Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 200: Tạm biệt

Chương 200: Tạm biệt
Khoảng thời gian gần đây gần như là thời điểm Trương Hằng bận rộn nhất, ban ngày hắn phải xử lý việc khuếch trương thế lực, vừa tiếp nhận Thiết Khảo bang phái, lúc bọn chúng chỉ là một thế lực nhỏ không đáng chú ý, nhưng sau khi Soap lên nắm quyền đã thay đổi vẻ khúm núm trước đó, giống như con chó điên bắt đầu khiêu khích, gây sự khắp nơi, thậm chí có lúc một ngày hắn chọc giận đến hai bang phái thực lực đều cao hơn chúng. Có lần Soap đi ăn trưa suýt chút bị người chém, may mà đội tuần tra đã chờ sẵn gần đó tham gia kịp thời, cứu hắn lại, đồng thời lấy tội danh mưu sát mà bắt toàn bộ đám người muốn trả thù hắn.
Kết quả vào buổi tối, lập tức có người đến tấn công trụ sở đội tuần tra, nếu là đội tuần tra trước kia, lúc này đoán chừng đã phải thả người, Aris có lẽ còn phải ra mặt nhận tội thay cho lão đại đứng sau màn. Nhưng bây giờ đội tuần tra chỉ tập trung tất cả người nhà vào một gian phòng ở tầng cao nhất, còn lại tất cả đều mặc khôi giáp, cầm vũ khí lên, yên lặng canh giữ ở sau đại môn.
Lát sau nhận được tin báo Soap dẫn người chạy tới, cười ha hả chào hỏi đầu lĩnh đối diện, tên kia còn chưa hiểu tình hình thế nào, Soap và đám người đã rút vũ khí, cửa lớn đội tuần tra bên kia cũng mở toang, Aris dẫn người xông ra, cùng Soap tiền hậu giáp kích, trực tiếp đánh cho đám người đối diện còn đang ngơ ngác kia khóc thét, vội vã vứt vũ khí trên tay quỳ xuống đất đầu hàng.
Cảnh tượng này tựa như phục chế lại đêm đối phó Thiết Khảo trước đó, số lượng người đối diện tuy nhiều, nhưng ai đã từng gặp cảnh này chứ, đội tuần tra và thế lực bên kia cấu kết, liên thủ, gài bẫy chúng một lần còn chưa đủ, còn làm ra cái bẫy liên hoàn như dây chuyền, để chúng thua sạch sành sanh...
Trong thời gian ngắn ngủi hai tuần thế lực của Soap đã bành trướng gấp sáu lần, nhưng đây cũng gần như là cực hạn của bọn chúng, thế lực của Soap vốn là thiên bẩm không đủ, giống như thai nhi dị dạng, còn chưa học được đi đường đã lộ nanh, bắt đầu vội vàng đi săn, mặc dù có đội tuần tra che chở đi đường chém tướng đoạt cờ, nhưng những mối lợi trước mắt cũng đã gần cạn.
Hiện tại trên cơ bản mọi người đều biết đội tuần tra và Soap có mối liên hệ chặt chẽ với nhau, nên tự nhiên sẽ cẩn thận phòng bị hai phe liên thủ, chuyện trước đây kiểu một bên đến chịu đòn rồi lại chạy sang bên kia cũng đến chịu đòn, tình huống đó về cơ bản sẽ không còn.
Nhưng mà vừa hay Soap cũng cần một khoảng thời gian để tiêu hóa những gì đã nuốt vào, bất luận là địa bàn hay nhân thủ, hắn hiện tại thậm chí còn chưa gọi đủ tên người dưới trướng, tự nhiên cũng chẳng nói đến chuyện tập hợp lực lượng, nếu không phải hắn còn đang phát lương, hơn nữa phát càng ngày càng nhiều, e là người phía dưới đã sớm bỏ đi, hơn nữa hắn mới xử lý lão đại của người ta, trời mới biết ý nghĩ thực sự của người phía dưới là gì.
Do đó, khi biết Trương Hằng quyết định cho hắn nghỉ hai tuần để chỉnh đốn nội bộ, Soap suýt nữa thở phào nhẹ nhõm. Bản thân Trương Hằng cũng hơi bất ngờ, biểu hiện của Soap tốt hơn so với hắn tưởng tượng không ít, cân nhắc đến xuất thân trước đó, Trương Hằng vốn chỉ nghĩ hắn có thể mở rộng thế lực gấp đôi ba lần là được, ai ngờ hắn lại hoàn thành nhiệm vụ vượt mức.
Nhưng Trương Hằng cũng không vì vậy mà sửa đổi kế hoạch, hắn đã gọi đám lưu manh trước đây giúp hắn điều tra kẻ thù của Varro đến, chuẩn bị tạo ra một thế lực mới, Trương Hằng tạm thời cũng không để Soap tiếp tục khuếch trương, vì quy mô của bọn chúng đã gần một thế lực tầm trung, lại còn liên thủ với đội tuần tra, bắt đầu gây chú ý tới một vài người.
Cho nên Trương Hằng dự định lại âm thầm tạo ra thế lực mới, lần này đội tuần tra sẽ không công khai giúp đỡ nữa, nhưng thế lực mới cũng có lợi thế. Trương Hằng vừa mới tại sân đấu của Victor hoàn thành trận biểu diễn đầu tiên sau khi trở lại, ngày đó toàn bộ khán đài đều chật kín người, Marcus, tên chủ trường đấu tham lam đã bán hơn một nửa vé, khiến người không khỏi lo lắng rằng cái khán đài đầy người kia có thể bị sập không.
May mà kết quả lần biểu diễn này là thành công, Trương Hằng lại một lần nữa chứng minh được danh tiếng dũng sĩ giác đấu số một La Mã của mình hiện tại, và theo ước định giữa hắn với Marcus, hắn cũng được chia một số tiền lớn.
Trương Hằng lấy ra một nửa để gây dựng thế lực mới, ngoài ra hắn còn định dùng uy h·i·ế·p do đội tuần tra và con chó dại Soap này mang tới để sáp nhập một vài thế lực nhỏ lại, sau đó đưa người của mình lên làm lão đại, hiện tại cái liên minh dạng ban đầu đã bắt đầu hình thành. Trương Hằng vẫn luôn rất biết chừng mực, lựa chọn đều là những thế lực thấp kém nhất, cố gắng không kinh động đến những người phía trên, đợi đến khi mấy thế lực lớn kia kịp phản ứng thì sẽ p·h·át hiện ra sinh thái tầng thấp của bọn chúng đã hoàn toàn long trời lở đất.
Ngoài ra, có tiền rồi, đội tuần tra bên kia cũng bắt đầu chiêu binh mãi mã, đương nhiên người mới chiêu không có thân phận thành viên chính phủ đội tuần tra, chỉ có thể coi là người giúp đội tuần tra truy nã tội phạm, nhưng khi cần thiết cũng có thể biến thành tay chân.
Nơi này đầy rẫy nghèo đói và tội ác, nhưng nghèo khó cũng có cái lợi của nghèo khó, chỉ cần chịu chi tiền thì có thể chiêu mộ được đủ người vì ngươi mà bán m·ạ·n·g. Kế hoạch chỉnh hợp các thế lực lớn nhỏ của Trương Hằng đang được xúc tiến vững chắc, nhưng trọng điểm của hắn lại không nằm ở chỗ đó.
Lão huấn luyện viên Ba Tư đã bỏ ra hai tuần để hoàn thành tất cả bài giảng, mà hiện tại Trương Hằng cũng có thêm một kỹ năng thích khách lv1. Đương nhiên, là vì hắn chỉ cứng nhắc ghi nhớ những thứ này, nếu hoàn toàn hiểu và thuần thục nắm giữ thì chắc chắn có thể thăng cấp lên lv2, nhưng điều đó chắc phải hai tháng nữa.
Mà thời gian cáo biệt cũng đã đến. Lão huấn luyện viên Ba Tư nói thẳng là ông đã dạy hết những gì có thể cho Trương Hằng, ông đã nán lại một thời gian khá dài, cũng nên lên đường hoàn thành chuyện mà nữ tế ti giao cho ông. Thế là, đến đêm cuối cùng sau buổi huấn luyện, hai người tạm biệt bên bờ sông, Trương Hằng còn cố ý mang theo bình rượu nho.
Lão huấn luyện viên Ba Tư sau khi nhận chén rượu liền hỏi, "Commodus bên kia thế nào, hắn có đến thăm ngươi không? Với hứng thú của hắn dành cho ngươi, không lẽ sau khi ngươi giành quán quân đã lâu như vậy mà hắn không tìm đến ngươi nữa sao?"
Trương Hằng nghe vậy lắc đầu, "Chắc là người bên cạnh hắn đang ngăn cản hắn không muốn cho hắn để ý đến ta nữa, nhưng không sao, chờ giải quyết xong chuyện ở đây, ta sẽ lại trở lại trong tầm mắt Commodus."
"Vậy thì tốt, sớm một chút giải quyết xong Orderlus, ngươi cũng sẽ sớm trở thành thành viên cốt lõi của Cân Bằng." Vì Trương Hằng đã nói vậy, lão huấn luyện viên Ba Tư cũng không còn nghi ngờ gì, ông nhổ nút chai rượu nho ra ngửi, "Rượu này không tệ nha, ít nhất cũng đáng ba đồng vàng đấy."
"Ngươi thích là tốt rồi." Trương Hằng hiện giờ không thiếu tiền.
Sau đó, lão huấn luyện viên Ba Tư lại nhét nút vào chai, rồi thở dài, "Ngươi còn nhớ chuyện trước đó ta nói, đám chó săn đến xử lý người chúng ta chứ, bọn chúng dạo này mất tung tích, đây không phải là dấu hiệu tốt, dạo gần đây ta thấy bất an, cứ cảm thấy sắp có chuyện lớn gì đó xảy ra."
"Thần linh của ngươi không nói cho ngươi biết đáp án sao?" Trương Hằng hỏi ngược lại.
"Ăn nói cẩn thận, Tế Tự đã không ít lần nhắc ta chuyện ngươi không có một chút lễ phép và tôn trọng." Lão huấn luyện viên Ba Tư bất mãn nói.
"Vậy nàng có nói với ngươi chuyện nàng định ném thẳng ta xuống sông không?"
"Dù thế nào, ngươi cũng sẽ trở thành thành viên của chúng ta, cố gắng hòa đồng với đồng đội đi, thấy các thành viên khác của tổ chức không tin ngươi, ta đi rồi có gì ngươi chỉ có thể đến hỏi nàng, ta sẽ cho ngươi biết cách liên lạc với nàng." Lão huấn luyện viên Ba Tư nói.
Trương Hằng nhún vai, "Ngươi nói gì cũng được."
"Lúc đầu ta nghĩ có thể ở lại với ngươi thêm một thời gian ngắn nữa, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, nhưng hiện giờ xem ra sau này chỉ có thể dựa vào chính ngươi rồi." Lão huấn luyện viên Ba Tư lại cảm thán một câu.
"Yên tâm, ta xử lý được, đừng nói nhiều, mau lên đường đi, ngươi đã lớn tuổi rồi, đi qua cũng mất không ít thời gian đấy." Trương Hằng nói.
"..."
"Nếu vậy, thì chúng ta tạm biệt ở đây thôi." Cuối cùng lão huấn luyện viên Ba Tư dừng bước, "Ta cũng có để lại cho ngươi một phần quà, nhưng vì thái độ của ngươi không tốt, nên ta quyết định không cho ngươi biết quà để ở đâu, ngươi cứ tự đoán đi."
Lão huấn luyện viên Ba Tư nói xong câu cuối, tâm tình cảm thấy thoải mái hơn nhiều, trừng mắt nhìn Trương Hằng, rồi nhảy xuống chiếc thuyền nhỏ bên bờ sông.
Bạn cần đăng nhập để bình luận