Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 361: Đánh đêm

"Ta đi rồi thì ngươi làm sao?" Wendy nói, nàng biết kỵ thuật của Trương Hằng rất bình thường, nếu tình hình trở nên tệ hơn thì cũng không thể cưỡi ngựa chạy thoát, "Ta tuy rất sốt ruột đi tìm cha ta, nhưng cũng không muốn mạo hiểm tính mạng của ngươi, không thì chúng ta cứ rút khỏi cái trấn này đi, đúng rồi, chúng ta có thể đến thị trấn lân cận tìm người giúp đỡ.""Đi đâu? Plens hay là trấn Spurs? Đây là hai thị trấn gần nhất, nhưng đều chỉ có một quan trị an, hay là ngươi muốn quay về trấn Glenn, tìm cảnh sát trưởng Mã Dolan vừa bị ta g·iết để giúp đỡ, chưa kể đến lập trường của hắn có vấn đề, chuyến này chúng ta đi, đối phương chắc chắn đã đề phòng." Trương Hằng lau súng trường, "Không cần lo lắng, ta xử lý được chuyện này.""Xử lý kiểu gì, ngươi cũng nói là bọn chúng rất có thể có cả đám người, năm người, bảy người... Thậm chí có thể có mười mấy người, mà ngươi chỉ có một mình, mà lại kỹ năng cưỡi ngựa của ngươi rất tệ.""Cảm ơn ngươi đã nhắc ta về sự thật bất hạnh này." Trương Hằng nói, "nhưng cũng may là ta cũng không định chạy trốn.""Ngươi điên rồi sao, ngươi chỉ có ba khẩu súng.""Còn thêm sáu hộp đạn, đủ rồi." Trương Hằng nói, "sai lầm lớn nhất của bọn chúng là chọn thời điểm ra tay vào ban đêm.""Vì sao?""Đến lúc đó ngươi sẽ biết." Trương Hằng bình tĩnh nói....
Wendy ăn tối có chút không tập trung, nàng luôn nghĩ về Trương Hằng, nhưng mặc kệ nàng có nghĩ thế nào thì cũng không biết Trương Hằng rốt cuộc sẽ làm cách nào để đối phó được một đám kẻ địch. Đối phương đã quyết định ra tay với bọn họ vào đêm nay, chắc chắn sẽ chuẩn bị sẵn sàng, dựa vào đánh lén có thể xử lý được một hai người, nhưng một khi những người còn lại kịp phản ứng thì Trương Hằng xem thế nào cũng không có phần thắng. Bất quá người trong cuộc có vẻ như không hề lo lắng.
Màn đêm nhanh chóng buông xuống, để không ai sinh nghi, Trương Hằng và Wendy sau đó ai về phòng nấy. Trương Hằng nhét đầy đạn vào súng vừa bảo dưỡng xong, sau đó dời cái ghế, ngồi bên cửa sổ, hắn kéo rèm cửa, chỉ để lại một khe hở nhỏ, hướng xuống phía dưới con đường. Sau đó lấy ra [thấu kính loại bỏ]. Đạo cụ cấp D này có thể nói cấp bậc không thể đại diện cho tác dụng, phối hợp với kỹ năng bắn súng và bắn cung của Trương Hằng, dùng càng nhiều càng thấy tốt.
Trong phạm vi ba trăm thước, tầm nhìn của nó không bị ánh sáng, môi trường tự nhiên và các yếu tố khác tác động, khiến cho việc đánh đêm không hề gây ảnh hưởng gì cho Trương Hằng. Đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của hắn trong đêm nay. Trương Hằng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ con mồi đến.
Kẻ mạo danh quan trị an Ralph và đồng bọn đến sớm hơn Trương Hằng nghĩ, thậm chí chưa đến 12 giờ đêm bọn chúng đã đến trước quán trọ, chắc là cảm thấy nắm chắc phần thắng rồi. Điều này cũng là bình thường thôi, một người Trung Quốc, cùng một cô bé kết hợp kỳ lạ nhìn thế nào cũng không thể có vẻ nguy hiểm. Wendy làm theo lời Trương Hằng đã dạy, làm hỏng cửa sổ, để tránh bị đạn lạc trúng, nàng thậm chí còn lật cái bàn nặng nề ra chắn trước cửa sổ, sau khi làm xong hết việc này thì nàng cũng yên tâm phần nào, tim vẫn đập rất nhanh, nàng dán tai lên tường, nhưng phòng bên cạnh Trương Hằng thì vô cùng yên tĩnh. Sự im lặng này thậm chí làm Wendy nghi ngờ có phải Trương Hằng đã rời đi rồi hay không, ngay khi nàng đang nghĩ lung tung thì tiếng vó ngựa truyền đến từ dưới lầu, tim Wendy lập tức căng thẳng, nhưng căn phòng sát vách vẫn hoàn toàn tĩnh lặng.
Trương Hằng cũng không có nhân cơ hội này mà ra tay, mà là chờ Ralph đi vào quán trọ. Chuyến này bọn chúng có tổng cộng sáu người, hai người canh giữ, hai người canh dưới tầng trệt, chuẩn bị chi viện bất cứ lúc nào, còn Ralph và một người khác thì lên tầng hai, chủ quán trọ đã sợ đến xanh mặt, một tên đang trông coi tầng dưới làm một động tác im lặng với lão ta, lão ta lập tức ngã quỵ xuống đất.
Wendy nhìn thấy bóng người qua khe cửa, nhưng đối phương chỉ dừng lại một bước trước cửa nàng rồi đi thẳng. Rõ ràng là đám người của Ralph không hề coi nàng là mối uy hiếp, theo chúng nghĩ chỉ cần xử lý người phương Đông kia là trận chiến này kết thúc. Wendy nghĩ nếu như mình có súng, lúc này xông ra không chừng có thể đánh bất ngờ được đám người bên ngoài, đáng tiếc là trên đường đi kỹ năng bắn súng của nàng tuy đã tiến bộ, nhưng lần này Trương Hằng vẫn nhất quyết không giao súng cho nàng phòng thân. Mà trên thực tế đây cũng là điều mà Trương Hằng lo lắng nhất, việc Wendy có thể giúp được gì cho hắn không hề quan trọng, hắn lo nhất là con bé này quá mạnh mẽ, có súng trong tay, máu nóng bốc lên thì thật sự sẽ xông vào, đây cũng là vấn đề thường thấy của nhiều người mới, một khi có súng trong tay luôn cảm thấy mình cần phải làm gì đó. Trương Hằng đã lĩnh giáo một lần ở Hà Cốc, dù thế nào cũng không muốn trải qua lần thứ hai.
Trái tim Wendy hoàn toàn treo lên cổ họng, nàng không biết đã bao nhiêu lần thầm hò hét, hy vọng Trương Hằng nổ súng, nhưng phòng bên cạnh vẫn không có động tĩnh gì. Ralph và tên đồng bọn liếc nhìn nhau, tên sau lùi về sau mấy bước, rồi một cước đá văng cánh cửa ra, còn Ralph thì lập tức giơ súng trường trong tay lên. Nhưng ngoài dự đoán của hắn, trong phòng không có ai.
Ralph và đồng bọn đi vào trong nhà, nhìn cái ghế trống rỗng bên cửa sổ mà cau mày nói, "Tên kia đi đâu rồi?". Trả lời hắn là một tiếng súng vang lên, sau đó đồng bọn của Ralph liền ngã xuống đất. Ralph kinh hãi, hắn giật mình không phải vì có người đánh lén, mà là tiếng súng lại từ trên đỉnh đầu truyền đến, hắn định giơ súng lên thì đã muộn, Trương Hằng buông tay trái đang giữ tấm ván gỗ ra, từ trên mái nhà nhảy xuống, trực tiếp một thương đánh mạnh vào mặt Ralph, kẻ sau không kịp nói gì liền ngã xuống đất.
Người ở dưới lầu nghe thấy tiếng súng, lập tức rút súng lục ra, nhưng Trương Hằng nhanh hơn, hắn không hề nhắm vào người, mà nhắm vào ngọn đèn dầu trên bàn dưới lầu, bóp cò, một tiếng súng vang lên, trực tiếp làm vỡ ngọn đèn, quán trọ lập tức chìm vào bóng tối, sau đó Trương Hằng không để ý tới những người bên dưới mà chạy lại cửa sổ.
Hai người giữ cửa bên ngoài nghe tiếng súng vang lên, một trong số đó đã xuống ngựa, người còn lại thì giơ súng nhắm vào cửa sổ cảnh giới. Trương Hằng không hề mở cửa sổ, mà trực tiếp làm vỡ tan cửa kính, xử lý tên cảnh giới, lúc này tên kia mới xuống ngựa, hạ thấp người, nghĩ rằng tối như thế này, người trên lầu chắc chắn không nhìn thấy hắn, nhưng Trương Hằng kéo vòng bảo vệ cò súng xuống, lên đạn một lần nữa, theo tiếng "cạch", chốt súng đã bị hạ xuống, súng đã vào vị trí, nòng súng được đóng kín, rồi viên đạn thứ tư bắn ra khỏi nòng, cũng làm Trương Hằng hoàn thành triple kill.
Còn hai tên ở dưới lầu dù đã rút súng ra, nhưng đã mất nguồn sáng, chỉ có thể bắn loạn như những con ruồi không đầu. Trương Hằng dựa vào khung cửa, thấy rõ vị trí của bọn chúng, rồi lần lượt dùng từng phát súng xử lý, trận chiến này, nhờ có thiên thời địa lợi, có tính toán trước nên hắn không hề tốn chút sức nào, thậm chí còn chưa kịp đổ mồ hôi thì đã kết thúc trận chiến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận