Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 159: Thật cao hứng ngươi lưu lại

Chương 159: Thật vui vì ngươi đã ở lại Lần xung đột này cuối cùng kết thúc bằng việc đám thủy thủ của bọn thợ săn, chẳng những không lừa gạt được một đồng xu nào, mà còn xám xịt bỏ chạy.
Để tỏ lòng cảm tạ, Trương Hằng mời những vị khách làng chơi trong nội viện, vì tiếc nuối chuyện không kiếm được tiền thưởng mà uống miễn phí một chén, nhận được sự tán thưởng đồng lòng.
Vừa giải quyết xong chuyện này, hắn lại bị viên quan tiếp liệu nghe ngóng mà tìm đến, kéo tới chỗ người buôn bán vũ khí. Trước đó hắn muốn mua pháo 24 pound đã có tin tức, Dufresne cùng hắn bàn bạc về số lượng mua lần đầu, tiện thể còn chiêu mộ thêm đầu bếp mới.
Mãi đến khi mặt trời sắp lặn, Trương Hằng mới lại về đến nơi ở.
Hắn đẩy cửa vào, trong phòng không còn thấy bóng dáng cô nàng tóc đỏ nữa.
Trương Hằng đi vào phòng ngủ phía sau, phát hiện cũng không có ai ở đó.
Sau vụ pháo kích Charleston, con trai của chủ đồn điền đã cùng với đám người của đội báo thù của nữ hoàng Annie biến mất, không ai biết bọn họ đi đâu. Hiện tại Annie cũng dọn đi, trong nhà này chỉ còn lại một mình hắn.
Trương Hằng đột nhiên cảm thấy nơi này có chút trống rỗng, như thể thiếu mất thứ gì đó.
Trước đây, giờ này hắn sẽ nghe được tiếng cô nàng tóc đỏ ở dưới lầu hét toáng lên vì đói bụng, sao còn chưa ăn cơm. Nhưng bây giờ lại không có tiếng đó vang lên nữa.
Trương Hằng chợt phát hiện mình dường như vô tình đã quen với tất cả.
Quen với cái gã tùy tiện bên cạnh mình, quen với việc nàng chạy khắp nơi giúp hắn giải quyết phiền phức, sau đó vừa đúng giờ về nhà, quen với việc nghe nàng than phiền về chuyện phụ nữ bị phân biệt đối xử trên đảo, toàn bộ đám hải tặc đều mù lòa... Cho nên thật ra hắn cũng chưa từng nghiêm túc nghĩ đến việc đối phương sẽ có một ngày rời đi.
Cho đến khi Annie bắt đầu theo kế hoạch tìm nhà, từng bước tiến gần đến giấc mộng của mình, thì đồng thời, nàng cũng đã mất đi lý do để ở lại nơi này. Buổi sáng hai người cùng đến căn nhà mới, cô nàng tóc đỏ phấn khích nói về việc sau này có thể tùy ý làm gì trong đó, Trương Hằng cũng từ tận đáy lòng thấy mừng cho nàng, chỉ là cả hai vô tình hay cố ý né tránh chủ đề chia ly.
... ...
Buổi tối, Trương Hằng một mình ngồi bên bàn ăn xong bữa tối, lấy ra cuốn du ký lấy được trên thuyền, lật xem một lát rồi lên giường đi ngủ.
Kết quả nửa đêm, hắn bị một tràng tiếng động sột soạt đánh thức. Trương Hằng trong bóng tối cảnh giác mở mắt, cầm lấy quân đao dựa bên cửa sổ. Hiện tại, cả căn phòng chỉ còn một mình hắn, nên tiếng động bên ngoài có nghĩa là có vị khách không mời nào đó ghé thăm.
Bây giờ trên đảo hắn đã bắt đầu có một vài kẻ địch ngấm ngầm, nhất là khi xem xét đến mối quan hệ căng thẳng giữa đội Hàn Nha và Liên Minh Hắc Thương. Nhưng hai bên còn chưa hoàn toàn trở mặt, hiện tại chính là thời điểm đầu sóng ngọn gió, Malcolm theo lý thuyết sẽ không dùng đến thủ đoạn cấp thấp như vậy, nhưng Trương Hằng cũng sẽ không đặt hy vọng vào sự lý trí của đối thủ.
Để tránh trở thành mục tiêu của súng kíp, hắn không lập tức bật đèn, mà ghé người sau cánh cửa gỗ, lắng nghe tiếng bước chân lên lầu, rồi dừng lại ở hành lang. Chờ đến khi đối phương lơ là cảnh giác nhất, Trương Hằng cũng bắt đầu hành động.
Cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy ra, Trương Hằng từ phía sau lao ra. Nhưng bóng đen ở hành lang phản ứng cũng cực nhanh, cảm nhận được có một nhát dao chém tới, không lùi mà tiến, giơ nắm đấm đấm thẳng vào Trương Hằng.
Trương Hằng không ngờ đối phương lại hung hãn như vậy. Vị khách không mời rõ ràng xuất chiêu sau, nhưng cú đấm kia còn nhanh hơn cả quân đao của hắn. Cứ như thế này, trước khi hắn chém trúng đối phương, thì nắm đấm kia đã đấm vào cằm hắn rồi. Vì thế, Trương Hằng đành phải thay đổi chiến thuật, thu dao về đỡ cú đấm kia.
Sau đó, hai người trong bóng tối bắt đầu một cuộc cận chiến ác liệt. Nhưng chỉ sau một lúc giao đấu, Trương Hằng liền cảm thấy quen thuộc. Trước đây, hắn từng luyện tập với cô nàng tóc đỏ không ít lần, rất quen với chiêu thức của nhau. Vì vậy, Trương Hằng có thể khẳng định là Annie, cô cũng đã nhận ra hắn. Nhưng cô gái không hề có ý định dừng tay, ngược lại còn càng đánh càng hăng.
Trương Hằng chỉ do dự một chút đã lãnh hai quyền vào ngực, buộc phải dốc toàn bộ tinh thần đối phó với thế công mãnh liệt như thủy triều của Annie, cho đến một tiếng sau cô nàng tóc đỏ cưỡi lên người hắn, gắt gao ép hắn xuống sàn nhà, thì trận chiến mới có kết thúc.
Trương Hằng không ngờ là trận chiến này lại còn làm kỹ năng đao thuật của hắn tăng lên cấp 2, khi nhận được thông báo của hệ thống, sắc mặt hắn có chút im lặng. Mà Annie thì đang thở hổn hển, mặt còn ửng hồng chưa tan.
"Ngươi thua rồi."
"..."
"Sao không nói gì?"
"Ngươi nửa đêm lén lút mò về đây chỉ để đánh một trận với ta sao?"
"Đương nhiên không phải." Annie buông tay Trương Hằng, xê dịch mông, từ trên người hắn xuống, "Ta về để nói với ngươi, căn nhà trước đó ta bỏ rồi."
"Hả?" Trương Hằng nghe vậy có chút bất ngờ, "Như vậy có ổn không, đây chẳng phải là mơ ước bấy lâu nay của ngươi sao?"
"Trước kia ta cũng xem đó là mơ ước của mình," Annie tựa người vào vách tường bên hành lang, "Hồi nhỏ đồ ăn và nhà cửa đều do cha ta cung cấp, mẹ ta lúc nào cũng phải sống dựa vào sắc mặt của ông ấy, lúc đó ta đã muốn là sau này có chỗ ở riêng thì có thể sống tự do, đó cũng là mục tiêu ta đặt ra khi lên đảo, hoàn thành mục tiêu này có nghĩa là ta có thể sống độc lập ở đây."
"Việc ngươi làm trong thời đại này là rất không bình thường." Trương Hằng nói. Ngay cả địa vị của phụ nữ ở châu Âu cũng rất thấp, huống chi là Nassau nơi hải tặc tụ tập. Tuy có sự giúp đỡ của hắn trong đó, nhưng Annie có thể đứng vững ở đây, nhìn kiểu gì cũng là một chuyện rất lợi hại.
"Nhưng ta không muốn rời khỏi nơi này." cô nàng tóc đỏ nói, "Ta mua nhà là vì có thể sống một cuộc sống tự do, nhưng nếu có nhà mà ta lại không thể chọn cuộc sống mình thích, vậy căn bản không phải tự do phải không? Ý ta là có nhà thì rất tốt, có thể gác chân lên bàn mà không cần phải ăn hết canh cũng rất tốt, nhưng ta không muốn bị những thứ đó trói buộc. Tự do thực sự không liên quan đến những thứ này, mà là có thể dựa theo ý muốn của bản thân mà lựa chọn cách sống."
Annie nói xong, lại đẩy ai đó xuống mặt đất, cởi áo mình ra, cưỡi lên người đối phương.
"Ta thích ngươi, ta không quan tâm ngươi thích ta hay người khác, cũng không quan tâm khi nào ngươi rời đi, có lẽ sự yêu thích này một ngày nào đó cũng sẽ biến mất. Đến lúc đó, ta cũng sẽ giữ lại quyền rời đi của mình."
Lời cô gái tóc đỏ vừa thốt ra, trong bóng tối trong đôi mắt nàng như có gì đang bùng cháy.
Do dự một lát, đôi bàn tay kia rốt cuộc vẫn là men theo cơ thể nàng, vuốt ve dịu dàng những vết sẹo lớn nhỏ trên làn da đó.
"Xấu lắm sao?" Annie khàn giọng, có chút căng thẳng hỏi.
"Không, chúng rất đẹp." Trương Hằng dừng một chút, định nói sau này đừng xông xáo như vậy nữa, nhưng nghĩ đến tính cách của Annie, tám phần coi như mình có nói cũng vô ích. Cuối cùng hắn chỉ nói:
"Thật vui vì ngươi đã ở lại."
Bạn cần đăng nhập để bình luận