Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 3: cứ điểm pháo đài cùng đèn flash

Chương 3: cứ điểm pháo đài cùng đèn flash
Giờ phút này, chiếc tủ lạnh trước mặt Thần Máy Móc đã hoàn toàn biến đổi. Nó trở thành một thứ giống như cứ điểm pháo đài, hai cánh cửa tủ biến thành lớp bảo vệ phía trước pháo đài, họng pháo to bằng bắp đùi nhô ra từ phía sau lớp bảo vệ.
"Ngươi làm sao mà chế tạo ra thứ này vậy?" Brunhild nhìn thành phẩm mà sửng sốt.
"Chỉ là phóng đại công suất máy nén, rồi...""Thôi được, ngươi không cần giải thích, dù sao ta cũng không hiểu." Brunhild nói, "Quan trọng là uy lực của thứ này đến đâu?"
"Bắn một phát là biết." Thần Máy Móc làm rất đơn giản, rồi trực tiếp giơ họng pháo lên, đúng lúc một loạt đạn đến, Thần Máy Móc hướng về phía nơi đạn đến mà bắn một phát, kết quả là trên tường xuất hiện thêm một lỗ hổng kinh khủng. Đồng thời còn kèm theo vụn băng bắn tung tóe! Toàn bộ phòng chờ máy bay tựa như trải qua một trận động đất, rung lắc dữ dội.
"Sao còn có hiệu ứng đóng băng?!" Brunhild cuối cùng cũng dám ló đầu ra, nhìn cái hang lớn trên tường kia cùng băng tinh phụ cận mà vô cùng kinh hãi.
"Chuyện này thì, dù sao nó cũng là biến đổi từ tủ lạnh, chỗ ta còn một phát đạn làm nóng từ máy nướng bánh mì." Thần Máy Móc dừng một chút, lại nói, "À, ngươi có cần vũ khí trang bị không?"
"Ngươi làm ra được?" Brunhild nhướn mày.
"Đương nhiên, nhưng chỉ là phiên bản máy móc, chắc chắn không tốt bằng vũ khí gốc của ngươi."
"Nếu có thể, xin ngươi chế tạo cho ta một cây trường thương và một tấm chắn." Nữ Võ Thần nói, đó là những vũ khí quen thuộc nhất của nàng, đáng tiếc lần này lại không mang theo.
"Không vấn đề." Thần Máy Móc đáp ứng ngay, sau đó ánh mắt bắt đầu liếc nhìn các thiết bị máy móc khác trong phòng.
Còn Brunhild thì nhân cơ hội này lăn ra khỏi gầm quầy bar, đi đến nơi Skogul đang ẩn nấp, người kia đã hôn mê, trên người Skogul có ít nhất sáu vết thương do đạn bắn, may mà không trúng chỗ hiểm. Dựa vào thể phách cường tráng của Nữ Võ Thần, lại còn nhờ chống đỡ được động năng kinh khủng từ đạn bắn, nhưng lại không thể làm gì được lời nguyền đặc thù trên đó. Hiện giờ mặt nàng nóng bừng, hai mắt nhắm nghiền, máu chảy từ vết thương không sao cầm được.
"Cố lên, ta sẽ đưa ngươi trở về tìm Asclepius, hắn nhất định có thể chữa lành vết thương trên người ngươi." Brunhild vừa nói vừa xé vạt áo của mình để băng bó cho Skogul.
Cùng lúc đó, Cơ Giới Sư Chi Thần cũng bắt đầu dựa theo ước định để lắp ráp vũ khí cho Brunhild. Còn về phần tấm chắn thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần tháo hai miếng bảo hộ cửa tủ lạnh từ khẩu đại pháo lúc trước ra cho Nữ Võ Thần dùng là xong. Dù sao bắn một phát kia xong thì bên hắn cũng hết đạn, tiếp theo cũng chỉ cầm cự mà thôi, nhân tiện xem có thể chế ra món đồ chơi nào khác không.
Brunhild rất nhanh đã xử lý xong vết thương cho Skogul, đương nhiên chỉ là giúp nàng cầm máu tạm thời, còn có thể vượt qua hay không, chống được bao lâu thì chỉ có thể xem bản thân Skogul mà thôi.
Còn ở ngoài cửa, sau một hồi im lặng ngắn ngủi, tiếng súng lại vang lên, lần này không những công kích Brunhild và Skogul mà còn không tha cho Thần Máy Móc, nhưng tiếng súng có vẻ thưa thớt hơn trước, dường như chỉ còn lại ba tay súng, hơn nữa vị trí cũng trở nên cực kỳ thoáng đãng, để tránh bị người tiêu diệt hết.
Thần Máy Móc bắn nốt phát đạn pháo còn lại, lại giải quyết được một tay súng, đồng thời ném cho Brunhild một cây trường thương máy móc cùng một tấm chắn làm bằng cửa tủ lạnh. Sau khi cầm lấy và ước lượng, tổng trọng lượng của tấm chắn và trường thương đã vượt quá hai mươi cân, với người thường thì chỉ cần ôm thôi đã khó rồi, đừng nói là vung, nhưng ở trong tay Brunhild thì lại linh hoạt lạ thường.
Rồi thấy Nữ Võ Thần nhảy ra từ sau giá sách, lao về phía cửa lớn phòng chờ máy bay, nàng đã sớm xé tan vạt váy dài để không bị cản trở khi chạy, lúc này để lộ ra hai bắp đùi thon dài, thân hình tựa như một con báo săn, vừa tao nhã lại tràn đầy sức mạnh. Đạn bắn tới bị nàng dùng tấm chắn chặn lại hết! Mặc dù tia lửa văng tứ tung, nhưng Brunhild lại không hề hấn gì. Mà động năng kinh khủng của đạn cũng chỉ khiến cơ thể nàng khựng lại một chút, không quá ba giây nàng đã lao đến trước mặt tên địch thứ nhất ở vị trí không đến năm mét, đối phương bịt mặt, không nhìn thấy mặt mũi, nhưng Brunhild vẫn có thể thấy được vẻ kinh ngạc trong mắt hắn.
Đối diện với địch nhân không rõ lai lịch, Nữ Võ Thần không dám sơ hở, dồn hết sức lực, ném ra cây trường thương máy móc trong tay! Mà tên địch đối diện có vẻ không ngờ Brunhild lại có thể tấn công từ khoảng cách xa như vậy, hoàn toàn không kịp phản ứng, vẫn còn đang cầm súng ngắm, kết quả bị trường thương máy móc đâm xuyên qua người, cứ thế bị ghim trên mặt đất! Brunhild có chút bất ngờ, dường như nàng không nghĩ rằng đối thủ lại yếu ớt như vậy, nhưng nàng cũng không thể nghĩ nhiều như thế, bởi vì một tên súng khác đã bắt đầu tấn công nàng, khoảng cách gần như vậy, Brunhild cũng không thể lơ là, phải dồn mười hai phần tinh thần để né tránh một đòn từ phía tay trái. Nhưng điều đó chưa kết thúc, một cú đấm đã lao đến chỗ nàng. Brunhild lại nâng tấm chắn lên, nhưng lần này tấm chắn tủ lạnh của nàng lại phát ra tiếng thét, bị người ta đấm lõm hẳn xuống, cơ thể Nữ Võ Thần hiếm khi phải lùi lại một bước.
Lực lượng này... Là Set? Hay là thần minh nào khác mang thần chức sức mạnh? Brunhild muốn nhặt lại cây trường thương máy móc cắm trên đất, nhưng lại còn một tên súng khác đang nhìn chằm chằm, khiến nàng có chút tiến thoái lưỡng nan.
Đúng lúc này, ánh sáng chói mắt từ sau lưng Brunhild chiếu tới, khiến hai đối thủ không nhịn được phải nhắm mắt lại, còn Nữ Võ Thần thì thừa cơ hội này rút trường thương máy móc ra, sau đó vẩy mũi thương một cái, đâm vào ngực tên súng cuối cùng.
Hả?! Đây là... thân thể con người? Brunhild chỉ hơi nghi ngờ khi giết tên súng đầu tiên, nhưng giờ thì trường thương đã ở trong tay, phản hồi truyền tới lại càng rõ ràng, khiến nàng cuối cùng cũng có thể xác định, nhóm người mai phục nàng có người phàm. Điều này khiến Brunhild rất kinh ngạc, bởi vì vốn dĩ nàng cho rằng đây chỉ là mâu thuẫn nội bộ giữa các thần, một hoặc vài vị thần không thể ngồi yên được, nhưng xem ra, sự việc liên quan còn lớn hơn tưởng tượng, còn có cả những viên đạn nguyền rủa có thể làm tổn thương thậm chí giết chết cả thần linh, Brunhild ý thức được có lẽ có chuyện lớn sắp xảy ra, không, nói đúng hơn là đã đang xảy ra, nàng cần phải mau chóng đưa tin này về ban tổ chức.
"Cảm ơn!" Dù không quay đầu lại, Brunhild cũng biết ai vừa ra tay giúp mình.
Thần Máy Móc cuối cùng vẫn mò đến chiếc TV mà hắn vẫn nhớ mãi, và còn thành công cải tạo nó thành một chiếc đèn flash cỡ lớn. Brunhild nhờ ánh sáng nhấp nháy này mà giết được tên súng cuối cùng, ánh mắt nàng nhanh chóng chuyển về phía người vừa tung cú đấm vào tấm chắn, bởi vì rất có thể người đó chính là kẻ chủ mưu lần này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận