Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 397: Ngươi nói ta đều có chút cảm động

Chương 397: Ngươi nói ta đều có chút cảm động
Khâu Minh hừ một bài Từ Thiến trực tiếp lúc đã từng thích nhất hát ca khúc thịnh hành, ở phòng bếp rán bò bít tết, hỏa hầu của hắn khống chế rất hoàn mỹ, cuối cùng rán ra bò bít tết tươi mềm mọng nước, bày lên bàn sau Khâu Minh rắc thêm hạt tiêu đen, còn ở một bên phối hợp hai bông súp lơ xanh luộc.
Sau đó Khâu Minh lùi lại hai bước, thưởng thức một chút kiệt tác của mình, lại rót cho mình ly rượu đỏ, lúc này mới một tay nâng ly rượu, một tay bưng bò bít tết đi ra phòng bếp, chuẩn bị chúc mừng tan tầm làm việc thuận lợi hoàn thành.
Kết quả giây tiếp theo hắn lại sững sờ ngay tại chỗ.
Bởi vì hắn phát hiện bên cạnh bàn ăn của mình có thêm hai người.
Một người trong đó hắn không hề có ấn tượng gì, nhưng một người khác Khâu Minh ngược lại là nhận ra được.
"Từ Thiến đâu?" Điện Tử Dê mặt mày u ám nói, hắn ưỡn ngực cố hết sức để thanh âm của mình nghe hung ác hơn một chút.
"Thảo!"
Khâu Minh không nhịn được chửi tục, bất quá sau đó hắn ngược lại là cũng ngay lập tức hướng Điện Tử Dê nhận lỗi.
"Ta không phải nhằm vào ngươi, chỉ là không nghĩ tới Từ Thiến thế mà đem chuyện của mình còn nói cho người khác, việc này lại làm cho mọi chuyện trở nên càng thêm phức tạp, nói đi cũng phải nói lại không phải là ngươi bởi vì theo dõi chuyện của nàng đã cùng nàng cãi nhau chia tay sao, vì cái gì còn muốn quản chuyện này?"
"Mặc dù nàng nói không muốn gặp lại ta, ta cũng quyết định yên lặng chúc nàng hạnh phúc, nhưng nếu như nàng gặp nguy hiểm, ta sẽ không ngồi yên làm ngơ." Điện Tử Dê hùng hồn nói.
"... "
"liếm chó là thật đỉnh!" Khâu Minh cảm khái.
Thấy Điện Tử Dê biến sắc, Khâu Minh giơ tay ra hiệu bảo hắn đừng nóng vội, sau đó đi tới, đặt bò bít tết và rượu đỏ trong tay lên bàn, rồi kéo ghế đối diện Trương Hằng và Điện Tử Dê ngồi xuống.
"Các ngươi như thế này làm ta thật rất khó xử à nha, mà nói Từ Thiến chuyện các ngươi rốt cuộc biết được bao nhiêu rồi, còn nói cho những người khác chưa?"
"Sao, nhìn dáng vẻ của ngươi chẳng lẽ lại còn định giết chúng ta diệt khẩu sao?" Điện Tử Dê vừa nói xong còn phối hợp thêm vài tiếng cười khinh bỉ, kết quả phát hiện dù là Trương Hằng hay Khâu Minh đều không hề phản ứng lại, Điện Tử Dê cười gượng hai tiếng sau cũng chỉ có thể có chút lúng túng im miệng, sau đó hắn như nghĩ đến điều gì đó, thần sắc biến đổi, "Ngươi muốn diệt khẩu ta, chẳng lẽ ta cũng là người nhân bản?"
"Ta không biết vì sao các ngươi ai ai cũng quan tâm mình có phải người nhân bản hay không đâu?" Khâu Minh chớp chớp mắt.
"Chẳng phải vô nghĩa sao," Điện Tử Dê nói, "nếu như Từ Thiến không phải người nhân bản, nào sẽ có sau này những chuyện này, mặc kệ số người đang xem livestream của nàng có đang giảm xuống không, gả cho ai, có muốn rút lui hay không thì đều sẽ không có người đến gây sự với nàng, ta nếu không phải người nhân bản, ngươi cũng đâu dám làm gì ta đúng không?"
"Ừm..." Khâu Minh sờ cằm, "Ngươi nghĩ vậy à."
"Ý gì?" Thái độ lập lờ nước đôi của Khâu Minh làm cho Điện Tử Dê có chút khó hiểu.
"Bất quá cũng không thể trách ngươi, bởi vì là tất cả mọi người đều nghĩ vậy thôi mà," Khâu Minh cười nói, "đây mới là lý do khiến cho Thượng Hải 0297 có thể vận hành bình thường."
Điện Tử Dê càng nghe càng khó hiểu, nhưng hắn ngược lại không quên chính sự, nói với Khâu Minh, "đừng nói mấy chuyện ma quỷ lảm nhảm này nữa, đi thẳng vào vấn đề đi, mau giao Từ Thiến ra!"
"Ai, lập trình viên, đúng là đơn giản thô bạo, một chút suy nghĩ cũng không có, hiếm khi hôm nay ta có hứng nói chuyện phiếm." Khâu Minh thở dài, "Các ngươi còn không bằng Từ Thiến, ít nhất nàng đối với cái gọi là chân tướng vẫn còn chút chấp nhất."
"Chân tướng, chân tướng nào?"
"Không quan trọng," Khâu Minh nói, "thật đáng tiếc, các ngươi đến chậm rồi, Từ Thiến đã bị đưa đi, các ngươi không có cách nào gặp được nàng nữa đâu, bất quá có chút an ủi là nàng có để lại một đoạn video rút lui, lát nữa ta sẽ dùng tài khoản xã giao của nàng công bố, các ngươi có thể cùng mọi người cùng nhau đến chúc phúc cho nàng."
"Ngươi cái tên khốn kiếp!" Lần này Điện Tử Dê thật sự tức giận, từ trên ghế đứng dậy, "Các ngươi dự định giết chết nàng đúng không? Cũng chỉ vì số lượng người xem livestream của nàng giảm xuống!"
"Ừm, tạm thời cứ hiểu theo ý ngươi nghĩ đi," Khâu Minh nói, "người nhân bản chỉ là công cụ sản xuất, công cụ sản xuất mà hiệu suất giảm sút thì đương nhiên phải thay mới, cho nên chúng ta làm vậy cũng hợp tình hợp lý."
Khâu Minh làm Điện Tử Dê có chút á khẩu không trả lời được, nhưng sau đó Điện Tử Dê lại nói, "chẳng phải các ngươi chỉ vì kiếm tiền sao, cho một con số đi, cho dù một mình ta không thể lấy ra được nhiều tiền như vậy, nhưng người hâm mộ Từ Thiến cũng không chỉ có mình ta, mọi người cùng nhau góp, chắc chắn sẽ góp đủ."
"Ngươi nói ta nghe mà cảm động muốn khóc, nhưng tin ta đi, cách làm của các ngươi hoàn toàn vô ích."
"Tên khốn kiếp nhà ngươi là đang ép chúng ta dùng bạo lực sao? !" Kiên nhẫn của Điện Tử Dê cuối cùng cũng bị tiêu hao hết, nhất là vừa nghĩ tới Từ Thiến lúc này không biết đang ở đâu chịu khổ, hắn lại càng đau lòng, không muốn dây dưa thêm nữa.
"Cũng có thể thử xem mà." Khâu Minh ngược lại vẫn giữ một bộ dáng vẻ không quan trọng.
So về dáng người thì không thể nghi ngờ Điện Tử Dê chiếm ưu thế, tuy hắn là kỹ sư mạng, nhưng mà dáng người vẫn được duy trì rất tốt, trên cánh tay thậm chí còn có mấy khối cơ bắp, so với Khâu Minh có vẻ nhàn hạ thoải mái, hơi mập ra, mỗi ngày xem ra ít vận động.
Bởi vậy cú đấm đầu tiên của Điện Tử Dê còn chưa dốc hết toàn lực, chỉ nắm chặt tay, đánh tới mặt Khâu Minh, kết quả Khâu Minh không hề có phản ứng gì, thẳng đến nắm đấm sắp chạm đến mũi hắn thì hắn mới mỉm cười, ngay sau đó tay phải của hắn đột nhiên lấy tốc độ hoàn toàn không tương xứng với thân hình của mình từ trên bàn vươn ra.
Sau đó, mũi của Khâu Minh liền chắc chắn chịu một quyền của Điện Tử Dê.
Bởi vì ngay tại khoảnh khắc cuối cùng, tay phải vươn ra của Khâu Minh đã bị Trương Hằng một bên bắt lại, đặt trở về trên bàn, Khâu Minh không rảnh để sờ chiếc mũi đang đau, tay trái đã phản xạ có điều kiện rút ra cây súng lục giấu ở dưới gầm bàn, toàn bộ động tác diễn ra trôi chảy và dứt khoát.
Kết quả vẫn chậm một bước, còn chưa kịp đưa họng súng chĩa vào Trương Hằng thì tiểu đao của đối phương đã gác trước cổ họng của hắn.
Cho đến lúc này thần sắc Khâu Minh mới có chút biến hóa, nhìn về phía Trương Hằng kinh ngạc nói, "Xem ra lần này ta đã nhìn lầm, một tên lập trình viên vốn chẳng biết xã giao lại có thể tìm được người bạn lợi hại như vậy sao? Bất quá có điều ta hơi thắc mắc, hắn vì tình yêu mới nhảy vào vũng nước đục này, còn ngươi lại là vì cái gì?"
Trương Hằng không trả lời câu hỏi của Khâu Minh mà lại hỏi, "Từ Thiến hẳn là mới rời đi chỗ ngươi ở không lâu, nàng bị đưa đến đâu?"
"Ta không biết," Khâu Minh lắc đầu, "Chúng ta thuộc về bộ phận khác nhau, chức trách của ta là khiến cho mục tiêu hợp lý biến mất khỏi Thượng Hải 0297 một lần nữa, còn về biến mất rồi bọn họ đi đâu thì không liên quan gì đến ta."
"Thật sao, nhưng theo lời nói của ngươi vừa rồi thì ngươi có vẻ không phải là một tên công nhân làm việc chân chỉ." Trương Hằng nói, đẩy tiểu đao lên thêm nửa centimet, cắt vào da Khâu Minh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận