Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 374: Bọn chúng đều cứu không được ngươi

Matthew nghe vậy sắc mặt lập tức biến sắc, "Ta thề, nếu như ngươi dám đối Jane và Wendy làm gì, ta sẽ g·iết ngươi Cook, dù ngươi có trốn đến chân trời góc biển, dù bên cạnh ngươi có bao nhiêu người, mặc kệ giữa chúng ta từng có bao nhiêu liên hệ, ta đều sẽ đuổi kịp ngươi, sau đó nhét đ·ạ·n vào đầu ngươi.""Tuyệt vời, ta cần chính là sự p·h·ẫ·n nộ này." Lão nhân lưng còng nói đến đây lại đột nhiên im bặt, sau đó thấy Jane bưng trà và bánh quy đi tới, đồng thời mở lời, "Các anh đang nói chuyện gì thú vị vậy?""Đúng vậy, ta với Matthew đang nói về chuyện chúng ta cùng nhau đi câu cá hồi trước đây," lão nhân lưng còng nhận lấy chén trà cười nói cảm ơn, "Không biết hắn có kể với các cô chưa, chúng ta có một lần đi săn bị lạc, không hiểu sao lại đến một con suối nhỏ, ta không biết chúng ta có phải là người đầu tiên phát hiện ra nơi đó không, tóm lại cá hồi ở đó quá trời nhiều, cứ như nhét chung một chỗ, con nào con nấy đều béo múp míp, ta với Matthew thậm chí không cần dùng đồ câu, chỉ cần thò tay ra là bắt được chúng, mà chúng lại không có chút đề phòng nào, cứ ngốc ở đấy chờ bị bắt, điều này làm ta rất hiếu kỳ, cái gì khiến chúng thành ra như vậy?""Là cái gì?" Jane thích thú hỏi."Là cuộc sống cô nương ạ, chính cuộc sống đã khiến chúng thành ra như vậy, trong một thời gian dài chúng không có k·ẻ th·ù t·ự nhiên, con suối nhỏ đó cung cấp cho chúng quá đủ thức ăn, nên chúng dần đ·á·n·h m·ấ·t đề phòng với thế giới bên ngoài, chìm đắm trong hạnh phúc ngắn ngủi, cho đến một ngày nguy hiểm ập đến, chúng thậm chí còn quên cả chạy trốn."Lão nhân lưng còng nhấp một ngụm trà tiếp tục nói, "Nhìn thấy chúng không khỏi khiến ta nghĩ tới xã hội chúng ta đang sống hiện nay, chẳng phải cũng giống con suối nhỏ đó sao, nó dốc hết sức bảo toàn trật tự, để đàn cá sống ở trong đó có thể phát triển sinh s·ố·n·g hết mức, tất cả luật p·h·á·p, trật tự kinh tế, Thượng Đế… tất cả mọi thứ này đều đang xây dựng một ảo ảnh phồn vinh, để người ta cảm thấy an tâm, cam tâm bị thuần hóa, đ·á·n·h m·ấ·t bản năng tự nhiên, nhưng cô biết không cô nương, khi nguy hiểm thực sự ập đến, những thứ đó đều không cứu được cô, luật p·h·á·p của cô, tiền bạc, hay là Thượng Đế, chúng đều không cứu được cô đâu."Cook nói xong phòng khách chìm vào im lặng.Jane cố gượng cười trên mặt, "... Thật sự mà nói ông hơi dọa tôi rồi đó tiên sinh.""Vậy sao, vậy ta xin lỗi, cô nương, tiện thể nói luôn, trà cô pha rất ngon." Lão nhân lưng còng nâng chén lên ra hiệu, sau đó lại quay đầu nhìn sang bên cạnh, không biết từ lúc nào Wendy đã vào phòng khách, "Cháu rất may mắn, có một người mẹ nấu ăn rất ngon, cô bé."Wendy nghe vậy không trả lời, mà ngược lại hỏi, "Kết quả của các ông thế nào?""Cái gì?""Ông nói ở con suối nhỏ đó toàn cá hồi, vậy hôm đó các ông thu hoạch ra sao?""A, tốt lắm, dù chúng ta không săn được hươu, nhưng chắc chắn là bắt được rất nhiều cá, ta không thể không cởi áo ngoài ra, gói hết chỗ cá không nhét nổi lại, thế nhưng dù vậy, số cá chúng ta bắt được so với số cá còn lại ở suối vẫn chẳng thấm vào đâu, ta với ba con buộc phải ăn liên tục mấy ngày cá nướng, về sau một thời gian dài ta đều không muốn ngửi thấy mùi tanh nữa." Lão nhân lưng còng như đang chìm đắm trong ký ức, cười nói.Matthew im lặng nãy giờ lên tiếng, "Được rồi, ta và tiên sinh Cook có chút chuyện cần nói, Wendy, hay là con với mẹ lên lầu trước đi.""Dạ, vậy chúng con sẽ để phòng khách lại cho mấy người đàn ông nói chuyện." Jane lại lễ phép cười với lão nhân lưng còng.Nhưng ngay sau đó nụ cười của nàng bỗng nhiên đơ lại trên mặt.Vì lão nhân lưng còng từ bên hông rút ra một khẩu súng lục ổ xoay, chĩa vào nàng, "Ta rất thích cô, thân mến, thật đó, cô khiến ta nhớ tới con gái ta, ta thật sự mong chuyện này không xảy ra, nhưng... ta cần cô giúp chồng cô tỉnh táo lại, vì trước đây ta nói gì hắn cũng không chịu nghe, ta nghĩ đã đến lúc để cuộc đời cho hắn thấy sự thật."Nói xong ông ta đã lên cò.Jane hô hấp gấp gáp, trợn mắt, vẻ mặt không biết phải làm sao, cùng lúc đó Matthew ở bên cạnh cũng đứng bật dậy khỏi ghế, như một con báo săn đang p·h·ẫ·n nộ, muốn xông lên, kết quả tay trái lão nhân lại rút ra một khẩu súng lục khác, chĩa vào hắn."Vẫn chưa đến phần ngươi, con trai ta, kiên nhẫn một chút.""Ngươi không biết mình đang làm gì.""Ngược lại mới đúng, ta rất rõ mình đang làm gì." Lão nhân lưng còng mỉm cười."Rốt cuộc ngươi muốn gì, Cook? Nếu ngươi g·iết vợ con ta, ta càng không thể gia nhập Cook bang của ngươi.""Về chuyện này sao, cứ từ từ mà xem... Ta sẽ g·iết vợ yêu của ngươi trước, sau đó chờ chuyện ở hạt Lincoln kết thúc ta sẽ mang con gái ngươi đi, nhưng để báo đáp lại, ta sẽ giao Cook bang cho ngươi, ngươi có thể mượn sức bọn họ để tìm tung tích của ta, trong số họ có không ít người sống cùng ta khá lâu, họ biết sở thích của ta, biết những nơi ta hay đến, thậm chí cả chỗ ở của tình nhân cũ, việc ngươi cần làm là moi thông tin từ mồm chúng, để chúng tình nguyện dẫn ngươi đến tìm ta."Đừng lo, bọn chúng đều là người rất dễ gần, chỉ cần nắm được tính cách của chúng, cho chúng thứ chúng muốn, chúng sẽ coi ngươi như người một nhà, nên có lẽ con mất đi hai người thân, nhưng con lại có thể có thêm bốn mươi huynh đệ, tuy đôi khi con sẽ thấy bọn chúng hơi ồn ào... nhưng con sẽ quen thôi, ta cho con một năm, đừng làm ta thất vọng con trai.""Đừng làm vậy, Cook, chờ tìm được ngươi, ta sẽ g·iết ngươi!" Matthew trừng mắt."Nếu ngươi có bản lĩnh này, ta cũng không để bụng đâu.""Nếu ông không thả mẹ tôi, tôi cũng sẽ g·iết ông." Wendy bên cạnh cũng lên tiếng."Ha ha ha," Cook nghe vậy bật cười lớn, dường như bị câu nói trẻ con không kiêng nể gì này chọc cười, nhưng ngay sau đó hắn lại im bặt, vì hắn thấy khẩu súng săn trong tay Wendy.Khác với mẹ, Wendy đã từng nghe lão ngưu t·ử kể về những chuyện cũ đó, biết chỗ ở của ba mình, vì vậy khi lão nhân lưng còng vừa xuất hiện, cô đã biết đối phương là ai, nhưng Wendy cũng không hề thể hiện ra sự sợ hãi hay khiếp đảm như những cô gái bình thường.Mà cô chôn giấu tất cả trong lòng, mặt cô từ đầu đến cuối không hề có chút cảm xúc nào, vì vậy ngay cả một kẻ lão luyện như Cook cũng bị cô l·ừ·a. Mà Wendy thì đang im lặng chờ đợi... chờ đợi.Đến khi Matthew và Cook giằng co, cuối cùng cô cũng tìm được thời cơ vụng trộm lấy ra khẩu súng săn cô giấu sau tủ, cô ép mình tỉnh táo lại, trong đầu nhớ lại cách b·ắ·n mà Trương Hằng đã dạy, sau đó nhanh nhất có thể giương khẩu súng săn lên, nhắm vào trái tim của Cook.
Bạn cần đăng nhập để bình luận