày nay Trương Hằng vẫn rất kín tiếng, mặc dù hắn bỏ phiếu chống nhưng ngoài thuận miệng nói với Malvin một câu ra thì cũng không hề khuyên can ai cả.
Việc đã đến nước này, than phiền không có bất kỳ ý nghĩa gì, chỉ có cùng nhau chiếm được tàu Scarborough thì mọi người mới có đường sống.
Trương Hằng và Malvin vì tướng mạo không hung tàn nên được chọn vào nhóm người ngụy trang thành thủy thủ trên thuyền buôn, hiện tại là đầu bếp trên "thuyền buôn Pháp" này.
Trương Hằng cởi bỏ chiếc áo đen cùng với vũ khí trên người tạm thời giao cho những người mai phục trong vách ngăn đảm bảo, nhưng vì lý do an toàn nên hắn vẫn giữ lại thanh chủy thủ phòng thân, thanh chủy thủ ấy đang được giấu dưới đáy chậu khoai tây của Malvin.
Lát sau ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, thư ký Griffin từ boong tàu chạy xuống, "Tàu Scarborough đã mắc câu rồi, đang lái về phía này, tiên sinh Auroff bảo tôi đến thông báo để các người chuẩn bị sẵn sàng, đừng để lộ sơ hở."
Hiển nhiên lúc trước hắn chưa từng trải qua chuyện này, trông rất khẩn trương, ngay cả nói chuyện cũng có chút lắp bắp, nhưng xem xét thân phận của bọn họ lúc này, thì việc gặp phải quân hạm của Anh cũng là một phản ứng tự nhiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận