Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 250: Hiệp nghị của chúng ta phải chăng hữu hiệu như cũ?

"Chương 250: Hiệp nghị của chúng ta phải chăng vẫn còn hiệu lực?"
"Cho nên ngươi tìm đến ta, sau khi tất cả đã kết thúc, ngươi và ta, hai kẻ sống sót còn lại của Bình Hành Chi Nhẫn, à, có lẽ còn có cả lão sư của ngươi, nhưng xét đến tuổi của hắn, ta còn hoài nghi liệu hắn có thể đến được chỗ của ta hay không." Lucilla tự giễu cười, "Bây giờ chúng ta chính là toàn bộ thành viên của Bình Hành Chi Nhẫn, thừa nhận đi, chúng ta đã thua rồi. Nếu ta là ngươi, ta sẽ không lãng phí thời gian quý báu vào một kẻ sắp chết hấp hối. Ngươi nên thừa dịp chúng còn chưa bắt được ngươi mà rời khỏi Rome ngay trong đêm."
"Có lẽ vậy," Trương Hằng không có ý kiến, sau đó lại hỏi, "Còn ngươi thì sao? Sao ngươi không đi?"
"Vì ta là con gái của Aurelius, là vợ của Lucius, là Augusta của đế quốc Rome, ta không thể chạy trốn, huống chi với thân phận của ta, dù ta trốn đến đâu cũng sẽ có người nhận ra." Lucilla nói, "Chúng tạm thời sẽ không động thủ với ta, vì ta là người thân duy nhất của Commodus, chúng nhất định phải cân nhắc đến điểm này."
"Vậy nên ngươi định cứ vậy tự giải quyết sao?" Trương Hằng chỉ vào cái bình nhỏ màu ngọc bích trên mặt đất.
"Như ta đã nói, lần này chúng ta thua, ta chấp nhận kết quả này. Nhưng ta sẽ không giao sinh tử của mình cho người khác, ngày ngày lo sợ không yên chờ ngày đó đến. Thà vậy ta còn hơn là chết một cách có tôn nghiêm." Lucilla ưỡn ngực, "Đừng đánh giá thấp quyết tâm của phụ nữ, Leo Pat có rắn độc, ta cũng có thứ của ta."
"Thật đáng khâm phục, nhưng ta muốn chỉnh lại một chút, là ngươi thua, không phải chúng ta." Trương Hằng nói, "Ta vẫn chưa thua."
"Có phải do những chuyện đêm nay xảy ra mà ngươi đã mất hết lý trí rồi không?" Lucilla cau mày, "Ngươi thậm chí còn không có tư cách tham gia vào cuộc chiến này, còn nói gì đến chuyện thắng thua?"
"Có những chuyện có lẽ chỉ người đứng ngoài mới có thể nhìn rõ hơn." Trương Hằng nói, "À, ý ta không phải nói đến chuyện ngươi không mặc quần áo, nhưng trước đó ta muốn xác nhận một việc với ngươi."
"Việc gì?" Lucilla hỏi.
"Hiệp nghị của chúng ta trước đó phải chăng vẫn còn hiệu lực?"
"Hiệp nghị của chúng ta?" Lucilla không hiểu.
"Ta giúp ngươi giải quyết Orderlus, ngươi dẫn ta đến thư viện bí mật của Bình Hành Chi Nhẫn." Trương Hằng nói, "Như ngươi đã nói, chúng ta là ba người sống sót còn lại của Bình Hành Chi Nhẫn. Vì lão sư của ta không biết đã trốn đi đâu rồi, cho nên xem ra bây giờ ta chỉ có thể trông cậy vào ngươi dẫn ta vào thư viện của Bình Hành Chi Nhẫn. Ta tin khi ta nói đến đây ngươi cũng hiểu vì sao đêm nay ta không lập tức trốn khỏi thành mà lại tìm đến ngươi."
Trương Hằng nhìn về phía Lucilla, "Ta cần ngươi còn sống, ít nhất phải sống đến khi ta vào được thư viện. Nói như vậy, lần này có lẽ ta phải chịu thiệt một phen rồi, không chỉ phải theo như ước định mà xử lý Orderlus giúp ngươi, mà còn phải giải quyết đám chó săn phiền phức giúp ngươi nữa."
"Ngươi bây giờ đơn thương độc mã, không có đồng bạn hay viện trợ nào, lại muốn cùng lúc giao chiến với hai kẻ địch mạnh mẽ, ngươi định làm gì?" Lucilla nghe vậy vẻ mặt hoài nghi, "Đợi đến hừng đông, dù chó săn không tìm thấy ngươi, lệnh truy nã ngươi cũng sẽ dán đầy các con phố ngõ hẻm của thành phố."
"Vậy thì...Vì chúng ta là tổ chức thích khách, lần này hãy dùng phương thức của thích khách mà giải quyết đi." Trương Hằng nói, "Rốt cuộc thì người đã dạy ta những kỹ năng này luôn nhấn mạnh với ta rằng truyền thống rất quan trọng."
"Chưa nói đến chuyện ngươi còn chưa qua khảo hạch để trở thành thích khách thực sự, ngươi ngay cả mục tiêu là ai, ở đâu còn chưa biết, làm sao mà giết bọn chúng được?" Lucilla tiếp tục truy hỏi.
Trương Hằng cười, lấy ba đồng xu ra từ trong túi, sắp xếp chúng theo thứ tự trên lòng bàn tay, "Bình Hành Chi Nhẫn, Orderlus, chó săn. Nếu như ta không nhìn thấy mặt sau của bất kỳ đồng xu nào trong số đó, thì đêm nay ta sẽ theo đề nghị của ngươi mà bỏ trốn khỏi Rome ngay trong đêm, căn bản sẽ không đến gặp ngươi. Không biết câu trả lời này có làm ngươi hài lòng không?"
"Ngươi biết Orderlus giấu ở đâu? Mà còn biết thủ lĩnh chó săn là ai?" Lucilla trợn tròn mắt nhìn, "Chuyện này sao có thể? Bình Hành Chi Nhẫn điều tra lâu như vậy, cũng không thể tìm ra những thứ này, nếu không chúng ta cũng không thất bại thảm hại như vậy."
"Như ta đã nói, có những việc chỉ người ngoài cuộc mới có thể nhìn rõ hơn. Mà phải thừa nhận, là ta cũng không thiếu thời gian, thêm chút may mắn, nên mới có thể làm rõ mọi việc trước đêm nay. May mắn thay, vận may của ta vẫn luôn không tệ."
Trương Hằng vừa nói vừa đứng lên khỏi chỗ ngồi, "Nếu ngươi không ngại, tiếp theo ta muốn bắt đầu công việc."
Nói xong Trương Hằng đi về phía ban công, nhưng khi đến cạnh một chậu cúc Ba Tư thì lại dừng bước, "Đúng rồi, thật ra ta vẫn có một thắc mắc chưa hiểu rõ, rốt cuộc kẻ phản bội trong Bình Hành Chi Nhẫn là ai?"
Lucilla nghe vậy lắc đầu, "Trong Bình Hành Chi Nhẫn không có kẻ phản bội, sau sự kiện hai trăm năm trước, khi chúng ta chọn thành viên thì yêu cầu về lòng trung thành và tín ngưỡng là cực kỳ nghiêm ngặt. Người như ngươi thuộc dạng dị biệt, đó cũng là lý do chúng ta rất khó chấp nhận ngươi."
"À, ta hiểu rồi, kẻ phản bội mà các ngươi nói là người cố ý trà trộn vào Orderlus đúng không? Vậy thì, những gì trước đây ngươi giao ước với ta đều là để mê hoặc kẻ địch. Các ngươi vốn dĩ cũng không cần phải moi tin gì từ miệng của Orderlus, không, ngay cả việc để ta tiếp cận Commodus cũng chỉ là để các ngươi phân tán sự chú ý của kẻ địch, các ngươi vốn cũng không trông cậy vào ta có thể tìm được Orderlus đúng không?" Trương Hằng nhướng mày.
"Đúng vậy, không sai." Lucilla thở dài, "Vì hành tung của Orderlus quá mức bí ẩn, chúng ta muốn dùng phương pháp này cắm một cái đinh bên chỗ Orderlus, nhưng thực tế chứng minh, Orderlus căn bản sẽ không tin bất kỳ ai. Kết quả là người của chúng ta ngược lại bị hắn lợi dụng để truyền đạt những thông tin sai lệch, cuối cùng dẫn đến việc Bình Hành Chi Nhẫn thất bại trong trận chiến này."
"Nếu các ngươi biết được quá trình trưởng thành của Orderlus, có lẽ sẽ không ảo tưởng như vậy." Trương Hằng nói.
"Quá trình trưởng thành gì?"
"Orderlus là anh trai song sinh của Commodus, lúc năm tuổi, hắn mắc phải một căn bệnh quái lạ. Theo phán đoán ban đầu thì đó có lẽ là căn bệnh được gọi là bại liệt ở... ờm... nước ta. Nó có thể gây tê liệt cơ thể, nhìn hơi dị dạng. Nhưng tế tự trong cung lại nói rằng đứa bé đó bị nguyền rủa, sẽ mang đến vận rủi, vì quốc gia và nhân dân, hắn phải bị giết chết. Ta tin chắc ngươi hiểu rõ hơn ta những ẩn tình đằng sau chuyện này, rốt cuộc lúc đó ngươi cũng tầm mười mấy tuổi rồi. Ta đã mất rất nhiều thời gian để tìm hiểu về đoạn bí mật này."
"Đúng vậy, không sai, cuối cùng phụ thân ta đã giết đứa bé đó, tuyên bố ra ngoài là nó chết vì bệnh tật." Lucilla nói, "Ta vẫn nhớ chuyện này, ta không thể nào quên ánh mắt mà hắn đã nhìn ta lúc cuối."
"Thật ra, phụ thân của ngươi không hề giết chết đứa bé đó mà đã bí mật đưa hắn đi, giao cho một tâm phúc trấn thủ biên cương để đứa bé có thể sống tiếp. Đương nhiên, việc này không để cho ai biết."
"Hắn là em trai ta?" Lucilla khó tin nói.
"Đúng vậy, vậy nên nếu bây giờ ngươi đổi ý thì vẫn kịp. Ngươi biết đấy, loại chuyện tha cho hắn một con đường sống. Rốt cuộc thì hắn cũng là người thân của ngươi."
"Không, giết hắn." Lucilla dứt khoát nói, "Giữa hắn và ta chỉ có một người có thể sống sót, nếu hắn không chết thì người chết chính là ta. Còn về chuyện của hắn, ngươi có thể đợi sau khi giết hắn thì từ từ kể cho ta nghe."
"À, ta bây giờ lại có chút thích làm việc cho nhà đế vương, chí ít thì các ngươi đều rất sảng khoái." Trương Hằng nhún vai.
Bạn cần đăng nhập để bình luận