Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 77: Mối tình đầu tâm động

Chương 77: Mối tình đầu rung động Trước đó Trương Hằng vẫn luôn chơi game trong Đô Thị Dục Vọng, đây là lần đầu tiên hắn đi vào một điểm game khác, lúc này hắn mới biết phong cách giữa các điểm game lại khác biệt đến thế. Điểm game nơi cô nàng pha rượu làm việc, không khí giống như phòng chờ VIP ở sân bay, còn điểm game này thì mập mờ hơn nhiều, mỗi ghế dài đều có một cô gái ăn mặc hở hang ngồi, cách trang trí cũng rất giống mấy tiệm đèn mờ ở Nhật Bản, ánh đèn hơi tối, âm nhạc cũng mê hoặc hơn nhiều.
"Cậu có vẻ là gương mặt mới, nhưng cũng không giống người mới chơi, là về nhà ăn Tết à, có gì tôi có thể giúp cậu không?" Một ông chú mặc quần soóc đi biển đứng lên từ sau quầy thu ngân, ngậm điếu thuốc nói.
Hắn là người duy nhất Trương Hằng nhìn rõ mặt ở toàn bộ điểm game này, trừ mấy cô gái trên ghế dài kia ra, chắc chắn là người phụ trách điểm game này.
Không giống vẻ cao ngạo của cô nàng pha rượu, ông chú lại tỏ ra rất thân thiện, bước đến khoác tay lên vai Trương Hằng, thần sắc trịnh trọng nói: "Nếu đây là lần đầu tiên cậu đến đây, xin cho phép tôi long trọng giới thiệu dịch vụ chăm sóc đặc biệt dành cho người chơi của điểm game chúng tôi, 'mối tình đầu rung động'."
"Đây là dịch vụ độc quyền của điểm game chúng tôi, chỉ cần 1 điểm tích lũy, nhìn mấy cô mỹ nữ ở kia đi, hãy giang hai tay ra chào đón các nàng nhiệt tình nào." Ông chú nháy mắt khuyến khích Trương Hằng.
Nhưng tiếc là người sau không có phản ứng gì.
Tuy vậy ông chú không hề nản chí, mà vỗ vai Trương Hằng, kết quả vì quá mạnh tay nên làm rơi tàn thuốc xuống vai Trương Hằng, "Đúng đấy, là vì không dám thả lỏng bản thân mà nhiều bạn trẻ đã bỏ lỡ bao mối tình chân thành, tha thiết. Đây là trò chơi của những người dũng cảm, mỗi một phó bản đều đầy rẫy nguy cơ, vì thế người chơi càng nên tận hưởng cuộc sống, cậu không muốn lúc 'quải' lại chợt nhớ ra mình còn chưa từng nắm tay con gái, hoặc có lời muốn nói với người mình thích mà chưa kịp nói, như thế lỡ 'tèo' không nhắm mắt thì sao? Có đúng không?"
Ông chú nhập tâm vào vai diễn, dường như cũng xúc động đến một góc mềm yếu trong lòng, trong mắt thậm chí còn rơm rớm nước mắt, "Vậy nên bây giờ điểm game chúng tôi tung ra dịch vụ 'mối tình đầu rung động' chính là để giải quyết nỗi phiền não này của người chơi, cậu xem, trước mắt có nhiều 'công chúa' như vậy, à không, là những đối tượng hẹn hò đầu đời để lựa chọn đấy. Cindy, kiểu ngự tỷ."
Cô gái tên Cindy được nhắc đến vẫy tay với Trương Hằng.
"Bối Bối, kiểu hàng xóm nhà bên, có thấy cảm giác tràn đầy ánh dương không?" Cô gái tên Bối Bối thì thổi kẹo cao su.
"Giai Giai, kiểu mèo rừng nhỏ, có tuyệt chiêu 'mông rung điện', tôi thích nhất, em ấy chắc chắn có thể mang đến cho cậu mối tình đầu khắc cốt ghi tâm nhất."
"... ..."
"Đừng nói nữa, tôi biết cậu đang nghĩ gì, dù cậu là lão làng tình trường, cũng đâu có gì nuối tiếc với mối tình đầu đâu, các nàng có thể cùng cậu tâm sự trước khi cậu bắt đầu chơi, cùng cậu vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất này, giúp cậu điều chỉnh tinh thần, để cậu dễ dàng ứng phó với thử thách tiếp theo. Tin tôi đi, số điểm tích lũy nhỏ nhoi này của cậu chắc chắn không phí."
Cuối cùng thì Trương Hằng cũng tìm được cơ hội mở miệng: "Thực ra tối nay tôi không đến để chơi game."
Mặt ông chú lộ ra vẻ "Tôi hiểu" : "Dịch vụ của chỗ chúng tôi nổi tiếng vậy sao, đơn thuần đến chơi thì đương nhiên chúng tôi vẫn luôn chào đón, đưa ra ngoài qua đêm cũng được thôi, nhưng mà giá cả thì..."
Trương Hằng vội vàng ngắt lời ông chú quần soóc, ngăn chủ đề tiếp tục đi theo hướng kỳ quái: "Tôi đến làm phiền anh giúp tôi giám định món đồ này."
Trương Hằng lấy món đồ trang sức hình con mắt đã được bọc trong hai lớp giấy từ trong túi ra.
"Giám định à, a a a, cậu đợi một chút." Ông chú quần soóc đi về phía quầy thu ngân, cúi xuống lục lọi một hồi, miệng lẩm bẩm: "Mấy cái hộp cây tùng mới nhập để đâu rồi nhỉ?"
Cô gái tên Giai Giai ngậm một điếu thuốc lá nữ trong miệng, rời khỏi ghế dài, đi đến quầy thu ngân, lấy bật lửa trên đó, châm điếu thuốc, sau đó chờ một chút mới nói vọng xuống ông chú quần soóc đang nằm rạp dưới đất: "Mấy cái hộp hỏng của anh chẳng phải quăng ở ghế số 4 à."
Nói xong cô nhả một làn khói về phía Trương Hằng, "Tôi thích đồng hồ của anh, đây là số điện thoại của tôi, anh có thể liên hệ tôi, đừng quan tâm tên ngu ngốc kia."
Ông chú quần soóc đứng dậy đi đến ghế số 4 lấy hộp tùng, bất mãn nói: "Ê, tôi nghe thấy hết những gì cô vừa nói đấy, chuyện này không giống như thỏa thuận ban đầu của chúng ta đâu."
"Đừng ngốc nữa, chúng ta chưa từng hợp tác với nhau, là anh cần chị em tôi giúp anh kiếm điểm tích lũy game, nhưng chúng tôi ở cái thời đại thích sống hưởng thụ này thì chỗ nào chẳng sống thoải mái được."
Sắc mặt ông chú quần soóc không được tốt lắm, lầm bầm: "Coi như các cô lợi hại."
Sau đó hắn ôm một túi hộp tùng đi trở về, nhận lấy món đồ trang sức hình con mắt từ tay Trương Hằng, "Dịp Tết này nhiều việc quá, kết quả giám định phải năm ngày nữa mới có, được chứ, đương nhiên cậu có thể trả gấp đôi điểm tích lũy để chọn dịch vụ khẩn cấp, nhanh nhất thì tối mai sẽ có kết quả, nhưng cậu phải tự đến lấy."
Trương Hằng không có hứng thú với dịch vụ "mối tình đầu rung động", điều này có vẻ làm ông chú quần soóc tiếc nuối, nhưng thấy có khách khác tới hắn lại rất chuyên nghiệp, vội vàng lấy lại tinh thần: "Bình thường là được." Trương Hằng nói, hắn vốn dĩ là giải quyết chuyện rắc rối nhà Điền Điền, món đạo cụ này coi như thu hoạch bất ngờ, hiện giờ mọi việc đã xong xuôi hắn cũng không cần gấp gáp làm gì.
"Được thôi, vậy cầm lấy danh thiếp của tôi đi, có gì thì cứ tiện liên lạc, cậu cần dịch vụ gì ở thành phố này cũng có thể tìm tôi." Nói xong ông chú lại nháy mắt với Trương Hằng, "Đương nhiên, nếu cậu đổi ý cũng có thể liên hệ tôi nha."
"Chắc là không có đâu." Trương Hằng nhận lấy danh thiếp, quay người rời khỏi điểm game.
Sau khi ra ngoài đi một đoạn, xác định không có ai đi theo, lúc này Trương Hằng mới một lần nữa rẽ hướng về nhà, nhẹ nhàng mở cửa lớn, sau đó lên giường ngủ lại.
Sáng sớm hôm sau, Trương Hằng bị tiếng máy xay đậu nành đánh thức, hắn rửa mặt xong, ngậm bàn chải đánh răng bước ra ngoài, ông ngoại đã bày bánh chiên đường và quẩy lên bàn, nồi sữa đậu nành cũng vừa mới xong.
"Tối nay ba mẹ con về rồi, buổi sáng mình dán câu đối xong, chiều còn đi siêu thị nữa, con thấy trong nhà còn thiếu gì không?"
"Chắc là không có gì đâu, con thấy ông chuẩn bị quá trời thứ rồi, thực tế tủ lạnh hết chỗ rồi, coi như bây giờ tận thế, đống này chắc cũng đủ bốn người mình dùng cả tháng." Trương Hằng vừa đánh răng vừa nói.
"Bà ngoại con lúc nào cũng lo trước, à đúng, suýt thì quên, mẹ con từ nhỏ đã thích ăn đậu, cứ mỗi cuối năm bà ấy phải ăn hết ít nhất ba bịch đậu, lát nữa ta lái xe đi mua."
"Ông ngoại, bà ấy 44 tuổi rồi."
"Thì sao chứ, trong mắt ta bà ấy vẫn mãi là đứa bé thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận