Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 109: Ai tới?

Chương 109: Ai tới?
Đám người ở tuyến chiến thứ hai rõ ràng không ngờ rằng Simon đã mất tích trước đó lại có thể quay lại, một lần nữa trở về nơi này.
Trên thực tế, không chỉ người của tuyến chiến thứ hai, những người chơi khác trong doanh địa lúc này cũng có người chú ý tới cái bóng dáng trên vách đá kia, bất quá bọn họ cách xa hơn một chút, có chút không nhìn rõ mặt người kia, cho đến khi có người treo đèn pin, chiếu vào bóng dáng kia, lúc này mới nhận ra người trên vách đá là ai.
Sau đó, trong doanh địa đã bùng nổ một trận rối loạn, mọi người tìm vũ khí, mặc quần áo, những người chỉ huy vốn đang trở lại trong lều uống một chén nước nóng, nghỉ ngơi một chút cũng bị người tìm tới đầu tiên, hắn một lần nữa đeo cặp kính râm lên, nhanh bước ra ngoài, đồng thời lại cầm lên ống nhòm.
"Hắn đang làm gì?"
Người bị hỏi có vẻ mặt hơi cổ quái, "Thì... cứ đứng ở đó."
"Cứ đứng ở đó?"
"Đúng, cứ đứng ở đó, mọi người lúc đầu cho là hắn định phát động tấn công, đều tranh thủ thời gian tìm chỗ che chắn để tránh né, nhưng hắn chỉ đứng ở đó, chẳng hề làm gì."
"Tám phần hắn vẫn là nhắm vào cô bé kia, đi mang cô bé kia tới." Người đàn ông đeo kính râm vừa nói vừa đưa ống nhòm lên trước mắt mình.
Đầu bên kia ống kính chính xác là Trương Hằng không sai.
Là mục tiêu của hành động lần này, người đàn ông đeo kính râm đã chuẩn bị rất nhiều công việc trước khi xuất phát, đương nhiên không thể nhận lầm, nhưng hắn cũng không nói được vì sao, lần này gặp lại Trương Hằng, so với trước kia, luôn cảm thấy có một loại cảm giác xa lạ kỳ quái.
Đồng thời, có lẽ vì Trương Hằng đứng trên vách đá kia quá lâu, mà một chút không có động tác, khiến trong lòng hắn càng thêm bất an.
Theo cách hắn hiểu người đàn ông trước mặt, đối phương xưa nay sẽ không làm bất kỳ việc gì vô nghĩa, không thể nhìn ra kế hoạch tiếp theo của đối phương, chỉ có thể nói rõ rằng người chỉ huy như hắn làm chưa đủ hợp cách.
Nhưng người đàn ông đeo kính râm không kịp nghĩ nhiều, một lát sau, bé gái đã được mang đến bên cạnh hắn, trải qua một ngày giày vò, bé gái trông có chút mệt mỏi, còn đang dụi mắt.
Người đàn ông đeo kính râm cầm tay bé gái, cũng không khỏi căng thẳng.
Mặc dù cách nhau vẫn còn một khoảng, nhưng hắn tin tưởng với sức quan sát của Trương Hằng, không lý nào lại không thấy bé gái bên cạnh hắn, thế nhưng ngoài dự đoán của hắn, Trương Hằng thế mà một chút cũng không nhìn về phía này.
Ngược lại, ánh mắt của hắn phần lớn dừng lại ở chiếc cần cẩu kia, dường như máy móc ở khắp nơi trên công trường lại có sức hút hơn đối với hắn.
Cuối cùng, trong doanh địa có người không thể kiềm chế được, bóp cò súng.
Và ngay thời khắc đó, người đeo kính râm đang quan sát Trương Hằng bằng ống nhòm lại phát hiện ra vài điều, hắn chú ý thấy biểu hiện trên mặt Trương Hằng, so với trước đó đã có biến đổi rất lớn.
Mấy giờ trước, Trương Hằng, dù có chuyện gì xảy ra, ánh mắt vẫn cho người ta cảm giác rất bình tĩnh, không có quá nhiều cảm xúc, nhưng hiện tại Trương Hằng này lại không còn khống chế cảm xúc của mình nữa, chỉ là những cảm xúc kia quá mức phong phú, phức tạp, lại là điều người đàn ông đeo kính râm không thể nào hiểu được.
Kết hợp với cảm giác xa lạ khó lòng xua tan trước đó, người đàn ông đeo kính râm cuối cùng giống như nghĩ ra điều gì đó, vẻ mặt lộ ra một vòng sợ hãi, hắn buông ống nhòm trong tay xuống, gần như là hét lên khản cả giọng: "Đừng, đừng nổ súng, tất cả mọi người, thu vũ khí trong tay lại!"
Nhưng câu nói này của hắn cuối cùng vẫn chậm một bước, đạn đã bay ra khỏi nòng súng, bắn về phía cái bóng dáng trên vách đá.
Kết quả là, khi đạn sắp bắn trúng mục tiêu, cái bóng dáng trên vách đá lại đột ngột biến mất không thấy, như thể chưa từng xuất hiện vậy.
Khoảnh khắc sau, những chùm đèn pin cầm tay lại bắt đầu rọi tìm xung quanh, tất cả mọi người cố gắng tìm kiếm Trương Hằng đã chạy đến nơi nào, cho đến khi một chùm đèn pin rơi xuống sau lưng người chơi vừa nổ súng, mới có người kinh hô một tiếng.
Chỉ thấy Trương Hằng không biết đã làm thế nào mà đứng ngay trong bóng tối sau lưng người chơi kia, hắn đưa tay, nhẹ nhàng vỗ vai người chơi kia, ngay sau đó mọi người thấy đầu của người đó lìa khỏi cổ và lăn xuống đất, tựa như một quả chín từ cành cây rơi xuống.
Cảnh tượng này trông vô cùng kinh dị!
Mà mấy người chơi khác bên cạnh thấy vậy đều hoảng sợ, nhao nhao chuyển họng súng về phía Trương Hằng, nhưng chưa kịp nổ súng thì đầu của bọn họ cũng đều theo đó rơi xuống đất, và lần này doanh địa triệt để chìm vào trong khủng hoảng.
Trước đó, bọn họ chiến đấu với Trương Hằng tuy cũng rất gian nan, chết không ít người, nhưng chí ít coi như có qua có lại, nhưng lần này, khi đối mặt với Trương Hằng thoắt ẩn thoắt hiện, lại có thể lấy mạng người một cách thần không biết quỷ không hay, trong lòng mọi người chỉ còn lại sự mờ mịt, hoàn toàn không biết phải chống cự thế nào.
Tay chân của người đàn ông đeo kính râm cũng trở nên lạnh buốt, hắn biết suy đoán đáng sợ nhất trong lòng mình đã trở thành sự thật! Khi những người khác còn đang cố gắng chống cự, người chỉ huy như hắn lại trực tiếp bỏ rơi các đội viên, quay trở lại lều.
Người đàn ông đeo kính râm cầm lấy chiếc điện thoại vệ tinh bên cạnh túi ngủ, nghe tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ bên ngoài lều, chợt lại có chút không biết phải nói gì.
Mãi đến khi điện thoại kết nối, đầu óc của hắn vẫn trong trạng thái đơ máy, lại dừng lại hai giây mới dùng giọng khàn khàn nói với đầu dây bên kia: "Đừng phái thêm viện binh nữa, lặp lại, đừng phái thêm viện binh nữa! Hắn đến rồi!"
"Ai đến?" Giọng nữ bên kia điện thoại hỏi.
Nhưng đầu dây bên này đã không còn trả lời, người đàn ông đeo kính râm thấy những chiếc lều xung quanh đang vặn vẹo, biến thành những gương mặt đáng sợ, xấu xí, từng bước ép về phía hắn.
Thế là, người đàn ông đeo kính râm ném chiếc điện thoại vệ tinh trong tay đi, rút súng lục bên hông, điên cuồng xả súng về phía xung quanh.
Chỉ là đạn dường như không hề có tác dụng với loại sinh vật khủng bố này, người đàn ông đeo kính râm vô tình bắn hết băng đạn, thế là hắn lại cầm dao gọt trái cây trên giường lên, bắt đầu điên cuồng vung chém!
Và bây giờ trong doanh địa không chỉ có một mình hắn làm động tác tương tự, trên thực tế, ngoại trừ một số người tinh thần suy sụp, tất cả người chơi đều đang cố gắng chiến đấu, chỉ là nếu như lúc này có một bên thứ ba ở đây, sẽ phát hiện rằng những kẻ địch mà bọn họ đang vật lộn căn bản không hề tồn tại.
Và có lẽ vì những con kiến phát điên này đã khiến hắn cảm thấy tẻ nhạt vô vị, Trương Hằng cũng không dừng lại quá lâu ở đây, chỉ liếc nhìn chiếc cần cẩu kia rồi biến mất không thấy.
Mà ở phía sau khối băng lớn đã được kéo ra, một đôi mắt nhỏ đang lặng lẽ nhìn theo Trương Hằng rời đi, trong tay nàng cầm một mảnh thủy tinh nhỏ, trên mảnh thủy tinh có những đường vân kỳ dị, chỉ là hiện tại những đường vân này đã trở nên ảm đạm, ở chính giữa miếng thủy tinh lại xuất hiện một vết nứt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận