Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 125: Ta ở đâu gặp qua hắn

Chương 125: Ta đã gặp hắn ở đâu rồi
Chiếc Scarborough hiệu chỉ là tượng trưng nổ một phát súng, chiếc thuyền buôn nước Pháp ở gần đó liền ngoan ngoãn giảm tốc độ dừng lại.
Thấy đối phương thức thời như vậy, tâm tình của Elmer cũng tốt lên, y ngồi trở lại bàn ăn trên boong tàu, đeo khăn ăn vào.
Thuyền trưởng chỉ huy Scarborough hiệu tiến lại gần chiếc Sư Tử Biển hiệu, vị sĩ quan dự khuyết kia không nhịn được lên tiếng trước, "Thưa ngài, chúng ta nên để pháo thủ giữ trạng thái sẵn sàng, rồi phái người lên điều tra tình hình trước."
Lông mày của thuyền trưởng cũng nhíu lại, hắn đâu phải tên tân binh mới ra khơi, đương nhiên biết phải làm thế nào, không ai thích bị một kẻ cấp dưới chỉ trích vào mặt như vậy, thực tế nếu không phải vì tên đó có xuất thân đặc biệt trong quân đội thì hắn đã sớm nổi cơn tam bành, người này trước đó bị đồng đội xa lánh cũng không phải không có nguyên nhân.
Có đôi khi vốn là chuyện tốt, nhưng do cách làm việc không đúng mà lại gây phản cảm.
"Làm tốt việc của ngươi đi, đồ sĩ quan dự khuyết." Thuyền trưởng cảnh cáo, hắn vốn dĩ chính xác muốn ra lệnh pháo thủ chờ lệnh, nhưng bị tên kia chọc tức khiến hắn khó chịu như vừa ăn phải cục phân chuột, may mà hắn ở hải quân bao năm, cuối cùng lý trí cũng thắng cảm xúc mà lần lượt tuyên bố mệnh lệnh theo kế hoạch định trước.
Gã sĩ quan dự khuyết đứng sang một bên không nói gì, nhưng dáng vẻ ưỡn ngực ngẩng đầu như vừa thắng một trận lớn.
Thuyền trưởng có ý muốn rút đao chém chết cái tên này, may là đội 24 người đầu tiên đã leo lên thuyền buôn nước Pháp, nên hắn chuyển sự chú ý sang hướng khác.
Thuyền trưởng thuyền buôn đối diện là một người đàn ông Pháp có mái tóc xoăn tự nhiên, y mang theo đám thủy thủ của mình đứng trên boong tàu vẻ bất an, hắn hiển nhiên cũng biết đụng phải chiếc Scarborough hiệu có nghĩa là gì.
Nhưng trước hỏa lực áp đảo, dù không cam lòng cũng chỉ đành ngoan ngoãn nộp danh sách hàng hóa trên thuyền.
Đội trưởng dẫn đầu dùng súng kíp chỉ vào đám người đang giơ tay đầu hàng trên boong, sau đó phái vài thủ hạ xuống hầm hàng kiểm tra, lát sau Trương Hằng và Malvin cũng bị áp giải lên.
Bắp chân của Malvin vẫn luôn run rẩy, nhất là khi thấy chiếc chiến hạm khổng lồ, những nòng pháo chằng chịt và những bóng đen trên boong tàu khiến trong lòng y càng thêm tuyệt vọng.
Vẻ mặt của y chọc cười đám thủy thủ Anh trên boong tàu, có người huýt sáo, có người cười ha hả, nhưng trong đó có một người nhíu mày, hắn có vẻ khác thường trong đám đông.
"Lenny, sao vậy?"
"Ta không biết, chỉ là cảm thấy tên kia trông quen quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu rồi." Tên thủy thủ Lenny nói.
"Ngươi nói vậy ta cũng thấy." Một người khác lên tiếng phụ họa.
Không khí trên boong tàu bỗng trở nên căng thẳng, nhưng ngay sau đó, mọi người nghe thấy người kia nói tiếp, "Trông hắn giống vợ của ông đấy, nha...Tội nghiệp anh bạn Lan-ni, chắc không đợi được đi ra ngoài hít thở không khí rồi~ có lẽ bạn béo của chúng ta không ngại đâu."
"Đi chết đi Stephen!"
Trải qua màn phá rối của hai người kia, không khí trên thuyền lại trở lại vẻ nhẹ nhàng vui vẻ như trước, nhiệm vụ lần này rất dễ dàng, tuyệt đại đa số mọi người không mấy để tâm, lát sau, người xuống điều tra cũng lần lượt quay lại.
"Không có vấn đề gì, bên dưới toàn là đồ sứ, hơn nữa nhìn phẩm tướng không tệ, lần này anh em ta kiếm được món hời lớn rồi!"
Nghe vậy, các thủy thủ Anh đều lộ vẻ vui mừng.
Đội trưởng dẫn đội gật đầu, "Trông coi đám người này, ta đi báo cáo với thuyền trưởng và thuyền phó."
Nói xong hắn cầm danh sách hàng hóa quay lại Scarborough hiệu, lát sau các thủy thủ trên Scarborough hiệu cũng bắt đầu hành động.
Để thuận tiện chuyển hàng hóa lên thuyền, thuyền phó ra lệnh trải thêm nhiều cầu thang, cùng lúc đó có khoảng hơn sáu mươi thủy thủ mới hạ vũ khí xuống, bắt tay vận chuyển đồ sứ lên chiếc Sư Tử Biển hiệu.
Nghe tiếng bước chân trên đầu, đám hải tặc trong vách ngăn không nhịn được nuốt nước miếng.
Đến hiện tại, kế hoạch còn thuận lợi hơn tưởng tượng của chúng, đã hoàn thành được hơn phân nửa, chiếc Sư Tử Biển hiệu và Scarborough hiệu đã cập mạn thành công, tiếp theo chỉ cần đợi đám thủy thủ tay không tấc sắt của Anh leo lên Scarborough hiệu là có thể phát động tấn công.
Nhưng càng ở thời điểm này, mọi người càng căng thẳng, sợ xảy ra bất trắc bị người trên boong phát hiện bí mật dưới chân thì sẽ thất bại trong gang tấc.
Trong đó chỉ có một người là ngoại lệ, y ngồi ở một góc, nhắm mắt như ngủ thiếp đi, thân hình cao lớn như dãy núi trong đêm tối, bộ râu quai nón đen nhánh phập phồng theo nhịp thở, rõ ràng không gian trong vách ngăn cực kỳ chật hẹp, người với người chen chúc nhau, nhưng xung quanh y lại không có một bóng người, đám người lựa chọn làm hải tặc phần lớn là những kẻ ngạo mạn bất cần, vậy mà khi chung sống với y lại đều ngoan ngoãn như mèo con.
Những đôi mắt nhìn y đều mang vẻ kính sợ, phảng phất như đang quan sát một vị Ma Thần.
Rõ ràng kế hoạch tập kích Scarborough hiệu rất nguy hiểm, cho dù có kế hoạch của Auroff đi trước, khả năng thành bại cũng chỉ là 50-50, nhưng cuối cùng số người tán thành vẫn chiếm đa số, có lẽ ngoài dụ hoặc về tiền tài và châu báu, người đàn ông trước mắt cũng là một lý do rất lớn.
—— thứ duy nhất có thể đối kháng nỗi sợ hãi là một nỗi sợ hãi khác....
Các thủy thủ trên Scarborough hiệu lần lượt nhảy lên chiếc Sư Tử Biển hiệu, vui vẻ tiến vào hầm hàng, những người có nhiệm vụ trông coi Trương Hằng bọn họ trên boong tàu cũng thả lỏng tinh thần, chỉ có người tên là Lenny vẫn đang nhìn chằm chằm Malvin, vẻ mặt suy tư.
Con trai của chủ trang trại lúc này cũng rất hoang mang, ở đại lục mới này ngoài cha mình ra y không có người quen nào, giữa đường đã bị bọn hải tặc bắt, y chắc chắn mình chưa bao giờ nhận ra cái tên đối diện kia, cũng không biết vì sao các thủy thủ trên Scarborough hiệu lại cứ nhìn chằm chằm y, Malvin còn nghi ngờ có lẽ ngoại hình của mình rất giống vợ hắn ta chăng?
Ngay khi mấy thủy thủ Anh đang tụm lại cười đùa thảo luận xem cầm tiền đi chơi thế nào, thì gã Lenny đột nhiên biến sắc, hét lớn một tiếng, "Ta biết rồi, bọn chúng là hải tặc!!!"
Y vừa nói vừa nhanh chóng giơ súng kíp lên, nhắm thẳng vào Malvin, mặt mày căng thẳng.
Malvin kinh hãi tột độ, không biết mình đã lộ ra sơ hở nào, trên thực tế không chỉ y, mà những người bạn của Lenny cũng ngơ ngác, không lập tức giơ vũ khí lên, ngược lại hỏi y, "Ngươi nổi điên cái gì vậy?!"
Lenny nhanh chóng nói, "Ta nhớ ra là đã thấy hắn ở đâu rồi, ta đã thấy chân dung của hắn ở bến cảng! Khoảng mười tháng trước, có một chiếc thuyền buôn bị hải tặc cướp, bọn chúng giết thuyền trưởng cùng không ít thủy thủ, chỉ cho những hành khách còn lại một chiếc thuyền nhỏ, một thùng nước và một chút đồ ăn, nhưng sau đó những người đó được thuyền đi ngang qua cứu được, họ nói bốn người trên thuyền đã gia nhập bọn hải tặc, trong đó có tên béo này, hắn có đặc điểm rõ nhất, nên ta nhớ rất kỹ, à đúng rồi, bọn họ nói còn một người phương Đông nữa, chắc là người bên cạnh hắn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận