Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 456: Kình ngâm

Chương 456: Tiếng cá voi kêu Trong lúc Trương Hằng đang nói chuyện với Phiền Mỹ Nam, Mã Lục vẫn giữ im lặng, nhưng giờ thì không thể nhịn được nữa, “Xin lỗi, những gì các ngươi vừa nói, Loki, nữ khổng lồ, đều là biệt danh phải không?”
Những người đàn ông trung niên như Mã Lục, thường phải lo kiếm tiền nuôi gia đình, thời gian rảnh rỗi của bản thân không nhiều. Hoạt động giải trí của họ cũng rất đơn giản, thường chỉ xem bóng đá, uống vài chai bia với anh em bạn bè. Bản thân hắn không đến rạp chiếu phim, cũng chẳng đọc tiểu thuyết gì, về thần thoại, đặc biệt là thần thoại phương Tây, gần như hắn không có hiểu biết gì.
Vì thế những cái tên mà Trương Hằng vừa nhắc đến đối với hắn vô cùng xa lạ, nhưng hắn vẫn nghe ra được những nhân vật trong câu chuyện kia đều không phải là người bình thường, nhất là cách gọi Lôi Thần, giống như những câu chuyện dân gian về Lôi Công, Điện Mẫu mà hắn từng nghe hồi bé.
Còn bây giờ, Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam lại đang nghiêm túc thảo luận về những con quái vật xuất hiện trong truyền thuyết, khiến trong lòng Mã Lục dâng lên một cảm giác hoang đường không tả xiết.
Trương Hằng cũng không giải thích cặn kẽ, chỉ nói, "Ngươi chỉ cần coi đối thủ lần này của chúng ta là một con rắn lớn là được."
"Rắn lớn, lớn cỡ nào?"
"Tạm thời chưa biết, nhưng chắc chắn không lớn như trong truyền thuyết đâu." Trương Hằng trấn an.
Jörmungandr còn được gọi là Cự xà quấn quanh Trái Đất.
Nhưng nếu nó thật sự lớn như ghi chép trong thần thoại Bắc Âu, thì thân nó phải quấn quanh được cả Địa Cầu. Điều này hiển nhiên là bất khả thi. Trên thực tế, những sinh vật siêu nhiên mà Trương Hằng từng thấy hầu hết đều không lợi hại như trong cốt truyện gốc. Nếu không thì tùy tiện một con đặt ở hiện tại, thì mười nhóm Avengers cũng không giải quyết được.
Nhưng có thể kéo cá voi vào nhà ga, thì thân hình nhỏ của Jörmungandr chắc chắn cũng không hề nhỏ, mà những lời đồn đại liên quan đến đoạn đường sắt bỏ hoang mà Mã Lục kể trước đó đã chứng minh Jörmungandr cũng có thể phun ra sương độc, và còn có khả năng khống chế tinh thần con người ở một mức độ nhất định.
Hơn năm mươi công nhân mất tích trước kia có lẽ là do Jörmungandr triệu hồi vào đường hầm, và cái đường hầm vô tận vừa rồi ba người trải qua cũng mang theo một chút ảo giác. Hơn nữa là bầy rắn nó nuôi dưỡng.
Từng con rắn riêng lẻ, cho dù là loại rắn độc nhất, cũng rất khó gây ra phiền toái gì. Ngay cả một người bình thường như Mã Lục chỉ cần cẩn thận một chút là có thể đối phó được. Nhưng cả một ổ xông lên thì dù Trương Hằng không có 【 Vô Hạn Tích Mộc 】 e rằng còn chưa thấy được chính chủ thì đã phải viết di chúc ở đây rồi.
Tuy nhiên, tình huống hiện tại đối với hắn cũng không hẳn là điều xấu. Trương Hằng có thể bắt kịp giờ ăn của bầy rắn thì bầy rắn cũng tương tự bắt kịp tiệc nướng của Trương Hằng.
Trương Hằng cũng không có ý nghĩ gì về việc tiết kiệm nhiên liệu. Dù sao một tiếng sau khẩu T-148 trong tay hắn sẽ lại biến thành một đống gỗ xếp Lego. Vì vậy khi thấy bầy rắn từ bỏ công kích, dần rời xa khu vực có nhiệt độ cao, Trương Hằng không bỏ qua ý định của mình. Hắn để Mã Lục hỗ trợ kéo hai thùng dầu ống đi thêm khoảng năm mươi mét nữa, đến trước con cá voi.
Con cá voi hiện tại giống như miếng sô cô la mà Phiền Mỹ Nam đã ném ra, không ngừng hấp dẫn bầy rắn. Cơ thể to lớn của nó bị đầy đủ các loại rắn bò lên, gần như không còn da thịt nào lộ ra bên ngoài. Trông như một ngọn núi rắn cao lớn, hàng ngàn hàng vạn con rắn nhúc nhích bò trên đó, thật quái dị.
Hơn nữa, làn da vốn cứng ráp thô sần của nó, không hiểu vì sao giờ trở nên mềm mại như thạch, khiến ngay cả những con rắn độc chỉ có hai răng nanh cũng có thể dễ dàng hút máu thịt của nó.
Việc Trương Hằng đến gần con cá voi cũng làm bầy rắn hỗn loạn cả lên, những con chen được lên lưng cá voi lại muốn tìm chỗ khác ăn. Kết quả chờ đợi chúng là lưỡi dao của 【 Tàng Sao 】.
Mã Lục lúc này mới nhận ra, Trương Hằng không chỉ có đao pháp xuất sắc mà khi hắn vung thanh vũ khí giống như Đường đao chém vào bầy rắn, nó như dao nóng cắt bơ, không hề gặp bất cứ trở lực nào mà dễ dàng bổ mục tiêu thành hai, thậm chí có những con rắn đầu bị chém đôi mà không nhận ra, vẫn cố gắng bò về phía trước, cho đến khi bò được hai bước thì đầu của chúng mới rơi xuống đất.
Ngay khi Mã Lục đang thầm than thở vì sự sắc bén của 【 Tàng Sao 】 thì nghe thấy Trương Hằng phía trước kêu nhẹ một tiếng.
Trương Hằng đến gần mới phát hiện ra con cá voi đang là bữa trưa của bầy rắn này chưa hoàn toàn chết. Con mắt của nó đã bị ăn hết, nhưng hai hốc mắt vẫn đang phập phồng, máu tươi không ngừng chảy ra, giống như đang khóc than cho vận mệnh của mình.
Thấy vậy, Trương Hằng dừng bước, giơ khẩu T-148 lên, “Xem ra ngươi cũng không cam tâm cứ như vậy bị ăn sạch, nếu đã vậy thì để ta tiễn ngươi một đoạn đường.” Nói xong, hắn lại bóp cò súng phun lửa. Ngọn lửa nóng bỏng không lưu tình lao vào con cá voi sắp chết.
Cảm nhận được luồng nhiệt phía sau, những con rắn đang ăn cũng trở nên bất an, thậm chí đã dẫn đến hỗn loạn. Có con dừng miệng, dựng đứng thân mình bày ra tư thế cảnh giác. Nhưng trước ngọn lửa lớn, những hành động bản năng này không phát huy tác dụng gì.
Rất nhanh bầy rắn bị ngọn lửa nuốt chửng. Vì cơ thể cá voi quá lớn, Trương Hằng còn xoay họng súng vài lần, đảm bảo ngọn lửa nướng đến từng tấc da trên mình cá voi.
Nhiên liệu T-148 vốn rất chịu lửa, mà trên thân cá voi lại chứa nhiều dầu mỡ. Trương Hằng muốn đốt nó, dưới ngọn lửa, con cá voi nhanh chóng biến thành một cây nến khổng lồ, cho dù Trương Hằng đã dời họng súng, ngọn lửa trên người nó cũng không tắt mà còn bùng lên dữ dội.
Tuy vậy con cá voi cũng không lộ vẻ gì đau khổ, thậm chí còn phát ra một tiếng kêu vang dội giữa biển lửa.
Đây là lần đầu Mã Lục nghe thấy tiếng cá voi kêu, lại là ở trong nhà ga tàu điện ngầm. Chắc nói ra cũng chẳng ai tin. Âm thanh du dương sâu thẳm như từ đại dương vọng về, mang theo một nỗi cô đơn man mác. Nhưng Mã Lục cũng không rõ mình có phải đang bị ảo giác hay không, hắn thế mà nghe ra được một tia vui sướng không dễ nhận thấy từ trong cảm giác cô đơn đó, tựa như con cá voi kia không phải đang đi đến cuối cùng của sinh mệnh, mà là quay trở về biển sâu, tự do ngao du trong đại dương vậy.
Trương Hằng cũng nghe thấy tiếng cá voi kêu, nhưng tay của hắn không ngừng, vẫn đang tiếp tục dùng họng lửa đốt vùng da xung quanh xác cá voi. Nơi đó còn rất nhiều rắn chưa kịp leo lên thân cá voi. Không ngoài dự đoán, về sau có khả năng bọn họ sẽ phải đối đầu với Jörmungandr. Trương Hằng không muốn lúc đó lại phải đối mặt với chiến thuật biển người của bầy rắn. Vẫn nên tranh thủ cơ hội này để dọn dẹp trước một chút tiểu quái trước khi đánh trùm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận