Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 233: Chúng ta có thể đánh cược

"Chuyện này thật ra không khó," Holmes nói, "thật lòng mà nói, trước đó khi nghe thông báo từ thanh tra Gregson, ta còn tưởng rằng đã gặp phải vụ án hóc búa gì, ít nhất cũng phải cỡ vụ án xảy ra trên đảo Ellen năm 1832, ai dè đến hiện trường xem xét mới phát hiện cũng không có gì phức tạp, trước hãy nói về xưởng may của John."
Holmes dừng lại một chút, "Còn nhớ nội dung cuộc trò chuyện chiều nay của chúng ta không?"
"Ý ngươi là ảnh hưởng của nghề nghiệp lên vóc dáng?"
"Đúng vậy, gần đây ta vẫn đang nghiên cứu về khía cạnh này, tìm hiểu về người thuộc các ngành nghề khác nhau ở London, có thợ hồ, ngư dân, đầu bếp, nhân viên phục vụ... Mỗi sáng sớm ta đều đi ra ngoài, cứ quanh quẩn ở khu dân nghèo cho đến khi mặt trời lặn, tốn rất nhiều thời gian nghiên cứu hình dáng bàn tay của bọn họ, so sánh giữa họ, rồi lại so sánh với những người khác cùng ngành, kết quả rất rõ ràng. Ta đang định tổng hợp lại thành một bài luận văn," Holmes nói, "vừa rồi ở bờ sông, ta đã cố tình xem kỹ đôi bàn tay của đứa bé, đem chúng đối chiếu với kết quả nghiên cứu của ta. Dù t·hi t·hể của nàng đã ngâm trong nước một thời gian khá dài, nhưng không nghi ngờ gì nữa, nàng làm việc ở xưởng may. Cho nên quan s·á·t trước đây của ngươi không sai, vì làm việc lâu ngày khiến thân thể nàng suy yếu, có thể đã đổ bệnh ngay trước khi chuyện xảy ra."
"Nhưng mà ở Luân Đôn có rất nhiều xưởng may, sao ngươi có thể xác định được nàng làm ở xưởng may John đó?"
"Câu hỏi hay đấy," Holmes nói, "Ta cho rằng nơi vứt xác và nơi phát hiện t·hi t·hể ở rất gần nhau. Điểm này rất dễ hiểu thôi, thời điểm phát hiện t·hi t·hể là ban ngày, tuy trên sông có chút sương mù, nhưng tầm nhìn vẫn rất tốt. Với lại còn thường xuyên có du thuyền hay thuyền chở hàng qua lại, nếu trên sông có t·hi t·hể, rất khó mà trôi quá xa mà không bị phát hiện."
"Khoan đã, nhưng vừa rồi ngươi nói t·hi t·hể của cô bé đã ngâm nước một thời gian tương đối dài."
"Không sai," Holmes cười ranh mãnh, "nhưng xin hãy để ý cách ta dùng từ, ta nói là t·hi t·hể của cô bé đã ngâm nước một thời gian tương đối dài, chứ không phải là trôi dạt một thời gian tương đối dài."
"Hai điều này khác nhau chỗ nào sao?"
"Đương nhiên rồi. Căn cứ vào tình trạng t·hi t·hể, thời điểm người bị h·ạ·i t·ử v·ong chắc là đêm qua. Kẻ h·ành h·ung đã sơ ý g·iết n·gười, sau đó cả người trở nên cực kỳ hoảng loạn. Hắn ném t·hi t·hể xuống sông, có lẽ còn buộc thêm đá để t·hi t·hể không nổi lên, người khác sẽ nghĩ rằng đứa bé bị m·ất t·íc·h. Ở thành phố này ngày nào chẳng có người vô danh vật vạ đi đến rồi lại biến mất, nhất là với những người thuộc tầng lớp thấp như cô bé, chẳng mấy ai quan tâm cô đi đâu. Cần phải biết là cảnh s·á·t đối với việc m·ất t·íc·h và m·ưu s·át có thái độ hoàn toàn khác biệt."
"Vậy tại sao t·hi t·hể của cô bé lại bị cảnh sát tuần tra phát hiện?"
"Chuyện này có nhiều khả năng. Có thể kẻ h·ành h·ung quá căng thẳng nên đã không buộc chặt dây thừng, có thể vừa lúc có vật gì đó t·r·ôi qu·a, làm đứt dây thừng..." Holmes nói, "ta không hề đoán mò, ngoài vấn đề thời gian ta đã nói, ta còn hoàn toàn chắc chắn phát hiện vết tích dây thừng buộc c·h·ặt ở cổ tay của người bị h·ại. Với bằng chứng đó, mọi chuyện có thể dễ dàng giải thích. T·hi t·hể của cô bé ngâm trong nước rất lâu, nhưng thời gian thật sự trôi dạt cho đến khi bị phát hiện thì không lâu."
"Xưởng may John là xưởng may ở phía thượng lưu, gần nơi này nhất, cũng là nơi đầu tiên ta nghi ngờ. Hơn nữa trong tóc của cô bé ta còn tìm thấy một ít tinh thể màu xanh lam, là đồng sun phát ngậm năm nước CuSO4 khi gặp nước tạo thành. Mà thật trùng hợp là bên cạnh xưởng may John có một nhà máy hóa chất, đây là căn cứ quan trọng nhất để ta đưa ra suy đoán cuối cùng." Holmes nói.
"Quả thật trăm nghe không bằng một thấy, cách thức điều tra của anh đã đạt đến mức gần như khoa học rồi." Trương Hằng cũng không kìm được mà khen ngợi.
Nghe thấy lời khen, tuy Holmes không nói gì nhưng biểu hiện trên mặt lộ rõ vẻ rất đắc ý, ông dừng lại một lát rồi nói tiếp, "Về phần suy luận liên quan đến kẻ h·ành h·ung thì cũng chẳng có gì đáng nói cả."
"Xin kể cho tôi nghe."
"Chúng ta đều biết kẻ h·ành h·ung muốn chiếm t·i·ệ·n n·g·hi của người bị h·ạ·i, nhưng đứa bé đã kịch liệt phản kháng. Nàng rất dũng cảm, không ngừng chống trả, nhưng đáng tiếc sự chênh lệch sức mạnh của cả hai là quá lớn, nên cuối cùng nàng không thể trốn thoát. Tuy nhiên tên kia cũng không dễ chịu gì, làn da của hắn đã bị người bị h·ại cào nát. Dù t·hi t·hể đã ngâm trong nước một thời gian dài, nhưng trong kẽ móng tay vẫn còn sót lại một ít mô da. Có lẽ đó là nguyên nhân khiến hắn phẫn nộ, trong cơn tức giận hắn đã ra tay bóp c·h·ế·t nàng."
"Khoan đã... Ý anh là đứa bé bị bóp c·h·ế·t?"
"Không sai." Holmes khẳng định nói.
"Nhưng mà đầu cô bé chẳng phải bị va đập sao?" Trương Hằng hỏi.
"Như ta đã nói, hai người từng giằng co với nhau. Nhìn từ dấu v·ết thương, tôi cho rằng đầu của cô bé đã va phải cái bàn, tuy nhiên không gây trí mạng, thứ thật sự cướp đi mạng sống của nàng là ngạt thở. Không phải là do ngạt nước mà là bị ai đó giữ cổ, trên cổ của cô bé có vết bầm máu, nhưng do ngâm nước lâu nên không rõ lắm, người bình thường có lẽ không dễ phát hiện ra. Còn về chuyện bọn họ quen biết nhau thì rất bình thường thôi, vào thời điểm đó trời đã tối, nếu là nam nữ không quen biết, hầu như không có khả năng ở chung phòng."
"Vậy chiều cao thì sao? Anh nói hắn có chiều cao xấp xỉ sáu thước, làm sao anh suy luận ra được?" Trương Hằng hỏi.
"Ồ, chuyện này cần một chút kỹ thuật," Holmes nói, "Ta đã mô phỏng lại vị trí lúc đó của bọn họ... Ngô, cô gái ở dưới còn gã kia ở trên. Sau đó, đối chiếu với vết bầm trên cổ, ta có thể xác định hướng tay và góc độ, từ đó tính ra chiều cao của kẻ h·ành h·ung đại khái tương đương với ta."
Holmes chậm rãi kể, cuối cùng, trước bữa ăn tối ông đã giải thích rõ ràng hết các suy luận của mình.
Trên thế giới này nhiều chuyện chính là như thế, khi mới nghe kết quả người ta sẽ thấy cực kỳ thần kỳ, khó tin, nhưng một khi biết rõ quá trình suy luận, cảm giác như chuyện đó cũng không còn thần bí nữa, giống như ảo thuật của các nhà ảo thuật vậy.
"Suy luận trực tiếp thì rất dễ dàng, ví dụ như nhìn thấy bánh mì thì biết ngay là bữa ăn sáng. Nhưng suy luận ngược lại thì khác, đó cũng chính là năng lực mà thám tử cần rèn luyện. Nếu như ngươi muốn học, trước tiên có thể bắt đầu từ việc đoán nghề nghiệp. Từ ống tay áo, đôi giày, vết chai trên ngón tay, móng tay, áo sơ mi, biểu hiện của một người mà suy đoán ra nghề nghiệp của hắn. Ví dụ như vị tiên sinh ở bàn đằng sau kia, chỉ cần quan s·á·t thôi ta cũng có thể biết hắn vừa từ Afghanistan trở về và là một quân y."
Nghe vậy, đêm nay lần đầu tiên Trương Hằng lộ ra một biểu cảm cổ quái, nghĩ thầm, không lẽ trùng hợp đến vậy chứ.
Holmes cho rằng Trương Hằng không tin, liền mở miệng nói, "Chúng ta có thể đ·á·n·h cược xem ai có thể nói đúng nhiều hơn về những gì liên quan đến ông ta. Cứ yên tâm, trước đây ta chưa từng gặp ông ta."
Bạn cần đăng nhập để bình luận