Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 96: Hắc buồm thiên (một)

Chương 96: Hắc buồm thiên (một)
Kết thúc khảo thí, cuối cùng cũng nghênh đón kỳ nghỉ đông mong đợi đã lâu, từ giờ trở đi cho đến hết ngày mùng 4 tháng 3 trường học sẽ không tiếp tục có bất kỳ lịch học nào.
Đa số học sinh đều ồ ạt rời trường, ngay ngày đầu tiên sau khi thi kết thúc đã có không ít người đi, phòng ngủ của Trương Hằng, Ngụy Giang Dương là người đi sớm nhất, hắn cùng bạn gái Hàn Tiếu Tiếu dự định đi Thanh Đảo chơi một vòng rồi mới về nhà, còn Trần Hoa Đống thì là người thứ hai đi, hắn đi rất tiêu sái, không mang theo gì cả, chỉ là nhét hai cái ổ cứng chứa đầy anime vào trong túi.
Mã Nguy thì dự định tranh thủ thời gian trước tết để kiếm thêm chút tiền, vé xe của hắn là đặt trễ nhất, vào đêm 30 Tết, sau khoảng thời gian này hắn một hơi nhận bốn lớp dạy kèm tại nhà, thi xong chỉ nghỉ ngơi một đêm rồi lại tiếp tục mở sách luyện thi môn vật lý và hóa học trung học phổ thông.
Ba người còn lại trong túc xá đều rất khâm phục Mã Nguy, từ ngày đầu nhập học hắn đã không hề giấu giếm hoàn cảnh gia đình của mình, cũng không coi đó là cái cớ để chiếm chút lợi lộc của người khác, mà là luôn cố gắng hết sức để chia sẻ gánh nặng cho gia đình, Trương Hằng tự hỏi nếu mình ở vào vị trí của Mã Nguy thì rất khó có thể làm tốt hơn được.
Hắn vỗ vai Mã Nguy, vé xe của Trương Hằng là mua vào tuần sau, tuy nhiên trước khi đi hắn còn có một việc muốn làm.
23:37, Trương Hằng lại mở cửa phòng nghỉ lầu hai của quán bar.
Chào hỏi cô nàng bartender, hắn quen đường đi đến một dãy ghế dài không có ai, chỉnh đồng hồ báo thức dưới ghế đến 23:55, Trương Hằng nhắm mắt lại, bắt đầu hành trình mới của mình.
【Đang xác minh thân phận người chơi...】
【Xác minh thông qua, đang ngẫu nhiên rút phó bản vòng thứ tư cho người chơi số hiệu 07958...】
【Rút thăm hoàn tất – phó bản hiện tại là Đen buồm】
"– Bọn hải tặc New Providence đã đe dọa nghiêm trọng khu vực mậu dịch biển, bất kỳ quốc gia văn minh nào đều phải coi bọn hải tặc là kẻ địch chung của toàn nhân loại!"
【Mục tiêu nhiệm vụ: Tại nơi đó lập nghiệp, đồng thời tạo dựng thế lực riêng】
【Hình thức: Một mình】
【Tốc độ thời gian trôi qua: 3600】
(1 giờ trong thế giới thực tương đương với 150 ngày trong trò chơi, 300 ngày sau người chơi buộc phải trở về thế giới thực)
Lời nhắc nhở thân thiện, trò chơi sẽ chính thức mở sau năm giây, mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng....
...Trương Hằng còn đang suy nghĩ về việc New Providence trong bối cảnh nhiệm vụ ở đâu thì ngay lập tức, một tiếng ầm vang truyền đến bên tai, hắn mở mắt, phát hiện vách ngăn nhỏ bên trái mình bị phá một lỗ lớn, một viên đạn pháo thật lớn bằng sắt đập nát chiếc bàn cạnh giường và lăn xuống sàn.
Đây là lần đầu tiên Trương Hằng gặp phải một màn mở đầu kích thích như vậy, cho dù là trong trò chơi tô phân chiến tranh thì sau khi vào phó bản, hắn cũng có một khoảng thời gian an toàn để làm quen với hoàn cảnh xung quanh, vậy mà vòng trò chơi này lại trực tiếp tặng hắn một món quà gặp mặt.
Nhưng càng tệ hơn là đây chỉ mới là bắt đầu, Trương Hằng nghe thấy tiếng gầm thét của đạn pháo và tiếng bước chân lộn xộn truyền đến từ bên ngoài hành lang.
Hắn nhanh chóng quan sát xung quanh, trước đó nghe được hai chữ "hải tặc" thì Trương Hằng đã có một dự cảm nhất định, sau khi nhìn lướt qua gian cabin thì hắn có thể xác định mình lại một lần nữa gặp phải phó bản không thuộc xã hội hiện đại.
Dù là cách bố trí trong khoang thuyền hay trang phục trên người hắn thì đều có vẻ rất cổ điển, mang đậm phong cách châu Âu cổ, không rõ là thời điểm nào.
Hành vi của hải tặc có thể truy vết từ thế kỷ 14 TCN thời người Lucan, người Ai Cập cổ đại từng ghi chép về những cuộc tấn công của họ vào đảo Cyprus, sau đó hải tặc Viking vào thế kỷ 8 đến thế kỷ 11 cũng vô cùng nổi tiếng, quân số của chúng không nhiều, nhưng mỗi khi tác chiến thì vô cùng dũng mãnh, tàn bạo không sợ chết, sau này thậm chí còn có công ty game lấy hình tượng bọn chúng làm nguyên mẫu để tạo ra nghề chiến binh cuồng nộ, mặt khác vùng Phúc Kiến và Quảng Đông của Trung Quốc vào thế kỷ 17 từng phải hứng chịu sự quấy nhiễu của giặc Oa.
Tuy nhiên nếu nói về thời kỳ hoàng kim của hải tặc, vẫn phải kể đến giai đoạn cuối thời kỳ Phục Hưng đến trước thời đại Khai Mông, khi các tuyến đường hàng hải mới được mở ra và các thuộc địa được mở rộng cùng với sự trỗi dậy của giao thương trên biển,
Hải tặc cũng đón chào thời kỳ hoàng kim của riêng chúng, trên khắp các tuyến thương lộ đều có thể nhìn thấy bóng dáng của bọn chúng, những tên hải tặc mạnh mẽ còn có thể giao chiến với quân đội chính phủ, thậm chí tấn công các khu định cư.
Tuy nhiên cùng với sự phát triển của hải quân các quốc gia, đám hải tặc sau này cũng dần dần rút khỏi sân khấu lịch sử, giờ thì có lẽ chỉ còn một số tôm tép ở những nơi như Somalia.
Sau khi nhớ lại sơ lược về lịch sử hải tặc, Trương Hằng không tiếp tục nấn ná trong khoang thuyền nữa, dựa vào hướng bay của đạn pháo có thể đánh giá được hắn hiện tại đang ở gần chiến trường.
Cho nên việc cần kíp bây giờ là rời khỏi khu vực nguy hiểm để tránh trường hợp có viên đạn pháo thứ hai bay đến, đến lúc đó hắn chưa chắc đã còn may mắn như vậy.
Trương Hằng vội vàng đẩy cửa khoang, kết quả va phải một người thủy thủ đang kéo thùng đạn, người kia từ dưới đất bò dậy, còn rất trẻ, trông vẫn như một đứa trẻ con, khuôn mặt non nớt hiện tại đầy vẻ sợ hãi.
Cậu ta không để ý nói gì, bò dậy liền lôi thùng đạn chạy về phía boong tàu.
Thế nhưng ngay sau đó một viên đạn pháo từ một cái cửa phòng mở toang bay ra, vừa vặn đập trúng vào ngực cậu ta, Trương Hằng lập tức chạy tới nhưng ngực của chàng trai trẻ đã hoàn toàn lún xuống, rõ ràng không có khả năng sống sót.
Trong khoảnh khắc hấp hối cậu ta nắm lấy tay Trương Hằng, trong ánh mắt tràn đầy lưu luyến với thế giới.
Trương Hằng đã từng trải qua tô phân chiến tranh, nên cũng không quá xa lạ với những chuyện thế này, hắn biết mình bây giờ không thể làm gì nhiều, chỉ có thể lặp đi lặp lại bên tai người kia rằng vết thương của cậu không sao, sẽ sớm khỏi thôi.
Nhưng mà chưa đến nửa phút chàng trai trẻ kia đã tắt thở.
Trương Hằng im lặng, đưa tay khép mắt người kia lại, sau đó kéo thùng đạn, đi đến cầu thang lên tàu.
Hắn muốn biết rốt cuộc bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.
Ngay lúc này, một gương mặt từ phía trên nhô ra.
Đó là một người đàn ông tầm bốn năm mươi tuổi, làn da màu đồng cổ, trông có vẻ là người đã bôn ba trên biển cả lâu năm, hắn khi nhìn thấy Trương Hằng thì ngẩn người ra, rồi sau đó có chút tức giận nói: "Ta không phải đã nói với các ngươi rồi sao, trên thuyền lực lượng vũ trang không đủ, căn bản không thể chia người bảo vệ các ngươi, vậy mà các ngươi không thể nào thật thà ở trong khoang thuyền hay sao?"
Trương Hằng nghe đối phương nói tiếng Anh thì thở phào nhẹ nhõm, hắn lo lắng nhất là mình lại đang ở trên thuyền của Tây Ban Nha hoặc Bồ Đào Nha, như thế thì không thể giao tiếp được, tình hình lại càng trở nên hỗn loạn.
Trương Hằng nghiêng người tránh ra, để lộ thùng đạn ở phía sau, và xác của chàng thủy thủ trẻ cách đó không xa, mở miệng nói: "Người của các ngươi không may mắn bị gục, ta đến xem có thể giúp gì."
Gã thủy thủ già phía trên nghe vậy thì có chút ngạc nhiên, nhưng hiện giờ không phải là lúc để trò chuyện, đạn pháo trên thuyền cũng sắp hết, hắn ngoắc tay thúc giục: "Nhanh lên, mang đạn dược cho ta trước đi."
Nhân cơ hội này, Trương Hằng cũng theo chân lên boong tàu, ánh mắt đảo qua một vòng khung cảnh hỗn loạn, khắp nơi đều là những mảnh ván thuyền vỡ nát hư hỏng, còn có mấy xác chết nằm bò trên mặt đất, và bên phía tay trái hắn, một chiếc thuyền ba cột buồm treo hắc buồm đang đối đầu với họ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận