Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 17: blind attack

Chương 17: Đánh lén bất ngờ.
Trương Hằng thấy từng chiếc xe vượt qua mình, bất đắc dĩ cũng có chút. Dù gì thì lịch sử hào quang cũng đã qua, nội tại của chiếc Santana có thế nào đi nữa thì cũng không thể nào so được với xe thể thao, để đảm bảo không bị nổ lốp, hắn thậm chí không thể thực hiện quá nhiều động tác mạnh.
Tuy nhiên, cục diện trước mắt vẫn nằm trong dự liệu của hắn. Hắn đã xem qua tài liệu tham khảo trước đó, nửa đầu chặng đua bất lợi cho hắn, việc hắn có thể làm chỉ là cố gắng bám theo đoàn, không bị tụt lại quá xa.
Chỉ đến khi vào nửa sau chặng đua mới là thời gian hắn phát huy.
Thấy công trường ở phía xa, Trương Hằng liền tắt đèn xe. Dù sao có 【thấu kính loại bỏ】 trong tay, có đèn hay không với hắn cũng chẳng khác biệt gì. Tắt đèn xe ngược lại có thể khiến xe phía trước không dò ra được vị trí của hắn.
Nghe nói tay đua xe trong bộ manga Initial D, Fujiwara Takumi cũng từng dùng chiêu này, còn đặt tên là ——blind attack.
Đại khái nó giống như kiểu tấn công mù trong game.
Trương Hằng lái chiếc Santana lao về phía công trường xây dựng.
Nếu như gã thanh niên lái chiếc 911 nhìn thấy, có lẽ sẽ rất kinh ngạc trước lựa chọn của Trương Hằng, hắn không đi đường vòng như những người khác, mà tăng tốc lao thẳng, phá tan cánh cổng khép hờ, đâm thẳng vào trong công trường.
Phía trước không xa là một chiếc xe goòng xám đổ ngang, cân nhắc đến việc Santana đang chạy ở tốc độ cao, trong tình huống gấp gáp, phần lớn người không thể tránh kịp, nhưng nhờ 【thấu kính loại bỏ】, Trương Hằng đã thu hết cảnh tượng xung quanh vào mắt. Lốp xe Santana tạo ra hai vệt bụi mù trên mặt đất, sau đó dễ dàng né được chiếc xe goòng xám.
Trương Hằng điều khiển hướng đi, cho chiếc Santana lách qua giữa tường gạch và đống phế liệu. Cảm giác lại có chút giống lúc hắn ở Tokyo, khi được chủ cửa hàng thủy sản giúp đỡ luyện tập drift.
Lúc đó hắn đã tốn rất nhiều thời gian để hoàn thành toàn bộ khóa huấn luyện, nhưng may mắn là sau đó thu hoạch rất lớn, để giờ gặp lại tình huống tương tự, hắn vẫn có thể làm thuần thục.
Trương Hằng gần như không giảm tốc, lái thẳng một mạch qua công trường.
Trong khi đó, gã thanh niên lái 911 đã hoàn thành màn vượt mặt gã xăm mình. Gã vượt từ bên ngoài ở khúc cua, giành lại vị trí dẫn đầu. Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, gã đã thấy phía trước, một bóng đen lao vút ra từ cửa hông công trường.
Nó vừa vặn xuất hiện ngay trước mặt gã.
Gã thanh niên lái 911 mở to mắt, vẻ mặt không thể tin, vì chiếc xe đó chính là chiếc Santana 3000 đã biến mất trước đó. Gã vốn nghĩ rằng Trương Hằng đã bỏ cuộc trốn rồi, không ngờ đối phương vẫn còn trong cuộc đua, còn bất ngờ vượt lên trước mọi người. Phải biết, đây là lần đầu tiên Trương Hằng giành vị trí số một sau khi bị bỏ lại một quãng, cân nhắc đến việc đối phương lái chiếc Santana, nếu không tận mắt chứng kiến, gã thanh niên lái 911 tuyệt đối không tin.
Sau đó, gã còn để ý đến một chuyện ma quái hơn, đó là chiếc Santana không bật đèn xe! Đừng nói đèn chiếu xa, đèn chiếu gần cũng không bật, không, phải nói là đến đèn xi nhan cũng không dùng!!! Thảo nào phe mình lại mất dấu nó, chỉ có trời mới biết nó đã xuyên qua công trường bằng cách nào?
Gã thanh niên lái 911 có thể nhận ra, Trương Hằng căn bản không giảm tốc độ, vì đoạn đường bọn họ đi vòng không quá xa, cộng thêm khoảng cách chênh lệch ban đầu, cho dù Trương Hằng đi đường tắt, không thể nào thần không biết quỷ không hay mà đến được trước mặt hắn khi tốc độ chưa giảm.
Chẳng lẽ thông tin tham khảo trước đó sai, thực chất công trường không có vật cản nào? Mà chủ nhân chiếc Santana làm thế nào có được thông tin đó, đây chẳng lẽ là sau khi liều hết mình thì gặp may mắn sao?
Dù gã thanh niên lái 911 còn rất nhiều thắc mắc, nhưng hắn vẫn dứt khoát đạp hết ga.
Bây giờ không phải lúc nghĩ đến những vấn đề đó. Khoảng cách đến đích chỉ còn khoảng 1/3 chặng đường, cuộc đua vẫn chưa phân thắng bại. Dù Trương Hằng có tạm thời dẫn trước nhờ vào thao tác không tưởng, thì Santana vẫn chỉ là Santana.
Đó giống như khoảng cách giữa quý tộc và dân thường, thứ chảy trong máu của mỗi người.
Gã thanh niên lái 911 đêm nay mới thực sự nghiêm túc, ba vạn tệ với đám người bọn hắn không tính là gì, mấu chốt là nếu bọn họ lái những chiếc xe thể thao hiệu suất cao mà thua một chiếc Santana 3000 thì thật sự sẽ thành nỗi sỉ nhục và bóng ma suốt đời.
Chiếc Porsche 911 dường như cảm nhận được sự tức giận của chủ nhân, động cơ phát ra những tiếng gầm rú.
Tuy ở khúc cua lại bị chiếc Santana phía trước kéo giãn ra một chút, nhưng sau đó khoảng cách giữa hai xe vẫn rút ngắn lại cho đến khi sánh vai.
Đây chắc chắn là một tin xấu với Trương Hằng, vì khác biệt về thuộc tính cơ bản là bất lợi với hắn, một khi bị vượt lên, với sức mạnh của chiếc Santana, rất khó để đuổi lại.
Đèn hậu của chiếc 911 vẽ lên hai vệt sáng trong đêm tối, so với nó, chiếc Santana giống như một bóng ma trong đêm tối.
Nhưng gã thanh niên trong chiếc 911 phát hiện trên mặt Trương Hằng không có vẻ gì là hoảng hốt, ngược lại, hắn còn hạ cửa kính, mặc cho gió đêm lùa vào.
Sau đó Trương Hằng ra hiệu cho gã thanh niên trên chiếc 911, vừa chỉ về phía trước.
“Lại đến nữa à?!” Gã thanh niên trên chiếc 911 để ý thấy phía trước lại có một công trường nhỏ, lập tức sắc mặt tái mét.
Bọn hắn hiện đã vào khu vực sân vận động, đây cũng là đoạn đường cuối cùng. Vượt qua công trường của khu tập bắn chưa hoàn thành này, phía sau là bể bơi Tây Môn.
Theo tình huống bình thường, đáng lẽ phải đi đường vòng.
Nhưng gã thanh niên trên chiếc 911 biết, Trương Hằng chắc chắn sẽ chọn đi xuyên qua, vì đó là cách duy nhất hắn có thể thắng cuộc.
Vì vậy, gã cũng rơi vào tình huống khó xử, một mặt hắn không tin vận may của Trương Hằng có thể tốt đến vậy, chỗ phòng thông tin tham khảo sai, nhưng mặt khác hắn cũng sợ, lo mình đi vòng một nửa, Trương Hằng lại xuất hiện trước mặt, đoạn đường còn lại không đủ cho hắn vượt lại một lần.
Thời gian của hắn không còn nhiều, với tốc độ của 911, gần như chớp mắt đã đến công trường của khu tập bắn, cuối cùng gã thanh niên cắn răng một cái, quyết định lao thẳng vào.
Suy nghĩ của hắn rất đơn giản, nếu bên trong đều là chướng ngại vật thì cùng lắm mọi người bị mắc kẹt, dù sao Trương Hằng chỉ có một mình, mà câu lạc bộ xe độ trừ hắn ra thì còn 7 chiếc xe nữa, gã xăm mình cũng chỉ kém bọn hắn nửa đoạn đường, đi vòng chắc chắn có thể giành chiến thắng, còn nếu bên trong không có gì thì đương nhiên 911 của gã nhanh nhất.
Tính toán như vậy thì trên thực tế bọn hắn đang ở thế bất bại.
Chỉ là sau đó, tình tiết lại khác với những gì hắn tưởng tượng, tình trạng mặt đường trong công trường thực sự phức tạp như thông tin tham khảo, một người gan lớn như hắn cũng không thể không giảm tốc độ, sợ xảy ra nguy hiểm. Nhưng chiếc Santana ở phía sau lại có vẻ hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Trương Hằng không những không có ý định giảm tốc độ, ngược lại còn tiếp tục đạp ga, tăng tốc vượt qua chiếc 911, đồng thời né tránh những thanh thép nhô ra phía trước. Chiếc Santana kéo theo bụi mù trong mắt gã thanh niên không khỏi châm chọc, tựa như đang chế giễu chiếc 911 ở sau như một con lạc đà hút bụi.
Sau đó, kỹ thuật lái xe của Trương Hằng đã cho gã thanh niên thấy được thế nào là đẳng cấp thượng thừa.
Lần này dưới ánh đèn xe của 911, những gì Santana thể hiện đều được gã thanh niên nhìn rõ mồn một, vì mải nhìn quá kỹ, thậm chí gã còn không nhận ra xe của mình đụng vào tường rào một bên.
Mãi đến khi chiếc Santana 3000 một lần nữa lao ra khỏi công trường, phóng thẳng đến vạch đích. Còn gã xăm mình đang đi đường vòng thì mới vừa rẽ góc, còn cách vạch đích khoảng hơn trăm mét, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn Trương Hằng vượt qua vạch đích, giành chiến thắng trong cuộc đua xe này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận