Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 95: Giết chết Simon

Chương 95: Giết chết Simon
Trương Hằng tận mắt thấy Hải Mã chết đi, kẻ cứng đầu đã giao chiến với hắn hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng lại chết một cách mờ ám trước mắt hắn. Đương nhiên, xét đến tình trạng cơ thể của Hải Mã, cái chết kiểu này cũng không khiến người ngoài ý muốn, và sau khi Hải Mã chết, Trương Hằng lập tức lấy từ trong hành trang ra một chiếc đèn dầu.
【Tên: Đèn Thám Hiểm Giả】
【Phẩm chất: C】
【Tác dụng: Đèn dầu không bao giờ tắt, trang bị cực phẩm, là ước mơ tha thiết của các nhà thám hiểm, nó không những cung cấp nguồn sáng, bất kể ngươi ở trên cạn hay dưới nước, mà còn giúp ngươi khống chế nhiệt độ xung quanh, thông qua việc điều chỉnh độ sáng của đèn thám hiểm giả, ngươi có thể điều chỉnh nhiệt độ môi trường trong phạm vi ánh đèn.】
Đạo cụ cấp C này là một trong những thu hoạch Trương Hằng có được trong phó bản thảm họa Chernobyl, không ngờ lại có đất dụng võ vào lúc này. Chiếc đèn dầu thoạt nhìn bình thường này, lại có hiệu quả thần kỳ, trong phạm vi nguồn sáng có thể chiếu tới, nó có thể đảm bảo nhiệt độ cố định. Trước đó, Trương Hằng đã dựa vào nhiệt lượng tỏa ra từ chiếc đèn này trong ba lô để chống chọi với hàn lưu trên đỉnh đầu. Khi hắn lấy chiếc đèn này ra, nhiệt độ xung quanh lập tức trở nên ấm áp hơn, hàn ý trước đó hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi.
Sau đó, Trương Hằng điều chỉnh đèn dầu, điều chỉnh nhiệt độ nước xung quanh lên 40 độ, đây cũng là nhiệt độ bên trong cơ thể. Trương Hằng cảm thấy bây giờ mình giống như đang ngâm mình trong bồn tắm nước nóng, và cảnh tượng trước mắt hắn cũng rất kỳ lạ. Cái hàn ý đáng sợ kia vẫn đang đóng băng đầm nước, tầng băng đang sinh trưởng với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được. Chỉ có nơi 【Đèn Thám Hiểm Giả】 chiếu đến thì nhiệt độ lại luôn duy trì ở 40 độ, không thể bị đóng băng. Cùng lúc đó, ở rìa ngoài thì lớp băng đang nhanh chóng tan ra...
... Bên bờ đầm nước, mặc dù người chơi tuyến hai vẫn không vừa mắt thiếu niên đeo tai nghe beats, nhưng ngoài ý muốn không có hành động uy hiếp, động thủ với hắn như trước nữa. Trên thực tế, sau khi Cực Hàn U Hồn lên tiếng, tuyệt đại đa số người chơi ở đây đều rơi vào trầm mặc, thậm chí ngay cả những người thuộc tuyến hai cũng không khỏi sinh ra một chút ý nghĩ khác thường.
Phải thừa nhận, mặc dù trước khi trận chiến bắt đầu, tất cả mọi người đều đã dự đoán sẽ rất vất vả, nhưng trong một thời gian ngắn đã tổn thất nhiều nhân thủ như vậy vẫn có chút vượt quá mong muốn của bọn họ. Nhất là, ngay cả cao thủ U Linh Song Tử cũng không thể ngăn cản Trương Hằng dù chỉ vài phút, càng khiến mọi người trực quan cảm nhận được chiến lực đáng sợ của người chơi số một. Mà lần này, Hải Mã xuống nước, tuy xếp hạng không cao như U Linh Song Tử, nhưng lại được công nhận là vô địch dưới nước. Nếu ngay cả hắn cũng không đối phó được Trương Hằng, vậy tiếp theo mọi người phải làm gì?
Cực Hàn U Hồn đã ném ra câu hỏi chạm đến đáy lòng của mỗi người, nên bao gồm cả người chơi tuyến hai cũng bắt đầu suy nghĩ, nếu có thể hy sinh một mình Hải Mã, giải quyết triệt để Trương Hằng, thì cuộc mua bán này rốt cuộc có lời hay không.
Thực ra, rất nhiều người chơi sau khi nghe Cực Hàn U Hồn nói thì đã đồng ý với thuyết pháp của đối phương, nhưng Hải Mã dù sao cũng là người của tuyến hai, một trong ba công hội lớn, chỉ là do những người chơi của tuyến hai cùng nhau rơi vào trầm mặc, nên không ai ra mặt ngăn cản Cực Hàn U Hồn đóng băng toàn bộ đầm nước.
Cực Hàn U Hồn thấy vậy liền cười, cũng không nói gì thêm, chỉ là đeo lại tai nghe. Thế là những người chơi trên bờ chỉ thấy hàn khí bắt đầu lan tràn với tốc độ kinh người, giờ phút này mọi người dù không thấy được cảnh tượng dưới đầm nước, nhưng chỉ cần nhìn thác nước đang dần ngưng kết kia thì có thể biết hàn ý này đáng sợ đến mức nào. Trước đó có người còn tưởng rằng Cực Hàn U Hồn nói đến việc đóng băng đầm nước chỉ là đóng băng mặt nước thôi, nhưng giờ mới hiểu, cái gọi là đóng băng của hắn là đóng băng toàn bộ đầm nước thành một khối băng lớn.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, độ dày của lớp băng đã đủ cho một chiếc xe tải lớn quá tải đi lại bình thường trên đó. Mà Cực Hàn U Hồn vẫn chưa thu tay lại. Một lát sau, mọi người dưới chân lại đột nhiên cảm nhận được một trận chấn động.
Có người đang đập lớp băng, muốn thoát khốn từ phía dưới!
Nghĩ đến chiến lực kinh khủng của Trương Hằng trước đó, thần kinh mọi người lập tức căng thẳng, nhao nhao giơ vũ khí trong tay lên, duy chỉ có Cực Hàn U Hồn vẫn ngồi xổm bên bờ đầm nước là vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Thấy có người dùng họng súng liếc về phía bên này, hắn liền khoát tay áo, "Không cần căng thẳng, người phía dưới không ra được đâu."
Mọi người nghe vậy thì nhẹ nhàng thở ra, bất quá mấy người bên tuyến hai lại có vẻ muốn nói rồi thôi. Trong bọn họ có người nghĩ, nếu ngay lúc này đang phá băng, thì người muốn ra rất có thể là Hải Mã, nhưng câu hỏi còn chưa kịp thốt ra đã lại nuốt vào trong.
Vì đã ngầm cho phép Cực Hàn U Hồn động thủ, vậy đương nhiên bọn họ đều rõ khi đối mặt với loại khả năng không xác định này nên lựa chọn thế nào. Cũng may, chấn động khiến mọi người căng thẳng kia không kéo dài quá lâu, phía dưới đầm nước lại khôi phục lại sự yên tĩnh, và lần này, dường như là một sự yên tĩnh vĩnh cửu.
Cực Hàn U Hồn lại ngồi xổm bên bờ đầm nước hai phút, lúc này mới đứng dậy, phủi tay nói, "Được rồi! Sự việc đã giải quyết, mọi người có thể giải tán về nhà."
Người đàn ông đeo kính râm nghe vậy lại hơi nhíu mày, "Ngươi xác định hắn đã chết rồi sao?"
"Đương nhiên," Cực Hàn U Hồn rất khẳng định nói, "Ta đã khiến cả cái đầm nước này đông lại, người phía dưới căn bản không có đường trốn. Nếu ngươi không tin lời ta thì có thể thử đục băng ra xem có thể móc được thi thể của hắn không. Nhưng đừng trách ta không nhắc nhở, khối lượng công việc này không nhỏ đâu."
Người đàn ông đeo kính râm sau khi nghe câu này thì hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn lập tức gọi điện thoại, "Ta cần thuốc nổ, số lượng lớn thuốc nổ, đủ để làm nổ một cái đầm nước, mau chóng."
Và sau khi người đàn ông đeo kính râm cúp điện thoại cũng không lập tức giải tán đội đuổi bắt theo như Cực Hàn U Hồn nói, mà chia người chơi thành ba đội lớn, mỗi đội tám tiếng, thay phiên nhau nhìn chằm chằm cái đầm nước đã đóng băng kia.
Sự cẩn thận quá mức của hắn khiến một bộ phận người phàn nàn. Rốt cuộc, trong núi sâu này cái gì cũng không có, không điện, không sóng, muốn ở lại đây chờ đợi không phải là chuyện gì vui vẻ. Nhưng đa số người vẫn đồng ý quyết định của người đàn ông đeo kính râm. Rốt cuộc, người lần này bọn họ cần đối phó là Simon, có lẽ chỉ khi nhìn thấy thi thể của Simon thì nhiều người mới có thể tin rằng Simon đã bị giết.
Vượt quá dự kiến của người đàn ông đeo kính râm, là Cực Hàn U Hồn thế mà cũng không rời đi, mà lựa chọn cùng bọn họ hạ trại trong núi sâu này. Người đàn ông đeo kính râm ban đầu còn cho rằng Cực Hàn U Hồn lo lắng việc phá băng sau này sẽ xảy ra sự cố gì, nhưng không ngờ, đối phương lại là cảm thấy hứng thú với đạo cụ trên người Trương Hằng.
Rốt cuộc, việc Simon có ít nhất một món đạo cụ cấp B sớm đã không phải là bí mật gì nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận