Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 05: Tiếp xúc

Chương 05: Tiếp xúc
Thật vất vả nhịn đến khi tan học, Trương Hằng đeo cặp sách về đến cư xá.
Bất quá hắn không giống như mọi ngày lập tức trở về nhà, mà là đi đến một đơn nguyên khác, nơi ở của sinh viên kia.
Tối hôm qua sinh viên tuy che mặt, nhưng Trương Hằng vẫn nhận ra hắn qua trang phục trên người.
Bộ quần áo thể thao Adidas kia cùng áo thun ba lỗ của người lao động dưới hầm, giống hệt cái mà Trương Hằng thấy ở cửa hàng giảm giá.
Trương Hằng ngược lại không cảm thấy chuyện tối hôm qua sinh viên là nhắm vào hắn.
Bởi vì hắn dự định đi đến bãi sông không hề nói cho ai biết, trực tiếp lén lút lấy xe công cộng khởi hành, thêm nữa hắn chọn lộ trình cũng tương đối vắng vẻ, trên đường không gặp mấy chiếc xe, nếu sinh viên muốn theo dõi hắn cũng không dễ dàng.
Chớ nói chi là còn phải vụng trộm sờ đến dưới chân cầu khi hắn đã đứng ở bãi sông, Trương Hằng vẫn càng có khuynh hướng cho rằng tối hôm qua sinh viên đến trước hắn. Đối phương thấy hắn dừng xe mới trốn xuống chân cầu, vậy thì có vấn đề, vì sao tối qua sinh viên lại lẻn đến bờ sông, hắn có quan hệ gì với ba cái xác chết đuối kia?
Vì sao sinh viên lại hoảng sợ như vậy khi thấy hắn, thậm chí không tiếc mạo hiểm tính mạng nhảy xuống sông?
Đáp án cho những câu hỏi này có lẽ chỉ có người trong cuộc mới biết được.
Trương Hằng gõ cửa nhà sinh viên, nhưng bên trong không hề có bất cứ phản hồi nào.
Giờ này, cha mẹ sinh viên hẳn là vẫn chưa tan làm, nhưng sinh viên thì ở nhà.
Trong ấn tượng của Trương Hằng, sinh viên sau khi xuất viện, về cơ bản vẫn luôn ở nhà, rất ít khi ra ngoài, ngoại trừ ra ngoài mua thuốc, bình thường sẽ không đi đâu, huống chi tối qua hắn vừa mới bơi lội trong sông, càng không có lý do gì mà chạy loạn.
Thế là Trương Hằng tăng cường độ gõ cửa.
Một lát sau, cuối cùng bên trong truyền đến một giọng nói yếu ớt: "Bố mẹ ta chưa về đâu, tối nay ngươi đến đi."
"Ta đến tìm ngươi," Trương Hằng không quanh co mà nói thẳng, "Chuyện tối qua, ta biết là ngươi, chúng ta nói chuyện đi."
Hắn vừa dứt lời liền nghe thấy bên trong truyền đến một trận tiếng đổ vỡ, chắc hẳn sinh viên đã đụng vào cái gì đó, giọng nói của sinh viên truyền đến từ phía sau cánh cửa, mang theo vẻ kinh hoảng: "Ta không biết ngươi đang nói gì, nhưng mà ngươi chờ chút, ta lập tức sẽ mở cửa."
Trương Hằng nghe vậy nhướn mày, dán tai lên cửa phòng.
Nghe một hồi, hắn trực tiếp xoay người đi xuống cầu thang, đi ra khỏi khu nhà, vòng ra phía tây, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ lầu hai, nơi thuộc về nhà sinh viên, một bóng người đang cõng chiếc cặp sách học sinh tiểu học hình chiến binh thiếu nữ xinh đẹp, lưng quay về phía hắn.
Bóng người đó đang men theo bệ cửa sổ, thân thể cơ bản đã nghiêng ra ngoài, một chân đạp trên cục nóng máy điều hòa, còn một chân thì đang tìm cách trèo xuống khỏi bệ cửa sổ.
Nhưng mà có lẽ hắn ít khi tập luyện nên động tác có chút khó nhọc, Trương Hằng nhìn một lúc thậm chí còn nghi ngờ có phải chân hắn bị chuột rút hay không, vì sự an toàn của hắn mà không thể không lên tiếng chỉ điểm: "Ngươi có thể thử bước chân trái sang một chút."
Nhưng mà khi sinh viên nghe thấy tiếng nói truyền đến từ phía sau lại hồn vía lên mây, thiếu chút nữa ngã từ lầu hai xuống đất.
Hắn cũng không nhảy qua cửa sổ bảo vệ, vội vàng chạy về, nhưng có lẽ hắn hơi nóng vội, chân đạp lên cục nóng rõ ràng không đủ lực, cả người lại một chân đạp hụt.
Cũng may vào thời khắc mấu chốt có người đỡ lấy lưng hắn.
Trương Hằng không biết từ lúc nào đã bò lên lầu hai, đến bên người sinh viên.
Sinh viên dường như bị hoảng sợ, miệng không ngừng nói: "Tôi không biết gì hết, tôi không biết gì hết."
Trương Hằng thấy vậy thì trực tiếp xốc nách lôi hắn vào nhà, sau đó lại từng chút từng chút lôi hắn vào nhà, đóng cửa sổ lại, cũng may quá trình này diễn ra rất nhanh, hẳn là không bị những người khác trong khu cư xá nhìn thấy.
Sau đó Trương Hằng lấy ra tờ báo liên quan đến ba xác chết đuối, để trước mặt sinh viên, kẻ đã có chút xụi lơ trên đất, nói: "Nói đi, ngươi có quan hệ gì với chuyện này."
Sinh viên vừa thấy tiêu đề tin tức thì cả người đổ sụp xuống đất, vừa ra sức dập đầu vừa nói: "Xin hãy tha cho tôi đi, tôi biết sai rồi, đầu óc tôi không tỉnh táo, chỉ là bị ngột ngạt lâu quá, muốn ra ngoài hít thở không khí thôi."
Trương Hằng nhíu mày, mặc dù tên này ăn mặc hơi có vẻ điên khùng, nhưng nhìn từ cách hắn giao tiếp thì hắn thực chất rất tỉnh táo, làm việc cũng có logic, nghe tự mình nói đến thế còn biết nhảy cửa sổ trốn, mà lại trước khi trốn còn nói dối để ổn định hắn, nếu không phải Trương Hằng nghe thấy tiếng bước chân của hắn di chuyển về phòng khác, nói không chừng thật đã bị hắn lừa.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Trương Hằng hỏi.
Nhưng bất kể hắn hỏi gì, sinh viên cũng chỉ nói vài câu cầu xin tha thứ, mà còn vừa nói vừa cởi quần ra, như thể còn muốn diễn cho hắn xem cảnh giới hạn.
Trương Hằng đang muốn nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ ở phòng khách.
Không rõ vì nguyên nhân gì, bố mẹ sinh viên hôm nay lại về nhà sớm, Trương Hằng biết mình không thể ở lại đây thêm nữa, chỉ còn cách nhảy cửa sổ rời đi, nhưng trước khi đi, Trương Hằng liếc mắt nhìn sắc mặt của sinh viên, lại có chút bất ngờ.
Bởi vì vẻ mặt của hắn không hề lộ ra vẻ nhẹ nhõm như được cứu, mà ngược lại nỗi sợ trong mắt càng tăng lên, tựa như tối qua khi hắn ở dưới chân cầu liều mạng chạy trốn vậy, mọi lỗ chân lông đều căng lên, chỉ là lần này, có vẻ như hắn không còn đường để chạy.
Đáng tiếc là Trương Hằng không còn cách nào để nói chuyện với hắn nữa, bởi vì cửa chính đã đang từ từ mở ra. Trương Hằng nhân lúc thời gian cuối cùng nhảy ra ngoài cửa sổ, giẫm lên hộp máy điều hòa rồi rơi xuống đất, hắn đeo cặp sách bước ra ngoài vài bước, rồi quay đầu nhìn về phía cửa sổ kia.
Kết quả ở đó hắn thấy một người phụ nữ, là mẹ của sinh viên.
Bà ta hướng về Trương Hằng đang ở dưới lầu cười một tiếng, giống như tất cả những người hàng xóm hiền lành trong khu dân cư, sau đó khép cửa sổ lại, tiện tay kéo cả rèm cửa lên.
Thế là Trương Hằng lại không thể nhìn thấy chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng đó...
...Trương Hằng về đến nhà, ném cặp sách vào phòng ngủ.
Ông ngoại vừa lúc từ ngoài sân đi vào, đang bưng một thau rau rửa, bên trong chứa rau vừa mới nhổ từ dưới đất lên, vẫn còn dính đất.
Trương Hằng lấy trong tủ lạnh ra một hộp sữa chua rồi hỏi: "Chuyện nhà của sinh viên kia ông có biết không?"
"Sinh viên nào?"
"Là người bị thần kinh ấy."
"À, là nó à, đáng tiếc." Ông ngoại nói, "Vốn là một mầm non tốt, học ngành cơ khí chế tạo máy, chắc có thể trở thành kỹ sư nghiên cứu, tiếc là cứ như vậy mà phát điên rồi."
"Hắn bị điên như thế nào?"
"Nghe nói là do gặp vấn đề trong chuyện tình cảm, trước đây mối tình đầu của hắn chia tay với hắn, rồi lại lấy người khác, tuổi còn trẻ, không qua được cú sốc này nên bị điên, lúc nghiêm trọng nhất còn cầm dao phay trong nhà chạy ra ngoài, ai tới gần hắn thì hắn đòi chém người đó, bố mẹ hắn không có cách nào khác nên chỉ có thể đưa hắn vào bệnh viện tâm thần chữa trị, sau khi ra ngoài thì cuối cùng cũng khống chế được cảm xúc, nhưng người cũng đã tàn phế rồi." Ông ngoại lắc đầu tiếc nuối nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận