Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 155: Nghĩ rõ ràng

"Thật đáng tiếc, chúng ta cũng không giúp được ngươi, không biết tên hồ ly kia đã nói với ngươi như thế nào, nhưng chúng ta không phải là loại người như ngươi tưởng tượng," cậu bé nói, "chúng ta khác với những người Albania kia..."
"Ta có thể giúp ngươi." Trương Hằng nói.
"Thật sao?" Vị giáo viên hóa học nghe vậy mừng rỡ, sau khi nghe cậu bé nói thì ông vốn đã tuyệt vọng, giờ lại có cảm giác như vừa thoát khỏi chỗ ch·ế·t.
"Đừng làm liều, những người giao dịch với hắn đều là t·ộ·i p·h·ạ·m thực sự, trong tay bọn chúng có súng, chúng ta không phải là đối thủ." Cậu bé nhắc nhở, "Ngươi không phải đang giúp hắn mà là h·ạ·i hắn."
"Tình huống không tệ đến mức đó đâu," Trương Hằng vừa lái xe vừa nói, "vị lão sư bên cạnh ta đang có thứ mà bọn chúng muốn, đương nhiên, so với dùng tiền đi mua thì tốt hơn nếu như có thể không cần bỏ ra bất cứ giá nào mà đoạt được trực tiếp, còn nếu có thể mượn cơ hội này bắt luôn được con gà đẻ trứng vàng thì càng đại thắng."
"Không, không thể nào, ta có hẹn với người phụ trách của bọn chúng." Sắc mặt giáo viên hóa học biến đổi lớn.
"Tin ta đi, trên thế giới này không ai hiểu cách nghĩ của kẻ cướp hơn ta." Trương Hằng nói.
"Chẳng phải vừa nãy đã chứng minh lời tôi nói rồi sao, chúng ta đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới." Cậu bé cau mày nói.
"Về lý thuyết thì đúng là vậy, nhưng mà..."
"Nhưng mà?"
"Nhưng mà cũng không phải là không thể đàm phán, kẻ cướp cũng có cách hành xử riêng, không phải ai cũng chỉ biết cắm đầu mà làm, mấu chốt của đàm phán là phải để bọn chúng tin rằng, cái giá phải trả khi làm càn sẽ nhỏ hơn so với lợi ích mà chúng có thể có được."
"Phải làm thế nào, xin ngươi dạy ta đi." Giáo viên hóa học khẩn khoản, "Lần này kiếm được tiền ta chia cho ngươi một nửa."
"Không kịp đâu, khí chất của một người rất khó thay đổi trong vòng một hai tiếng ngắn ngủi, nếu ông tin tôi thì lát nữa gặp mặt người cầm đầu, cứ im lặng đừng nói gì, cứ để tôi mở lời." Trương Hằng nói.
"Không vấn đề gì." Giáo viên hóa học gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Sau đó, Trương Hằng lại nói với cậu bé, "Lần này quả thật nguy hiểm hơn so với dự tính một chút, lát nữa tôi sẽ tìm chỗ gần ga xe lửa thả cậu xuống, cậu về trước đi."
"Không, ta đã nói sẽ đi cùng ngươi, 01 mặc dù không có giao thiệp với đám người Albania kia, nhưng bọn chúng chắc hẳn cũng từng nghe đến tên chúng ta, nếu thật sự đàm phán không thành mà bọn chúng định dùng cách c·ư·ớ·p đo·ạ·t, thì ta ở đây bọn chúng cũng phải e dè hậu quả khi trêu vào 01." Cậu bé đinh ninh nói.
"Được thôi, nhưng chúng ta phải giao ước trước, trong lúc ta đàm phán với những người Albania kia thì cậu ở trong xe không được xuống."
"Ừm." Cậu bé biết mình thật sự không giỏi ứng phó với loại tình huống này nên gật đầu đồng ý.
"Vậy tôi cũng có thể ở trong xe đợi sao?" Giáo viên hóa học đầy mong chờ nói.
"Thật đáng tiếc, ông thì không được, ông là trọng tâm của cuộc giao dịch này, nhất định phải xuống xe, và phải cố gắng kiềm chế bản thân, đừng r·u·n rẩy, không cần sợ, nếu có ai nhìn vào mắt ông thì đừng trốn tránh, cứ thể hiện cứng rắn một chút, ông càng tỏ ra không sợ bọn chúng thì càng có lợi cho chúng ta trong đàm phán."
"Cứng rắn? Thế nào mới gọi là cứng rắn." Giáo viên hóa học lo lắng hỏi.
"Ừm, cứ xem như ông đang đứng trên bục giảng, và những người đối diện là học sinh của ông thì sẽ ổn thôi." Trương Hằng nói.
"Tôi... Tôi không chắc có làm được không." Giáo viên hóa học lau mồ hôi.
"Thử xem sao." Trương Hằng nói, "cũng không cần quá lo lắng, dù sao còn có tôi mà."
Trương Hằng lái chiếc xe Volkswagen đến một địa điểm cách nơi giao dịch nửa cây số, có thể nhận thấy khu vực này có sự khác biệt rõ rệt so với những nơi khác, trên đường xuất hiện nhiều phụ nữ hơn, ai nấy đều có nét quyến rũ, và dù nhiệt độ không khí không cao, nhưng không ít người trong số họ lại ăn mặc hở hang, hoặc chỉ khoác hờ một chiếc áo khoác.
Pháp có thái độ khá mâu thuẫn với nạn m·ạ·i d·â·m, khác với Hà Lan hợp p·h·áp hóa hoàn toàn, coi nó như một ngành nghề, và cũng không giống Anh Quốc, nửa hợp p·h·áp hóa, mà Pháp thuộc dạng luật p·h·áp không thừa nhận, nhưng chính phủ lại coi nó như một nghề tự do mà thu thuế, một loại trạng thái hợp p·h·áp theo kiểu Schrödinger.
Theo sự p·h·át triển của xã hội, cái ngành nghề cổ xưa này cũng ngày càng được m·ạ·n·g lưới hóa, khách hàng có thể trực tiếp chọn người trên m·ạ·n·g, tuy nhiên ở các khu vực do người Đông Âu kiểm soát, thì một số nét đặc trưng truyền thống trước đây vẫn được bảo tồn.
"Sao rồi?" Thấy Trương Hằng dừng xe lại, giáo viên hóa học lại không nhịn được mà lo lắng.
"Cho tôi năm phút." Trương Hằng nói xong liền móc ra mấy bộ xếp gỗ mới mua trước ánh mắt ngẩn ngơ của cậu bé và giáo viên hóa học.
"Hả?" Vẻ mặt cậu bé như thể muốn hỏi "Ngươi đang đùa ta đấy à."
Còn giáo viên hóa học thì càng lo lắng, ông chần chừ một chút rồi vẫn nhắc nhở, "Bây giờ... không phải lúc để làm mấy chuyện này đâu."
"Đừng lo lắng, dù sao vẫn còn sớm so với giờ hẹn mà." Trương Hằng vừa nói vừa lắp ráp ra một khẩu súng ngắn Italy Beretta 92F, còn ném một vài bộ phận cho giáo viên hóa học bên cạnh, "Ông cũng thử xem, có thể giải tỏa căng thẳng."
"Thôi tôi xin." Giáo viên hóa học vội vàng t·r·ả lại bộ xếp gỗ.
"Ách, ngươi sẽ không định dùng mấy thứ đồ chơi này đi đàm phán với đám người Albania đấy chứ?" Cậu bé hỏi.
"Chỉ là để phòng vạn nhất thôi." Trương Hằng vừa nói vừa lắp mảnh ghép cuối cùng vào 【 Vô Hạn Tích Mộc 】, sau đó gắn khẩu 92F mới ra lò vào bên hông, động tác của hắn rất nhanh, hơn nữa lại rất nhịp nhàng, cậu bé và giáo viên hóa học đều không thấy rõ được quá trình biến một khẩu súng đồ chơi thành vũ khí thật trong tích tắc.
"Đây không phải đang chơi game, ngươi cảm thấy những người Albania đó đều là kẻ ngu chắc?" Cậu bé nghiêm túc nói, "Ngươi sẽ tự làm mình mất m·ạ·ng đấy."
"Có một chuyện rất x·i·n lỗi là tôi chưa nói cho cậu biết, ngoài việc đến từ vũ trụ song song, tôi còn là một m·a t·h·u·ậ·t sư." Trương Hằng làm xong khâu chuẩn bị cuối cùng, sau đó vẫy tay ra hiệu với cô gái đứng ngoài cửa sổ rằng mình không cần bất cứ dịch vụ gì, rồi khởi động xe trở lại.
"Ta... Ta cảm thấy có chút khó thở!" Còn chưa gặp được người chính thức mà giáo viên hóa học đã bắt đầu run rẩy, đây không phải là một tín hiệu tốt, mặc dù đã hạ quyết tâm, nhưng khi vừa nghĩ đến chuyện sắp phải đối mặt, thì con người vốn đã sống ngay thẳng suốt nửa đời người, thậm chí chưa từng bị phạt quá tốc độ giao thông, đã hoàn toàn không k·i·ể·m s·o·á·t được bản thân.
"Ông nên nghe lời khuyên của cô ấy, không phải ai cũng thích hợp làm kẻ p·h·ạ·m t·ộ·i, trên thực tế, trong chuyến này tôi đã gặp nhiều người rất lợi h·ạ·i, nhưng kết quả của họ cũng không tốt, cộng thêm bây giờ trong thành phố còn có CTOS, ông phải suy nghĩ kỹ, bước ra một bước này thì ông sẽ không thể quay đầu lại nữa, dù có muốn rút lui thì cũng sẽ có người dùng quá khứ của ông để ép ông phải làm tiếp, nói thẳng ra, ông đang đi vào ngõ cụt." Trương Hằng nói.
"Cảm ơn các người... Có lẽ tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, nhưng tôi đích x·á·c đã hiểu rõ." Giáo viên hóa học nói, "Đây là cách duy nhất để cứu con gái của tôi, chúng ta bắt đầu đi thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận