Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 451: Vô tận đường hầm

Chương 451: Đường hầm vô tận Nhìn thấy phản ứng của Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam, Mã Lục cũng có chút dao động.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy khó chấp nhận những chuyện siêu thực này, một đường hầm không có điểm cuối, nghe thôi đã thấy hoang đường.
Nhưng hắn đích đích xác xác thấy được Trương Hằng nhặt đồng một xu dưới đất lên, theo lý thuyết đường hầm này bị bỏ hoang từ 50 năm trước thì không còn ai vào nữa, khi đó đồng một xu này còn chưa thiết kế ra, cho nên đồng xu này chắc chắn là vừa bị ai đó bỏ lại gần đây.
Đương nhiên, vẫn còn một khả năng, đó là hai người trước đó nhảy từ trên đài xuống bỏ lại, nghĩ đến đây, mắt Mã Lục lại sáng lên, hắn cảm thấy mình tìm được lời giải thích duy nhất, có điều hắn hơi thắc mắc tại sao Trương Hằng phải nói dối chuyện này, nhớ lại việc đối phương nhất định phải nghe hắn kể chuyện đồn về nơi đây, Trương Hằng dường như cố ý làm cho bầu không khí trở nên khủng bố.
Lúc này Mã Lục mới nhớ ra mình còn chưa biết thân phận của Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam, trước đó hắn không hề để ý chuyện này, dù sao người làm trong cơ quan ai cũng biết nhiều chuyện không bằng ít chuyện, Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam là do cấp trên đưa xuống sắp xếp tham gia hoạt động cứu viện, nên Mã Lục cũng luôn rất khách khí với cả hai.
Nhưng bây giờ hắn không khỏi nghi ngờ thân phận của Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam, chủ yếu là thái độ của hai người từ đầu đã lộ ra rất khác thường, điểm chú ý cũng khác người bình thường, và điều khiến hắn bất ngờ hơn còn ở phía sau, Mã Lục thấy Trương Hằng đặt chiếc túi du lịch lớn mang theo bên người xuống đất.
Mở khóa kéo ra, lấy từ bên trong một cây trường cung.
Dù cây trường cung kia được quấn đầy vải trắng, không nhìn ra hình dạng bên dưới, nhưng Mã Lục vẫn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, khi Trương Hằng tháo vải trắng ra, để lộ hình dáng thật của cây cung, Mã Lục càng hít vào một hơi khí lạnh.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cây trường cung có hình dạng phong cách như vậy, nó cong lại trông như được làm bằng xương cốt, ánh lên ánh trắng u ám đặc trưng của mảnh xương, kết hợp thêm hình dáng dữ tợn, cho người ta cảm giác rất chẳng lành.
Đã có cung, đương nhiên không thể thiếu tên.
Sau đó Mã Lục lại thấy Trương Hằng lấy từ trong túi ra một ống tên, rút ra một mũi tên giống như đồ cổ, lắp lên cây cung xương trắng kia.
Khi mũi tên đó chĩa vào người, Mã Lục cảm thấy máu huyết toàn thân như dồn lên đỉnh đầu, hắn không hiểu tại sao, trong lòng lại sinh ra cảm giác không thể trốn tránh, may mà Trương Hằng lại lịch sự lên tiếng, "Có thể phiền anh nhường đường một chút được không?"
Mã Lục cứng người ra gần nửa phút mới phản ứng lại, vội vàng tránh ra.
Thật ra Trương Hằng cũng không biết cách này có tác dụng hay không, hiện giờ ba người bị mắc kẹt trong đường hầm không có điểm cuối, không cách nào liên lạc được với bên ngoài, thiết bị định vị cũng không dùng được, nếu cứ thế đi tiếp e là kết cục sẽ giống như những người mất tích hơn năm mươi năm trước.
Vì vậy, Trương Hằng không thể không làm gì đó, hắn nghiên cứu các đạo cụ trên người, phát hiện trong tình huống này, thứ có khả năng phát huy tác dụng nhất chính là 【Mũi tên Paris】.
Đặc điểm của mũi tên này là sau khi rời dây cung sẽ tự động trúng vào nhược điểm của mục tiêu.
Nhìn bề ngoài thì đặc tính này dường như không thể giúp gì được cho cảnh khốn khó của ba người trước mắt, nhưng trong trận chiến với Zavir, Trương Hằng đã từng nhờ 【Mũi tên Paris】 tìm ra chân thân của con quái vật đó.
Lúc đó hắn cũng phát hiện 【Mũi tên Paris】 còn có hiệu quả chỉ dẫn nhất định, nhưng hiệu quả này không dễ gì kích hoạt, trước đó, trong các lần sử dụng của Trương Hằng, mục tiêu mà 【Mũi tên Paris】 truy tìm phải nằm trong tầm mắt của hắn, hoặc ít nhất phải ở trong tầm mắt của hắn ngay trước khi rời dây cung.
Nói cách khác, nếu Trương Hằng không nhìn thấy địch nhân thì không thể dùng mũi tên này để truy dấu, nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ, ví dụ như lần đối phó với Zavir, Trương Hằng nhắm vào bức tường đang tan chảy, nhưng 【Mũi tên Paris】 lại dẫn hắn tìm ra chân thân Zavir ở bên trong hiệu sách.
Nói cách khác, với một phần thao túng vật hoặc là con rối, 【Mũi tên Paris】 sẽ coi chúng là một phần của bản thể, từ đó phát động thuộc tính trúng nhược điểm, có điều phạm vi cụ thể bao nhiêu thì Trương Hằng không rõ lắm.
Hắn thậm chí không thể xác định rốt cuộc bọn họ đang gặp ảo giác hay tình huống nào khác, Trương Hằng quyết định thử dùng 【Mũi tên Paris】 trước, nếu không được thì tính biện pháp khác.
Để tiện quan sát điểm rơi và phương hướng của 【Mũi tên Paris】, Trương Hằng không kéo căng cung, mà chỉ kéo một phần nhỏ, khi hắn thả tay, 【Mũi tên Paris】 không chút do dự rời dây cung, bay về phía trước.
Phiền Mỹ Nam soi đèn pin, căng thẳng quan sát quỹ đạo của mũi tên này, kết quả phát hiện 【Mũi tên Paris】 cứ thế bay thẳng ra ngoài, quỹ đạo trong suốt quá trình không hề có dị thường, cứ thế đi thẳng về phía trước, rồi cạn lực rơi xuống đất dưới tác dụng của trọng lực.
Thất bại rồi sao?
Trương Hằng đi đến chỗ mũi tên rơi xuống, nhặt 【Mũi tên Paris】 lên một lần nữa, lưỡng lự một chút rồi không cất mũi tên vào túi, mà lại lắp nó vào 【Ôn Dịch Cốt Cung】, rồi cầm cung lên, lần này Trương Hằng không nhắm vào bóng tối phía trước nữa mà nhắm thẳng vào bức tường bên phải.
Mã Lục chớp mắt, không hiểu rốt cuộc Trương Hằng muốn làm gì, trước đó tự nhiên bắn một mũi tên vào bóng tối đã thấy rất kỳ quái rồi, mà bây giờ hắn lại nhắm bức tường đường hầm, lẽ nào là trông chờ vào một mũi tên có thể bắn thủng tường, sau đó đưa mọi người thoát ra từ đó sao?
Mã Lục còn đang nghĩ ngợi thì thấy Trương Hằng lại thả tay, mũi tên có lông vũ được bắn ra từ chiếc cung xương trắng lần nữa bay đi, nhưng ngay sau đó Mã Lục lại thấy cảnh khiến anh ta suýt nữa lồi cả mắt, chỉ thấy mũi tên đó, vào khoảnh khắc sắp chạm vào tường đột nhiên chuyển hướng một cách vô lý, rồi tiếp tục bay về phía trước, rơi xuống đâu đó cách đó khoảng 30 mét.
Đây là cái quỷ gì? ! Lần này Mã Lục thật sự hoảng sợ, nếu nói đồng một xu lúc nãy vẫn còn có thể giải thích được, thì bây giờ hắn hoàn toàn không cách nào giải thích được cảnh vừa thấy, một mũi tên hoàn toàn đi ngược lại với vật lý học khiến cho sau lưng hắn nổi đầy mồ hôi lạnh.
Trương Hằng cũng có chút bất ngờ, không ngờ 【Mũi tên Paris】 lại thật sự phát huy tác dụng, nó bay thẳng về phía trước trước đó là vì mục tiêu thật sự ở phía trước, còn sau đó khi Trương Hằng đổi hướng thì 【Mũi tên Paris】 cũng tự động sửa quỹ đạo. Thế là Trương Hằng liên tục cố gắng, lặp đi lặp lại động tác bắn và nhặt mũi tên, nhất là chú ý để 【Mũi tên Paris】 luôn nằm trong phạm vi tầm mắt của mình.
Kết quả sau khoảng mười mấy phút, ba người vậy mà đã đi ra khỏi đường hầm, thấy một cái đài khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận