Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 96: Băng thác nước sau dòng sông

Chương 96: Thác nước đóng băng sau dòng sông Thuốc nổ đã được đưa đến doanh địa trước 8 giờ tối, sau đó đội công trình đã mở hai mươi chín cái hố băng sâu ba mét trên tầng băng, rồi bỏ thuốc nổ vào, đợi đến khi bọn họ làm xong hết mọi việc thì đã đến 11 giờ. Người của đội thứ hai đã thay ca đội thứ nhất trực ban, nhìn chằm chằm tình hình đầm nước ở phía kia, còn người đàn ông đeo kính râm lúc này đang kiểm tra tình hình bỏ thuốc nổ, kết quả đúng lúc này, một người chơi có tên Anh Vũ tìm được hắn.
Người đàn ông đeo kính râm nhìn cô bé sau lưng Anh Vũ rồi nhướng mày, "Ngươi tìm thấy ở đâu vậy?"
"Ở phía sau một cái dốc núi, khi ta đến đó thấy nàng đang ngủ một mình ở chỗ ấy." Anh Vũ nói, "Nhưng nàng không chịu nói cho ta vì sao lại ở đó, ạch... thực tế thì nàng căn bản không muốn trả lời bất kỳ câu hỏi nào, nhưng trước đó trong sơn động của lão đầu kia có một ít đồ dùng của trẻ con, ta đoán hẳn là của nàng."
"Dân bản địa trong núi này sao?" Người đàn ông đeo kính râm gật nhẹ đầu, cũng lười làm khó một đứa trẻ con, vẫy tay nói, "Cho nàng chút đồ ăn thức uống, đợi ăn no rồi thì đưa nàng về, Simon đã bị chúng ta đóng băng trong hồ, những người khác râu ria."
"Được rồi." Anh Vũ nói.
Nhưng anh ta vừa mới quay người chuẩn bị đưa cô bé đi, thì không ngờ bên đội công trình đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô, tiếp đó thấy một người ném mũi khoan trên tay ra, loạng choạng nghiêng ngả chạy về phía này.
Vì mặt băng dưới chân quá trơn, anh ta chạy quá nhanh, nửa đường còn ngã một cái, nhưng anh ta thậm chí không buồn lau vết máu trên mặt, mà ngay lập tức đứng lên, rồi chạy tiếp.
Người đeo kính râm lúc này cũng ý thức được bên đầm nước có thể xảy ra chuyện gì đó, trong lòng chùng xuống, không đợi người chơi đội công trình kia chạy đến trước mặt mình đã chủ động mở miệng hỏi, "Chuyện gì xảy ra?"
"Chúng ta... chúng ta phát hiện vài thứ, có thể cần ngươi đến xem một chút."
Người đeo kính râm nghe vậy không nói nhảm, lập tức đi đến chỗ đội công trình vừa làm việc, hiện tại người ở bên đó đều đã ngừng động tác trên tay, tụm lại với nhau.
Thấy người đeo kính râm tới, mọi người chủ động tránh ra một lối đi.
Người đeo kính râm cũng nhìn thấy nơi họ đang vây quanh, đó là cái hố băng cuối cùng, vị trí ngay tại đầu thác nước bị đóng băng kia.
"Sao vậy?"
Một người chỉ vào đầu thác nước đã đóng băng kia, nuốt nước bọt, "Chỗ này, phía sau hình như có nước."
"Có nước thì sao?" Người đeo kính râm nhíu mày nói, nhưng ngay một giây sau khi câu nói này thốt ra, hắn cũng nghĩ đến điều gì, sắc mặt không khỏi biến đổi, bước nhanh tới trước thác nước đóng băng kia.
Hắn phát hiện mặt trên thác nước đã đóng băng có một chỗ mỏng hơn rất nhiều so với chỗ khác, chỗ khác lớp băng hầu như không thể nhìn thấy cảnh tượng phía sau, nhưng lớp băng ở chỗ này lại có thể mơ hồ thấy dòng nước phía sau.
Mồ hôi toát ra trên trán người đeo kính râm, hắn đánh giá trái phải một vòng xung quanh, sau đó cầm lấy búa trong tay một người, đập vào lớp băng đó.
Kết quả chỉ một nhát đã phá thủng chỗ đó, nước suối từ đó chảy ra, hai người đứng gần nhất bị hất ngã xuống đất, còn những người khác dù miễn cưỡng tránh được, nhưng cũng hơi chật vật, giày và ống quần đều ướt hết.
Thấy cảnh này mọi người đều biết chuyện gì đã xảy ra, trước đó Cực Hàn U Hồn đã đóng băng cả đầm nước, nhưng không rõ vì lý do gì lại không thể đóng băng được Simon, hơn nữa Simon còn bí mật đào một cái đường hầm ngay trước mắt họ, lợi dụng thác nước đóng băng kia che chắn, từ đây bơi đến thượng nguồn.
Nhưng hắn đã làm như thế nào? Nhất là cái đường hầm này, khi đào thế mà không hề gây ra chút tiếng động nào, quả thực là không thể tưởng tượng nổi!
Hôm nay mọi người đã thấy quá nhiều chuyện không tưởng trên người Simon, thậm chí hơi choáng váng, nhưng người đeo kính râm vẫn không nhịn được buột miệng một tiếng chửi thề, sau đó nói, "Đánh thức tất cả mọi người, lập tức vào trạng thái chiến đấu!"
Rất nhanh, ngay cả nhóm đầu tiên đã vào trong túi ngủ cũng bị đồng đội gọi dậy, bọn họ vốn còn bực dọc phàn nàn, nhưng khi nghe thấy Simon đã thoát khỏi đầm nước thì lập tức tỉnh táo lại, mặc ngay đồ bảo hộ, cầm vũ khí lên.
Cực Hàn U Hồn lúc này cũng buông máy tính bảng xuống, đi tới trước thác nước đóng băng kia, sắc mặt lộ vẻ khó coi lạ thường, dù sao trước đó chính hắn đã thề chắc chắn là đã đóng băng cả đầm nước, Simon cũng chết chắc rồi, kết quả người kia lại không biết đã rời khỏi cái đầm này từ khi nào.
Ánh mắt của tuyến hai nhìn về Cực Hàn U Hồn lại trở nên bất thiện, cũng vì trước đó bị tên này mê hoặc khiến bọn họ từ bỏ Hải Mã, kết quả chẳng những không giải quyết được Trương Hằng, mà còn mất luôn cả Hải Mã, nói không chừng lúc đó Hải Mã đã ở rất gần chỗ xử lý Trương Hằng.
Nhưng bọn họ cũng biết bây giờ không phải lúc nói chuyện này, người đeo kính râm đã cho người thả hết máy bay không người lái còn lại ra, nhưng không hề phát hiện dấu vết khả nghi nào xung quanh.
Simon trốn rồi sao?
Người đeo kính râm không nghĩ như vậy, bởi vì nhìn cách bố trí ở đây có thể thấy đối phương đã ý thức được bọn họ sẽ đến, Simon đã không lựa chọn đào tẩu, mà quyết định sớm chuẩn bị nghênh chiến, vậy cũng không có lý gì mà nửa đường bỗng dưng bỏ chạy, hơn nữa khi hai bên giao phong, đến hiện tại, đội truy bắt của bọn họ đã bại hoàn toàn, tổn binh hao tướng, thậm chí không thấy được bóng dáng của Trương Hằng.
Nhưng nếu đối phương không ở đây, thì sẽ đi đâu?
Người đeo kính râm trầm tư một lát, sau đó cuối cùng cũng nghĩ ra điều gì, "Hai tiểu đội ở bên sơn động, nhắn tin bảo họ tranh thủ thời gian đến đây tập hợp."
"Được."
"Không," người đeo kính râm lại phủ định lệnh của mình vừa đưa ra, "Không cho bọn họ đến tập hợp với chúng ta, mà cho bọn họ lập tức rời đi, cẩn thận một chút, đừng đụng độ với Simon."
Kết quả sau đó người đeo kính râm liền nhận được tin, hai tiểu đội bên sơn động đã mất liên lạc với họ.
Hành động của đối phương còn nhanh hơn tưởng tượng của họ, người đeo kính râm mới nghĩ đến một hướng khác, thì không ngờ nơi đó đã kết thúc chiến đấu rồi, vậy bây giờ Simon ở đâu?
Người đeo kính râm tự đặt mình vào vị trí của Simon, hẳn là hắn sẽ giải quyết xong người ở bên sơn động rồi lập tức quay lại, nhân lúc bên đại quân còn chưa phát hiện hắn đã thoát vây, rồi thừa dịp bóng đêm đánh úp một trận, tạo sát thương nhiều nhất có thể, nhưng Simon lại có vẻ như không làm vậy.
Đương nhiên không thể là vì sợ đông người, dù sao lúc ban ngày Simon bị vây vẫn không hề tỏ ra sợ hãi, còn ung dung giết ra khỏi vòng vây, người đeo kính râm hoàn toàn không biết Simon rốt cuộc đang nghĩ gì, nhưng hắn biết, tình cảnh hai bên hiện giờ đã hoàn toàn thay đổi, người rơi vào nguy hiểm đã là bọn họ, hắn không thể tiếp tục theo tiết tấu của Simon được nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận