Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 118: Hắc buồm thiên (hai mươi ba)

Chương 118: Cánh Buồm Đen (hai mươi ba)
Trương Hằng đổi đoản đao Anh từ tay phải hơi bị thương sang tay trái, đỡ được hai nhát chém liên tiếp của đối phương, đồng thời nhờ phản lực lùi lại hai bước. Tên thủy thủ đối diện thấy ai đó đánh lâu thì thể lực không tốt, không khỏi mừng rỡ, không còn thăm dò, trực tiếp chém một đao vào lồng ngực Trương Hằng. Nhát chém đó không có kỹ xảo gì, thuần túy dựa vào ưu thế về sức mạnh. Nhưng lần này Trương Hằng lại bất ngờ không lùi lại mà nghênh lên.
Hai đao giao nhau, thủy thủ trên tàu tiếp tế của hải quân cảm thấy một lực cực lớn truyền đến từ hổ khẩu, cánh tay bị đẩy ra, vẻ kinh hãi hiện rõ trên mặt. Khoảnh khắc tiếp theo, đoản đao Anh trong tay Trương Hằng đã đặt lên cổ hắn, mở miệng nói, "Kết thúc rồi."
Trong mắt tên thủy thủ hiện lên vẻ chán nản, cuối cùng đành ném vũ khí trong tay đầu hàng.
Trương Hằng nhìn quanh, cuộc chiến trên boong tàu sắp kết thúc, những hộ vệ dựa vào nơi hiểm yếu cố thủ đều bị dồn vào góc, thất bại chỉ là chuyện sớm muộn. Chỉ còn thuyền trưởng vẫn chiếm giữ phòng thuyền trưởng, nhưng bị tiêu diệt cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Đây là trận ác chiến thứ ba bọn họ trải qua trong hai tháng ngắn ngủi. Tuy vẫn giành chiến thắng nhưng tổn thất cũng rất nghiêm trọng. Owen đã bắt đầu bổ sung nhân lực từ tù binh.
Đãi ngộ của thủy thủ hải quân chính quy thời này rất thảm. Lấy Hải quân Hoàng gia Anh làm ví dụ, một tháng lương chỉ khoảng 1 bảng Anh, tương đương với một nửa lương của người coi đê sông, một phần tư lương của thợ mộc. Mà số tiền đó còn không thể cầm hết, bị chủ quản trên thuyền cùng sĩ quan cắt xén một phần. Hơn nữa, thời gian phát lương cũng không cố định, gần như không theo tháng. Kỳ lạ nhất là một chiếc tuần dương hạm ở vùng biển Viễn Đông, vậy mà ròng rã 22 năm mới thanh toán một lần, mà khoản tiền này cuối cùng còn bị Hải quân bộ từ chối thanh toán.
Cuộc sống của các thủy thủ này sau khi lên bờ cũng không dễ chịu. Khi quân hạm về cảng sửa chữa, sĩ quan chỉ nhận được nửa lương, thủy thủ thì dứt khoát mất trắng, bị bỏ mặc tự sinh tự diệt. Mà đó còn chưa phải là điều tệ nhất, đôi khi để tránh người chạy mất, hải quân bộ không cho thủy thủ lên bờ, không vừa ý thì chuyển họ sang các chiến hạm khác, tiền lương vẫn tiếp tục bị ghi nợ.
So sánh với điều kiện mà hải tặc được hưởng, thì chẳng khác nào thiên đường, có tiền mọi người cùng nhau kiếm, có thịt cùng nhau ăn, ít khi có chuyện thuyền trưởng cắt xén tiêu chuẩn của thuyền viên.
Trương Hằng đã đến thế giới phó bản này được gần chín tháng, từ khi vì sinh tồn buộc phải gia nhập đoàn Sư Tử Biển, rồi vì nhiệm vụ chính tuyến phải đến với thế giới hải tặc. Đến nay hắn hiểu rõ hơn về Nassau và cuộc sống của đám hải tặc nơi này. Muốn hiểu nhiều thứ phải kết hợp với bối cảnh lịch sử thời đó. Vào thế kỷ 17, 18, hải tặc hoành hành không phải là không có lý do.
Vào thời đại Đại Hàng hải bắt đầu, rất khó phân biệt rõ giữa nhà thám hiểm, quân xâm lược và hải tặc. Khi các nước châu Âu lâm vào hỗn chiến để tranh giành quyền kiểm soát biển, những hành vi lấy cướp đoạt làm phương thức, tạo ra "Giấy phép cướp đoạt" cũng đã hoàn toàn mở ra hộp Pandora, điều mà người hiện đại có thể cảm thấy khó tin.
Giả sử bạn là một thương nhân ở thời đại này, chở một thuyền hàng hóa đến thuộc địa buôn bán. Nửa đường bị người của quốc gia khác cướp, bạn không thể dùng thủ đoạn ngoại giao hợp pháp để đòi lại được. Các quốc gia thường cho bạn một tờ "Giấy phép cướp đoạt", cổ vũ bạn đi cướp lại tổn thất từ những người khác.
Ngoài ra, một số thương nhân và quý tộc giàu có cũng sẽ tài trợ cho một số thuyền trưởng có tiềm lực, giúp họ có được một "Giấy phép cướp đoạt", để họ ra khơi cướp bóc, sau đó quay về chia của. Làm vậy sẽ giúp họ có thể tấn công tối đa lực lượng trên biển của quốc gia khác, đồng thời có thêm một lực lượng hải quân không biên chế mà không cần tăng ngân sách. Một khi chiến sự nổ ra, những chiếc thuyền cướp đoạt này cũng sẽ tham gia chiến đấu.
Nếu cướp được nhiều của cải, bạn có thể được hoàng thất tiếp kiến, thậm chí được phong tước, trở thành anh hùng của quốc gia. Henri Morgan là một điển hình, từ Vua Hải Tặc vùng biển Caribe vào những năm 1665-1670, cuối cùng còn thành công làm đến Thống đốc Jamaica.
Thực tế, không chỉ dân gian, mà để kiếm thêm thu nhập, trấn an những thủy thủ không có tiền, hạm đội Hoàng gia cũng đi cướp bóc. Các bến cảng có những người đại diện chuyên biến chiến lợi phẩm thành tiền mặt. Dĩ nhiên phần lớn số tiền đó vẫn sẽ chảy vào túi sĩ quan, thủy thủ cấp thấp nhận được rất ít.
Frazer từng nói với Trương Hằng trong quán rượu: "Ngươi biết chúng ta khác với bọn chúng ở chỗ nào không? Đó là bọn chúng có 'Chứng cướp đoạt' trong tay, còn chúng ta thì không. Thế là chúng ta trở thành những tên hải tặc đáng ghét, còn bọn chúng là anh hùng, đó chính là luật của thế giới này."
...
Trương Hằng thu đao, theo tiếng phá hủy truyền đến từ dưới chân, nơi cuối cùng trên con tàu cũng bị công phá, thuyền trưởng tàu tiếp tế của hải quân chết trận, các thủy thủ còn lại đều giao vũ khí đầu hàng. Thuyền y đang bận cứu người bị thương, ký lục viên thì kiểm kê hàng hóa trong khoang.
Bên phía hải tặc cũng bị thương vong lớn. Đây là lý do tại sao không ai muốn giao chiến với hải quân, dù chỉ là một tàu tiếp tế, hỏa lực trên thuyền cũng rất đáng kể, so với cái giá phải trả, lợi ích có được từ việc cướp một tàu tiếp tế của hải quân thường rất ít ỏi. Sau trận ác chiến, đoàn Sư Tử Biển chết 17 người, còn có không ít người bị thương, nhưng tinh thần lại như có phép màu mà không hề nao núng, nhất là khi tài công Auroff cầm một mảnh nhỏ bản đồ kho báu dính máu xuất hiện trước mặt mọi người. Đám hải tặc ngược lại càng thêm hưng phấn.
"Không nghi ngờ gì nữa, chúng ta đang đến gần mục tiêu cuối cùng hơn một bước, các quý ông!" Tài công cổ vũ.
Theo như lời Auroff, kho báu của Kid được giấu trên một hòn đảo nhỏ không người ở vùng biển Caribe. Trước khi chết, hắn đã vẽ một bản đồ kho báu, nhưng bản đồ đó cuối cùng bị chia thành sáu mảnh, rơi vào tay những người tham gia bắt giữ và xét xử năm đó. Hiện tại, đoàn Sư Tử Biển đang tìm kiếm những mảnh bản đồ kho báu này. Đến mảnh này thì bọn họ đã có được bốn mảnh, hoàn toàn có thể coi là chiến thắng nằm trong tầm tay.
Nhưng sau đó Owen đến trước mặt tài công, "Ông Auroff, có thể cho tôi mượn chút thời gian nói chuyện được không?"
Người kia gật đầu, hai người ra đuôi thuyền. Thuyền trưởng tỏ vẻ lo lắng, "Không biết ngài có chú ý thấy dạo gần đây chúng ta mất mát khá nhiều nhân lực hay không?"
Auroff gật đầu, "Vậy việc chiêu mộ nhân lực tiến triển đến đâu rồi?"
"Ngài biết chúng ta không thể lấp hết chỗ trống bằng đám người này được, đúng không. Dù sao họ cũng là người của hải quân, nếu tuyển quá nhiều một lúc, chúng ta sẽ phải suy nghĩ kỹ xem liệu có bị ai đó cắt cổ khi đang ngủ không."
"Vậy ngươi có đề nghị gì?"
"Chúng ta đã ra khơi được hai tháng rưỡi rồi, tôi đề nghị nên quay về Nassau để tiếp tế." Owen nói.
Auroff nhìn vào mắt thuyền trưởng, một lát sau nói, "Tôi không muốn giấu ông, chuyện chúng ta tìm kho báu một khi bị lộ ra sẽ mang đến những phiền toái không cần thiết, nhưng tôi sẽ phản ánh đề nghị của ông lên thuyền trưởng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận