Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 217: Đại hải khiếu

Công trình kiến trúc cao nhất ở gần đó là mấy tòa nhà dân cư ở phía đông, nhưng giữa chúng còn có khoảng không gian xanh của khu dân cư, Trương Hằng liếc mắt đánh giá khoảng cách, đoán rằng mình rất khó chạy đến đó, ngược lại tòa nhà bốn tầng trông có vẻ thực tế hơn ở phía tây. Trương Hằng giẫm lên nóc xe, trực tiếp chạy về phía tòa nhà đó, phía sau lưng vang lên một loạt tiếng mắng chửi của các chủ xe, nhưng Trương Hằng đã nhảy tới trạm xe buýt, đẩy hai học sinh trung học đang chơi điện thoại di động ra, xông qua hàng rào xe tự động và lối đi bộ, nhảy qua cổng soát vé, chạy về phía cửa lớn bảo tàng. Những bảo vệ đang đứng gác bên ngoài phòng trực ban giật mình la lên, nhưng nhanh chóng phản ứng, vừa hô dừng lại vừa đuổi theo. Trương Hằng không những không dừng lại, mà ngược lại còn tăng tốc, ba bước thành một, nhân lúc một cặp vợ chồng già vừa bước vào bảo tàng, cửa cảm ứng còn chưa đóng lại, hắn liền lách mình nhảy vào. Buổi sáng bảo tàng vừa mở cửa không lâu, người bên trong vẫn còn thưa thớt, tại sảnh triển lãm đồ đồng ở tầng một chỉ có mười mấy người đang vừa đi vừa thưởng thức các đồ vật trưng bày trong tủ kính. Trương Hằng nhanh chóng tìm được cầu thang, nhưng lúc này các bảo vệ tầng một đã nhận được báo động, nhanh chóng vây lại phía Trương Hằng, hắn không dây dưa với bọn họ, mà tính nhẩm thời gian trong đầu, đoán chừng mình còn khoảng sáu bảy giây, liền xoay người, tránh cú lao tới của người bảo vệ bên phải, người bảo vệ bên trái thì chỉ túm được không khí vì giữa hắn và Trương Hằng có một tủ trưng bày. Ba giây cuối cùng, Trương Hằng tăng tốc độ lên cực hạn, lao lên cầu thang, xuyên qua vách kính đã thấy sóng lớn ập đến, cao chừng mười mấy mét, đánh vào bức tường kính phía nam bảo tàng, lớp kính hai lớp cường lực gia cố, kẹp nhựa cây không trụ nổi nửa giây đã vỡ tan tành! Kèm theo đó là biển nước ồ ạt tràn vào bảo tàng, cuốn theo cả cành cây, gạch ngói, xe cộ và các thứ hỗn độn. Trương Hằng ở thời khắc cuối cùng chạy lên tầng ba, nhưng chỉ trong chớp mắt, hai tầng bên dưới chân hắn đã bị nuốt chửng hoàn toàn, mấy người bảo vệ đuổi theo phía sau còn chưa kịp kêu lên tiếng nào đã bị sóng cuốn đi không thấy tăm hơi, những khách tham quan đang đi dạo phía dưới cũng lành ít dữ nhiều. Giờ phút này Trương Hằng giống như một mình trên hoang đảo giữa biển mênh mông. Sức mạnh cá nhân thật quá nhỏ bé trước thiên tai. Nhất là với phần lớn mọi người, vốn dĩ không nghĩ sẽ có sóng thần xảy ra, ngay lúc sóng lớn ập tới, nhiều người còn chưa ý thức được chuyện gì thì đã bị đánh choáng, bị dòng nước cuồn cuộn xô đẩy, đập vào tường hay xe, những người xui xẻo thì đụng phải vật nhọn bị đâm thủng, không thể tỉnh lại được nữa. Sau lưng Trương Hằng, một bé gái mặc váy khoảng sáu bảy tuổi mở to mắt, hoàn toàn ngây dại vì cảnh tượng trước mắt. Trương Hằng không có thời gian quan tâm đến bố mẹ của cô bé ở đâu, bản thân hắn vừa trốn thoát, còn chưa kịp thở thì đợt sóng thứ hai đã ập tới, đợt này còn cao hơn đợt trước, gần bằng nóc nhà bảo tàng, Trương Hằng không chạy lên cao nữa mà quay người chạy nhanh vào giữa sảnh triển lãm tầng ba. Hắn nghe thấy sau lưng tiếng ầm ầm như sấm rền, sóng lớn dễ dàng đập nát lớp kính còn lại ở hai tầng dưới, những đồ sứ tinh xảo đời Đường Tống được trưng bày trong tủ kính đã vượt qua sự bào mòn của thời gian nhưng không thể nào ngăn được sự càn quét của dòng nước, giống như những bức tường kính trước đó, tất cả đều vỡ tan tành. Cô bé ngây người đứng đó cũng bị sóng lớn nuốt chửng. Trương Hằng cuối cùng chạy đến trước một cột trụ, ép sát người vào đó, một giây sau sóng biển hung hăng ập vào cột, dòng nước tách ra hai bên người Trương Hằng, tiếp tục lao về phía trước, đập vào tường. Trương Hằng cảm giác được bảo tàng đang rung lắc, nhưng nền móng vững chắc cùng kết cấu công trình kiên cố đã giúp nó chống chọi lại đợt xung kích này. Nhưng ở một mặt khác, Trương Hằng không được may mắn như vậy, sóng biển không phá hủy được bức tường thì lại nhanh chóng dội ngược trở lại, Trương Hằng chỉ còn cách cuộn người hết mức có thể để bảo vệ những chỗ yếu hại. May là lần này nước quay lại không mang quá nhiều động năng, nhưng do cột trụ quá trơn, không có điểm bám nên Trương Hằng bị hất văng ra ngoài. Ở dưới nước sóng ngầm cuộn xoáy, hắn không biết mình lộn bao nhiêu vòng, chỉ thấy cả người như quay cuồng, đầu óc choáng váng. Nhưng nhờ kinh nghiệm từ trại huấn luyện Apollo và việc làm quen với biến đổi môi trường phức tạp nên Trương Hằng hoàn toàn có thể được xưng là đại sư trong việc chống lại tình trạng choáng váng. Hắn nín thở, cố dùng lưng chịu va đập, luôn giữ ý thức, mãi một phút sau, khi dòng nước chậm dần thì Trương Hằng biết rằng đợt sóng thần đầu tiên sắp qua, đợi thêm 20 giây khi sắp hết dưỡng khí, hắn cuối cùng đã khôi phục lại khả năng điều khiển cơ thể, Trương Hằng nhô đầu lên mặt nước, thế giới bên ngoài đã hoàn toàn thay đổi. Thành phố quen thuộc giờ trở nên xa lạ. Xe cộ ken đặc trên đường phố trước đó đều biến mất, không, phải nói là cả đường cũng biến mất, những tòa nhà thấp tầng xung quanh đều chìm dưới nước, chỉ còn nóc nhà, các tòa nhà cao tầng thì may mắn hơn, một vài kiến trúc không vững bị sóng đánh đổ, nhưng khi sóng thần đến đây thì lực phá hoại đã không còn lớn như trước. Trương Hằng lau nước biển trên mặt, xung quanh là những cây ngô đồng bị gãy một nửa, cột điện xiêu vẹo dưới nước, dây điện cùng cành cây quấn vào nhau, một chiếc xăng đan trôi dập dềnh, mà chủ nhân của nó không biết ở đâu. Trương Hằng thấy một cánh cửa trôi dạt không xa, bèn kéo nó lại, như vậy hắn sẽ không phải tiếp tục đạp nước, có thể tiết kiệm sức lực, sóng thần có khả năng không chỉ có một đợt, ai cũng không biết đợt tiếp theo sẽ đến khi nào, Trương Hằng quyết định chuẩn bị sẵn sàng trước. Nhưng cần xem xét lại việc hiện tại hắn đang ở trong mộng cảnh của Hàn Lộ, những kinh nghiệm thường ngày chưa chắc đã còn tác dụng, trên thực tế cơn đại hồng thủy vừa rồi vốn đã rất quái dị, Trương Hằng không biết nó có liên quan gì đến giấc mơ về cái chết không, nhưng nhìn ở một mặt khác thì nó có thể lý giải được tại sao Hàn Lộ lại vội vàng rời khỏi chỗ ở. Cô ta rõ ràng đã nhận được cảnh báo, Trương Hằng hiện tại cũng chưa nghĩ ra được biện pháp nào hay, chỉ có thể cầu mong Hàn Lộ đã kịp di chuyển đến nơi an toàn, những chuyện còn lại chắc chỉ khi tìm được cô ta mới có thể biết. Nhưng có một tin xấu là trận sóng thần này đã phá hủy tan hoang thành phố, mọi dấu vết liên quan đến Hàn Lộ đều bị xóa sạch, Trương Hằng hoàn toàn mất phương hướng, không biết bước tiếp theo có thể làm gì. Hắn chỉ có thể tìm chỗ an toàn nghỉ ngơi xem có đợt tấn công thứ hai nữa hay không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận