Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 436: Nàng trong phòng!

Chương 436: Nàng ở trong phòng!
Phiền Mỹ Nam để ý thấy bài đăng treo thưởng giao dịch lớn trên diễn đàn ngày hôm đó là do mấy tháng trước chính nàng đăng bài kia đột nhiên có thêm rất nhiều phản hồi. Phiền Mỹ Nam nhận được thông báo liền lên diễn đàn mở bài đăng của mình, còn tưởng rằng có người liên hệ nàng, kết quả phát hiện bên dưới toàn là một đám người hóng hớt, chẳng những không ai giúp đỡ, ngược lại còn không ngừng hỏi nàng và Simon có quan hệ gì. Sau đó Phiền Mỹ Nam thoát khỏi bài của mình, lúc này mới thấy bài đăng treo thưởng giao dịch gây xôn xao hôm đó, cùng với mức tiền và vật phẩm đảm bảo giao dịch.
"Ngươi điên rồi sao?!" Phiền Mỹ Nam ngẩng đầu, nhìn Trương Hằng đối diện.
"200 ngàn điểm tích lũy là một cái giá cực kỳ hợp lý," Trương Hằng giải thích, "nếu thực sự có người có đạo cụ như vậy thì rất có thể nó có phẩm chất cấp B, cho dù chúng ta chỉ mượn dùng một lần, nhưng nếu trả giá thấp hơn thì người có món đó chắc cũng không muốn."
"Nhưng chúng ta lấy đâu ra 200 ngàn điểm tích lũy, hay là ngươi thật sự định dùng một món đạo cụ cấp B để đổi?"
"Cái này không cần ngươi quan tâm." Trương Hằng nói, "việc treo thưởng giao dịch vốn chỉ là phương án dự phòng, mục tiêu hàng đầu của chúng ta lúc này là tìm Loki, nếu như hắn chữa được cho ngươi thì ta cũng có thể để Phúc Lão rút lại bài đăng, ngươi biết nơi nào có thể tìm thấy hắn không?"
"Ta không biết," Phiền Mỹ Nam lắc đầu, "Loki có nhiều kẻ thù lắm, các thần Bắc Âu đều không chào đón hắn, mà hình như hắn còn gây thêm chuyện phiền phức nữa, rất nhiều vị thần Hy Lạp và La Mã cũng đang tìm hắn, vì thế mà hành tung của hắn vô cùng bí ẩn, thêm nữa hắn lại rất giỏi ngụy trang, nhất là biến thành các loại động vật, trừ khi hắn tự tìm tới ngươi, chứ không thì gần như không thể tìm được hắn, thật ra thì ta chỉ gặp hắn có vài lần, đều là do hắn chủ động xuất hiện trước mặt con ta."
"Nhưng hiện giờ hắn đã chọn một người đại diện, nếu hắn còn muốn tiếp tục chơi trò này thì chỉ còn cách để cho người đại diện của mình sống lâu thêm thôi." Trương Hằng nói.
"Ý ngươi là tỷ ta sao?" Phiền Mỹ Nam nghe vậy trên mặt cũng lộ ra vẻ khó xử, "Quan hệ của tỷ muội chúng ta vốn cũng rất bình thường, lần trước vì chuyện Hàn Lộ chúng ta đã bắt được nàng một lần, sau đó quan hệ của ta và nàng càng xấu đi, chúng ta cũng không còn liên lạc gì, nhưng dù sao thì nàng vẫn là chị ruột của ta, nếu được ta không muốn làm tổn thương nàng nữa."
"Yên tâm, mục tiêu lần này của chúng ta không phải là nàng mà là Loki sau lưng nàng, nếu được chúng ta có thể nói chuyện trước với nàng, dù gì ngươi cũng là em gái nàng mà. Sức khỏe của ngươi thế nào rồi, còn có thể dẫn ta tới gặp nàng thêm một lần nữa không?"
"Ta thử xem sao." Phiền Mỹ Nam do dự một chút rồi cũng đồng ý với đề nghị của Trương Hằng, bởi vì đúng như nàng nói, dù trước đó nàng đã chuẩn bị chấp nhận số mệnh rồi, nhưng vẫn không cam tâm khi cứ phải trơ mắt nhìn cái chết giáng xuống đầu mình, mọi nỗ lực đều đổ sông đổ biển.
Sau đó Trương Hằng dẫn Phiền Mỹ Nam đến một quán rượu, thuê một phòng tình nhân có bồn tắm.
Giống lần trước, Trương Hằng trước tiên xả nửa bồn nước nóng, sau đó lại cho thêm nước lạnh vào đến khi nhiệt độ bình thường, thử tay rồi nói với Phiền Mỹ Nam bên cạnh, "Được rồi."
Người sau quay lưng về phía Trương Hằng bắt đầu cởi quần áo, Phiền Mỹ Nam không phải lần đầu làm chuyện này, so với lần trước trong phòng tắm nhà Hàn Lộ, động tác của nàng nhanh hơn rất nhiều, nhưng bầu không khí vẫn có chút xấu hổ, Phiền Mỹ Nam nhanh chóng cởi xong áo ngoài, chỉ còn một lớp đồ mỏng trên người, rồi bước vào bồn tắm.
Trông nàng gầy hơn so với lần trước, dưới làn da gần như không còn chút huyết sắc nào, Phiền Mỹ Nam có vẻ không muốn để Trương Hằng nhìn thấy vẻ tiều tụy xấu xí của mình bây giờ, nhưng nàng cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành bất lực ôm lấy hai tay.
May mà ánh mắt của Trương Hằng không dừng trên người nàng quá lâu, mà cất tiếng hỏi, "Sao rồi, chuẩn bị xong chưa?"
Phiền Mỹ Nam khẽ gật đầu, ngược với lúc lặn xuống nước, nàng cố hết sức thở hết khí trong phổi, sau đó nhấn toàn bộ thân thể xuống nước.
Rất nhanh sau đó nàng bắt đầu giãy giụa vì hết dưỡng khí, theo bản năng muốn ngoi đầu lên mặt nước nhưng bị Trương Hằng ấn lại, cho đến khi sức giãy giụa yếu dần đi... Chờ đến khi Phiền Mỹ Nam lâm vào hôn mê, Trương Hằng lập tức bế nàng ra khỏi bồn tắm, đặt nằm trên khăn tắm.
Sau đó hắn nhìn đồng hồ, vì tình trạng cơ thể Phiền Mỹ Nam đã rất tệ, nên lần này Trương Hằng không đợi đến bốn phút mới bắt đầu hồi sức tim phổi mà chỉ đợi hai phút rưỡi đã bắt đầu ép tim.
Nhưng phải đến khoảng một phút sau thân thể Phiền Mỹ Nam mới có phản ứng, dần hồi phục mạch đập, nửa phút sau nàng ho ra một ngụm nước, cuối cùng mở mắt ra lần nữa, hổn hển hít thở không khí, đồng thời thần sắc tràn đầy hoảng sợ, hét lên nói, "nàng ở trong phòng, nàng ở ngay trong phòng!!!".
"Bình tĩnh." Trương Hằng choàng cho Phiền Mỹ Nam một chiếc khăn tắm, an ủi nàng, "Ta vẫn luôn ở cạnh ngươi, trong phòng không có ai khác."
"Không, ta không nói phòng này, ở bệnh viện, nàng đang ở bệnh viện nơi ta đã ở, trên người còn mang dao, ta không biết nàng muốn làm gì." Phiền Mỹ Nam nắm chặt cánh tay Trương Hằng, "Sao nàng biết ta ở bệnh viện nào?! Khoan đã, chẳng lẽ nàng đã lợi dụng sự liên kết tâm linh giữa chúng ta sao? Nàng muốn giết ta sao? Tại sao?"
"Được, ta đã hiểu tình hình hiện tại rồi, phần khó khăn nhất đã qua, ngươi cứ nghỉ ngơi một lát đi, chuyện sau cứ để ta lo." Trương Hằng nói.
"Không, ta muốn đi cùng, ta phải biết lý do vì sao nàng muốn giết ta, ta không hiểu, rõ ràng nàng đã thắng rồi, sao còn muốn đuổi cùng giết tận?" Phiền Mỹ Nam kích động nói.
"Ngươi chắc chứ, cơ thể ngươi..."
"Cơ thể ta vẫn chưa suy yếu đến mức đó." Phiền Mỹ Nam ngắt lời Trương Hằng, kiên định nói.
"Vậy thì tốt, ngươi mau thay đồ đi, không sao cả, vẫn còn kịp giờ, chỗ này cách bệnh viện của ngươi rất gần, mười phút là có thể chạy đến nơi, nếu nàng tìm đến ngươi thì chỉ cần ngươi không về phòng bệnh thì nàng sẽ không đi đâu cả." Trương Hằng nói, "lần này nàng trốn không thoát."
...
Một khắc đồng hồ sau, Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam lại đứng trước cửa phòng bệnh của nàng.
Vẻ mặt Phiền Mỹ Nam có chút phức tạp, nàng nhìn Trương Hằng bên cạnh, rồi đưa tay đẩy cửa phòng ra.
Kết quả điều đầu tiên đập vào mắt họ là con dao gọt trái cây cắm trên tủ đầu giường, khiến người ta lạnh sống lưng, nhưng trong phòng, ngoài bà bác nằm giường bên vẫn đang ngủ say thì không có người thứ hai.
Trương Hằng nhanh chóng quan sát xung quanh rồi lên tiếng, "Nàng vừa đi rồi, chắc vẫn còn đuổi kịp."
"Nàng làm vậy... là có ý gì? Cảnh cáo à." Phiền Mỹ Nam nhìn con dao gọt trái cây trên tủ đầu giường, có chút khó hiểu nói.
"Câu hỏi này chỉ có bản thân nàng mới trả lời được thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận