Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 624: Thiêu đốt đường đi

Chương 624: Thiêu đốt đường đi
Trương Hằng tìm được Tùng Giai trong phòng vệ sinh nữ ở quầy rượu, tại căn phòng gần cuối. Cũng may cô phiên dịch chỉ bị hôn mê, sau khi Trương Hằng kiểm tra qua loa, phát hiện thân thể cô không có gì trở ngại, liền đánh thức nàng, kết quả Tùng Giai một mặt mờ mịt, hoàn toàn không nhớ trước đó xảy ra chuyện gì. Trí nhớ của nàng dừng lại ở lúc đi vệ sinh xong, đang rửa tay, không hề hay biết mình vừa đi một vòng tr·ê·n Quỷ Môn quan.
Nếu như gã tự xưng là Nyarlathotep kia ban đầu đã định kế hoạch sẽ nhét đốt xương sống mới ra lò vào người Trương Hằng trong hoàn cảnh không ai biết đến, có lẽ đã không giữ lại mạng cho Tùng Giai, sau đó gã chắc còn có cách để lấp liếm sự tình đêm nay.
Tuy vậy, lần giao thủ này với Nyarlathotep, Trương Hằng cũng không phải không thu hoạch gì. Năng lực khống thủy được tăng cường chỉ là phụ, điều quan trọng là hắn đã có được mảnh ghép cuối cùng về thân thế từ miệng Nyarlathotep. Kết hợp với câu chuyện Satsuz kể trước đó, cộng thêm lời Loki trước khi c·hết, cuối cùng hắn cũng đã có thể phác họa sơ lược về sự việc năm xưa.
Đương nhiên, Trương Hằng không cho rằng Nyarlathotep thật thà như gã nói, phơi bày mọi chuyện. Thực tế thì toàn bộ cuộc trò chuyện trước đó của hai người đều xoay quanh chuyện làm sao để hắn tự nguyện chấp nhận đốt xương sống kia.
Đồ chơi nhỏ dính m·á·u đó có tác dụng hiển nhiên không chỉ là giúp hắn ngăn cản sự xâm nhập tinh thần của chủ nhân thành phố dưới băng kia. Trương Hằng tin Nyarlathotep còn giấu diếm điều gì khác. Nhưng, xét theo một khía cạnh khác, để hắn đưa đốt xương sống vào cơ thể, Nyarlathotep đã hoàn toàn thành thật về những chuyện khác một cách chưa từng có.
Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là thái độ của Nyarlathotep. Gã từ đầu đến cuối đều rất tự tin, như thể chắc chắn Trương Hằng không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận đề nghị của gã. Ngay cả khi Trương Hằng thẳng thừng cự tuyệt, đồng thời cả hai giao đấu lần nữa, gã vẫn bỏ lại một câu, cảnh cáo Trương Hằng đừng tới thành phố dưới băng kia.
Có vẻ như theo Nyarlathotep, lần chia ly này của cả hai không có nghĩa họ thành đ·ị·c·h nhân. Sau này nhất định sẽ có ngày gặp lại. Đến ngày đó, Trương Hằng sẽ tin những lời gã đã nói, và sẽ một lần nữa chấp nhận đốt xương sống.
"Ngươi đang nghĩ gì vậy?" Tùng Giai thấy Trương Hằng nhíu mày, liền hỏi.
"Không có gì. Trời sắp sáng rồi, ta lái xe đưa ngươi về nhà trước đã." Trương Hằng nói.
"À, được, làm phiền ngươi." Tùng Giai đứng dậy. Nghĩ đến việc mình ngủ trong nhà vệ sinh lâu như vậy, mặt nàng lập tức nóng bừng. Quả nhiên say xỉn không có gì tốt.
Ngay khi cô vừa đứng lên, thì lại có một nữ kh·á·c·h u·ố·n·g r·ư·ợ·u từ bên ngoài bước vào. Cô này thấy Trương Hằng thì ngẩn người. Sau hai giây, cô ta thò đầu ra nhìn tấm biển trên cửa, xác định đây đúng là nhà vệ sinh nữ, rồi liếc nhìn Trương Hằng và Tùng Giai với ánh mắt cổ quái.
Tùng Giai biết người kia đang nghĩ gì, vì nếu là nàng nhìn thấy cảnh này thì trong đầu chắc cũng nghĩ tương tự. Nhưng khốn nỗi, lúc này cô lại khó lòng giải thích, đành cúi đầu, đi nhanh theo sau Trương Hằng rời khỏi nhà vệ sinh nữ.
Trương Hằng lái chiếc xe việt dã của Tùng Giai đưa cô về nhà. Sau đó anh cũng về kh·á·c·h sạn ngủ một giấc. Vật lộn cả đêm khiến anh cũng cảm thấy mệt mỏi. Hơn nữa, thông tin từ Satsuz và Nyarlathotep cần có thời gian để tiêu hóa. Nhưng những việc đó để sau hãy nói.
Vốn Trương Hằng nghĩ mình sẽ ngủ thẳng đến trưa. Nhưng không ngờ, vừa mới ngả lưng chưa được bao lâu, anh đã tỉnh dậy. Anh nhìn tay phải, phát hiện chiếc vòng hải tinh vẫn luôn đeo không ở đó. Đồng thời, ánh sáng từ ngoài cửa sổ đã xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào.
Trương Hằng ra tới cửa sổ, mở ra thì thấy cả con đường đều đang bốc cháy. Ánh mắt chiếu đến đâu cũng là biển lửa. Cửa hàng, xe hơi và cây cối bên đường đều bị ngọn lửa nuốt chửng. Ngay cả căn phòng kh·á·c·h sạn của anh cũng có mùi kh·é·t lẹt.
Lửa đang lan tới căn phòng ngủ lầu hai của anh. Lửa cháy hung mãnh. Trương Hằng mặc quần áo chỉnh tề, không đi thang bộ vì nơi đó đã bị lửa bao vây, mà trực tiếp nhảy qua cửa sổ, rơi xuống đất.
Mặc dù tài chính công ở đảo Greenland khá eo hẹp, khiến các cơ quan công ích có vẻ thiếu nhân lực. Nhưng nếu tình hình hỏa h·o·ạ·n nghiêm trọng đến vậy mà không thấy đội cứu hỏa xuất hiện thì vẫn rất kỳ lạ. Trương Hằng nhìn quanh, hầu như không thấy ngôi nhà nào chưa bị cháy, hơn nữa nhiều nhà còn cách xa nhau. Không rõ lửa lan ra bằng cách nào.
Kỳ lạ hơn, ngay cả khi đội cứu hỏa chưa tới, thì người dân địa phương cũng không có lý do gì để trơ mắt nhìn nhà mình cứ thế cháy. Thực tế, Trương Hằng nhận ra trên đường không hề có người. Mãi khi anh đi thêm khoảng năm mươi mét nữa, tới một ngã tư, cuối cùng anh mới gặp một người. Nhưng anh không thể nào hỏi được gì từ người đó.
Vì người đáng thương kia toàn thân bị lửa bao quanh. Dù vẫn còn chạy, trông gã như một ngọn đuốc cháy bừng bừng. Gã không chạy qua ngã tư thì gục đầu xuống đất. Rồi bò lên vài bước trước khi hoàn toàn bất động.
Rõ ràng đó là một cảnh tượng vô cùng th·ả·m l·i·ệ·t. Nhưng trên mặt người bị t·h·iêu c·hết đó, Trương Hằng không thấy bất kỳ biểu cảm th·ố·n·g khổ nào. Ngược lại, trong mắt gã, lại tràn ngập vui sướng và đ·i·ê·n c·u·ồ·n·g. Trương Hằng không lạ gì bộ biểu tình này. Bởi lúc ở viện bảo tàng nghệ thuật, những t·í·n đồ c·u·ồ·n·g đạo kia cũng mang vẻ mặt như vậy.
Trương Hằng như chợt nhớ ra điều gì, nhướng mày. Rồi anh bước qua t·h·i t·hể trên đất, tiếp tục tiến về phía trước. Năm phút sau, anh mới gặp lại người sống, mà lần này còn không chỉ một người.
Đó là ba thanh niên và một người già. Ba người trẻ kia hoàn toàn ăn mặc như học sinh. Nhưng tay họ lại cầm đuốc và xăng thay vì sách vở. Còn ông lão thì vác một khẩu súng săn.
Bọn họ như đang chơi một trò chơi vui vẻ. Ông lão dùng súng săn bắn mở đầu một học sinh. Hai học sinh còn lại đổ xăng lên người ông ta. Ông lão quay nòng súng, xử lý một học sinh. Học sinh còn lại cuối cùng quẹt diêm, châm lửa đốt ông lão, khiến đoạn đường này bốc cháy rừng rực.
Cậu học sinh đó nhặt khẩu súng săn mà ông lão đánh rơi, liếc về phía Trương Hằng đang tiến đến. Nhưng khi cậu ta vừa giơ súng lên, thì bóng dáng người Tr·u·ng Quốc kia đã biến mất.
Trương Hằng tiện tay nhặt một mảnh bóng đèn vỡ bên đường. Một đầu có mảnh thủy tinh vỡ sắc nhọn đ·â·m vào cổ học sinh kia. Anh không thèm nhìn t·h·i t·hể mà tiếp tục bước tới.
Cuối ngã tư, anh nhìn thấy một bóng người.
Bóng người đó đang ngồi trên một ngai vàng được chất từ t·hi t·hể. Gã từ trên cao nhìn xuống quan sát anh như một vị quân vương. Đồng thời, Trương Hằng cũng ngẩng lên nhìn người trên ngai vàng. Ánh mắt hai người giao nhau, Trương Hằng kinh ngạc thấy người kia có khuôn mặt giống y hệt mình.
Không, chính xác hơn thì, người đang ngồi trên ngai vàng kia chính là anh, chỉ có điều đôi mắt đó lại lóe lên những tia nhìn hoàn toàn khác biệt với anh, chứa đầy sự kinh khủng khó tả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận