Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 614: Ngàn năm chim cắt vẫn là Chewbacca?

"Thật sao, lúc nào?" Tùng Giai kinh ngạc hỏi.
"Được một thời gian rồi."
"Ta còn tưởng rằng ngươi vừa mới biết, như vậy ta chỉ sợ phải nghi ngờ ngươi có phải là đứa bé thần bí không rõ lai lịch trong thành phố băng đó không." Tùng Giai muốn kể chuyện cười để thư giãn không khí, nhưng dường như không thành công.
Thế là nàng ăn miếng táo rồi hỏi tiếp: "Vậy ngươi đã biết cha mẹ ruột của mình là ai chưa?"
"Vẫn chưa biết."
"Không sao, với năng lực của ngươi, chắc hẳn rất nhanh sẽ điều tra ra thôi." Tùng Giai nói.
Trương Hằng không có ý kiến, rót thêm cho mình một ly rượu, hắn đã uống cạn hai chai rượu mạnh, chai còn lại cũng gần cạn với cô gái dẫn đường, trên mặt hiếm thấy có chút men say, "Ta luôn luôn tìm... nguồn gốc của mình, vì ta cho rằng người ta chỉ khi biết rõ mình từ đâu đến, mới biết tương lai nên đi về đâu."
"Nghe có vẻ rất triết lý." Tùng Giai nhún vai.
"Nhưng bây giờ, ta không biết có thật sự muốn biết đáp án cuối cùng hay không." Trương Hằng uống cạn ly Whisky trong tay.
"Ta hiểu được, gia đình hiện tại của ngươi chắc hẳn rất hạnh phúc đúng không, cha mẹ nuôi đối xử với ngươi rất tốt, ngươi có một môi trường sống ấm áp, không muốn mất đi tất cả, nhưng không sao, ngươi hoàn toàn có thể tìm cha mẹ ruột của mình trước, nếu... ý ta là nếu, ngươi không thích bọn họ, thì có thể không nói gì với họ, cứ như vậy đi ngang qua trước cửa nhà bọn họ, coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, rồi quay đầu tiếp tục sống cuộc sống của mình."
"Không đơn giản vậy đâu." Trương Hằng lắc đầu.
"Được rồi, ngươi nói đúng, sau khi chia tay với mối tình đầu ta tự nhủ không biết bao nhiêu lần rằng chuyện đã qua rồi, ta nên coi như không có người đó, hoặc là anh ta đã bị xe đụng chết, nhưng sự thật chứng minh, ta vẫn sẽ nghĩ đến những ngày trước đây hai đứa ở cùng nhau." Tùng Giai thở dài, vẫy tay gọi phục vụ rượu, gọi thêm một ly cocktail, "Người ta không thể phản bội quá khứ được mà."
"Ừm."
"Cho nên, lúc này ngươi đang định bỏ dở giữa chừng sao?" Tùng Giai chống cằm nhìn Trương Hằng.
"Không, ta không thấy trong vấn đề này ta có nhiều lựa chọn lắm, quá khứ của ta đã tìm tới cửa, ta cần đuổi theo đáp án trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn, bất kể đáp án đó có phải là điều ta thích hay không." Trương Hằng thản nhiên nói.
"Nghe có vẻ thời gian này ngươi cũng không sống dễ dàng." Tùng Giai đón lấy ly cocktail mới từ tay người phục vụ, cũng học Trương Hằng uống một hơi cạn, sau đó đặt chén xuống, rồi nói tiếp, "Nhưng những chuyện này cứ để ngày mai phiền não đi, ừm... Ta biết một chỗ, thú vị hơn chỗ này nhiều, nhưng chỗ đó chỉ mở cửa cho những người trẻ tuổi trên đảo, người ngoài như ngươi có dùng google maps cũng không tìm được, thật ra ta không nên dẫn ngươi tới đó, nhưng mặc kệ đi, dù sao tối nay chúng ta đều uống quá nhiều rồi, thế nào, có hứng thú không?"
Tùng Giai tỏ vẻ thần bí, nhưng Trương Hằng lại nói: "Tối nay cô đã uống nhiều rồi, nên về nhà nghỉ ngơi đi."
"Không, hôm nay ta thấy người chết còn nhiều hơn hai mươi năm trước cộng lại, cộng thêm nghe câu chuyện kinh dị đáng sợ đó nữa, ta không muốn một mình trở về căn phòng trống trải, mặc kệ ngươi có đi hay không, dù sao ta nhất định sẽ đi."
Nói xong nàng vuốt mặt, loạng choạng đứng dậy, định đi ra khỏi quầy bar, nhưng ngay sau đó chân nàng dường như đạp phải cái gì đó, may mà kịp thời vịn vào bàn mới không ngã nhào xuống đất.
Nhìn bộ dạng của nàng lúc này, Trương Hằng cũng không thể để nàng một mình lung tung bên ngoài, thế là chỉ đành rút một tờ giấy bạc trị giá 500 Crans đặt trên bàn, sau đó đuổi theo.
"Cô thật sự muốn đi sao, hai người chúng ta đã uống hết rượu rồi, không thể lái xe."
"Không sao, dù sao chỗ đó gần đây thôi, đi bộ là tới, cứ để xe ở đây đi." Tùng Giai liếc nhìn Trương Hằng sau lưng, "Có ai nói với ngươi chưa, ngươi thật là một người kỳ lạ, có thể không chớp mắt gϊếŧ chết ba bốn mươi người, nhưng lại không muốn lái xe khi say rượu? Sao vậy, ngươi sợ bị cảnh sát giao thông bắt à?"
"Pháp luật dù không hoàn mỹ nhưng nó tồn tại có ý nghĩa của nó, nó có thể giúp bạn và người khác tránh được nhiều nguy hiểm, ta không có ý định khiêu chiến pháp luật, chỉ là nếu cần ta cũng không ngại phá vỡ nó một chút, cuối cùng, ta chỉ cân nhắc rủi ro từ các lựa chọn, sau đó chọn ra lựa chọn ít rủi ro nhất." Trương Hằng nói.
Tùng Giai nghiêng đầu suy nghĩ: "Dù không hiểu lắm, nhưng nghe có vẻ cũng hay, vậy nên ngươi chắc cũng rất hợp với chỗ chúng ta sắp đến, vì ở đó cũng có không ít người quái gở giống ngươi, ừm, dù các người quái gở ở những khía cạnh khác nhau, nhưng thái độ với luật pháp lại rất giống."
"Rốt cuộc cô định đi đâu?" Trương Hằng nghe vậy cau mày.
"Cứ thoải mái đi, bọn họ đều là người tốt, chỗ đó không có nguy hiểm đâu, nếu không ta say như vậy thì cũng không dám đi đâu," Tùng Giai khoát tay nói, "Chỉ là một đám con mọt sách, dân nghiện máy tính tạo ra căn cứ bí mật, thỉnh thoảng họ sẽ vi phạm pháp luật, nhưng chỉ trên mạng thôi, trong đó có một người cha làm quản lý bến tàu, còn có một người nhà mở cửa hàng thiết bị thám hiểm, nếu ngươi muốn đi phía bắc có thể thông qua bọn họ thuê thuyền, mua đồ tiếp tế, mà giá cả chỉ bằng một nửa ở ngoài."
Tùng Giai ngừng lại rồi nói tiếp, "Ta chỉ có thể giúp ngươi tới đây thôi, ta sẽ không đi thám hiểm với ngươi đâu, dù sao ta cũng không muốn thấy thêm xác chết hay nghe thêm chuyện kinh dị nào nữa."
"Vậy cũng tốt rồi, tiền thuê dẫn đường ta vẫn sẽ trả như thường lệ, cho đến khi nào ta rời khỏi Greenland." Trương Hằng nói.
"Vậy ta chúc ngươi may mắn nhé." Tùng Giai cũng không từ chối nữa.
Hai người đi dọc theo con đường nhỏ phía sau quán rượu một đoạn rồi đi xuống, khoảng năm phút sau thì đến một căn biệt thự, căn biệt thự này dù cũng gần biển nhưng vẫn có một khoảng cách với các kiến trúc khác, hơn nữa tường rào lại xây bằng gạch, cao chừng hai mét, thế nên người bên ngoài không thể nhìn thấy cảnh bên trong, có vẻ hơi bí ẩn.
Ngoài ra Trương Hằng còn chú ý tới hai cái camera trên tường, một trong hai cái dường như có chức năng cảm biến chuyển động, nhưng thực tế lại có vấn đề, vì vừa rồi có mấy con mòng biển bay qua, camera đã đuổi theo quay một hồi lâu, đến ban ngày chắc là còn bận hơn.
Tùng Giai đi tới, camera cảm biến cũng bỏ qua mấy con mòng biển bay xa kia, chuyển đến trước mặt Tùng Giai, một lát sau một giọng nói nghe có chút khó chịu truyền ra từ loa phát thanh, "Mật khẩu."
"Ngàn năm chim cắt? Hay là Chewbacca?"
"Không, mật khẩu tuần này là Tiến thủ, đến từ « Tinh tế lạc hướng » không phải Star Wars."
"Dù sao cũng không có gì khác biệt, ngươi thấy ta rồi còn gì, mở cửa nhanh, ta còn mang theo khách đến." Tùng Giai mất kiên nhẫn nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận