Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 18: Đường ai nấy đi

Hai người nước ngoài nhìn thấy Trương Hằng từ phía sau Giai Giai lao ra, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Bọn họ do dự một chút, sau đó người nam kia là Lý lão ngoài mặt hướng Trương Hằng nghênh đón, hắn vung nắm đấm rất mạnh, nhìn là biết có luyện tập thường xuyên, mà quyền pháp rất gọn gàng linh hoạt, mang dấu vết được huấn luyện quân sự, thân thủ như vậy đối phó hai ba người bình thường cũng không thành vấn đề. Đáng tiếc lần này hắn gặp đối thủ là Trương Hằng, nữ người nước ngoài vẫn còn đang giơ súng nhắm vào Giai Giai, nhưng không ngờ đồng bọn mình bỗng dưng ngã xuống đất, chuyện này khiến nàng kinh hãi. Không ai hiểu rõ đồng đội mình hơn nàng, Mil·es từng phục vụ bốn năm trong quân đội, thành tích xuất sắc, sau khi giải ngũ cũng cực kỳ chăm chỉ tập luyện ở trung tâm huấn luyện, cơ bản ngày nào cũng ngâm mình trong phòng gym, kết quả người đó vậy mà lại bị đánh bại chỉ trong một chiêu. Với người phụ nữ nước ngoài chuyện này là không thể tưởng tượng được, nhưng cô nhanh chóng nghĩ ra điều gì, sắc mặt thay đổi, dứt khoát xoay họng súng về phía Trương Hằng, nhưng chưa kịp bóp cò, khẩu súng ngắn đã biến mất khỏi tay cô trước một bước. Nữ người nước ngoài không cố gắng một cách mù quáng, nàng đã nhận ra sức chiến đấu hai bên chênh lệch quá lớn, mất vũ khí cũng không định đoạt lại, thân thể lập tức lui về phía sau, thế nhưng Trương Hằng ở đối diện rõ ràng xuất phát chậm hơn một bước, nhưng tốc độ lại trong nháy mắt vượt qua nàng. Trương Hằng dùng báng súng đập vào gáy người phụ nữ, khiến cô ta choáng váng, toàn bộ quá trình chỉ mất không đến hai giây, hai người nước ngoài nam nữ đều nằm trên đất, Trương Hằng nói với Mị Ma tiểu thư bên cạnh vẫn còn ngơ ngác: "Kéo người vào phòng."
"A? À...à à." Giai Giai cuối cùng cũng phản ứng lại.
Cả hai, một người một bên, lôi hai người nước ngoài đang nằm trên hành lang vào phòng, là một lão quái vật sống hơn một ngàn năm, Mị Ma tiểu thư đương nhiên không phải đồ ngốc, nàng chỉ nhất thời có chút khó chấp nhận, khi trở lại phòng, cảm xúc nàng đã hòa hoãn, chỉ là vẻ mặt vẫn còn hơi kinh ngạc. "Đám người này là đến tìm ta?"
"Ừ." Trương Hằng gật đầu, "Bọn chúng vừa thấy ngươi đã xuống tay tàn nhẫn, mà lại rõ ràng không hề tính ta vào khả năng biến đổi, điều này chứng tỏ mục tiêu của bọn chúng là ngươi chứ không phải ta, dạo này ngươi có thù oán với ai sao?"
"Ta chỉ là một Mị Ma, có thể kết thù với ai?" Giai Giai dang tay, "Khách hàng nào cũng khen ngợi ta hết lời, ta thỏa mãn những khát vọng thầm kín nhất của bọn họ, sau khi xong việc bọn họ hận không thể cho ta đánh giá năm sao, đương nhiên, có lẽ vợ bọn họ không nghĩ thế, ta nghe nói có người sau khi được ta phục vụ về nhà không còn hứng thú với vợ, thậm chí còn ly hôn không lâu sau đó, nhưng mà cái này thì có thể trách ta sao? Là chính họ trở nên tàn hoa bại liễu, không giữ được trái tim của lão công mình."
"Phàm nhân đều sẽ già yếu, không ai có thể giữ mãi vẻ đẹp, đó chính là ý nghĩa của hôn nhân, cung cấp sự chắc chắn nào đó cho tình cảm trong sự đời vô thường." Trương Hằng dừng một chút rồi nói, "Đám người này không đến bắt gian, bọn chúng đều đã qua huấn luyện nghiêm ngặt, rất có thể đến từ một tổ chức nào đó, hơn nữa ngươi thật sự không có chút ấn tượng nào sao?"
"Ví dụ?"
"Ví dụ như ngươi có khi nào khiến một vị lãnh đạo tổ chức nào đó thân bại danh liệt hay không?"
"Hai trăm năm trở lại đây ta rất ít làm chuyện vì lợi trước mắt." Mị Ma tiểu thư liếc xéo, "Trừ phi bọn họ đang báo thù cho từng từng từng đời tổ tông của bọn họ."
"Tùy ngươi," Trương Hằng một lần nữa nhấc túi du lịch của mình lên, "Ta cũng chỉ nhắc nhở ngươi một câu, đây là chuyện của ngươi không phải của ta, ta đề nghị chúng ta đường ai nấy đi từ giờ phút này."
"Đường ai nấy đi? Thế nhưng phía dưới còn có người của bọn chúng." Giai Giai giật mình.
"Ta biết, nhưng bọn chúng nhắm vào ngươi."
"Ngươi chẳng lẽ không có một chút phong độ thân sĩ nào sao, thiệt thòi chúng ta còn là người quen cũ, ta vừa rồi thấy ngươi ra tay, với thân thủ của ngươi hạ được hai người còn lại đâu có khó."
"Không khó, nhưng như ta nói đấy, phía sau bọn chúng rất có thể còn tổ chức nào đó, rắc rối của ta đã đủ rồi, không muốn thêm rắc rối mới, còn phong độ thân sĩ thì ta vừa rồi đã cứu ngươi một lần, không cần cám ơn." Trương Hằng xách túi du lịch lên, "Ngươi là Mị Ma sống hơn ngàn năm, không có ta thì đối phó hai người bình thường hẳn cũng không thành vấn đề gì."
"Lúc nào cũng nhấn mạnh tuổi tác của nữ sĩ không phải là việc lịch sự gì, ta là Mị Ma chứ không phải chiến sĩ, ngươi khi nào thấy Mị Ma nào trong chuyện thần thoại cổ xưa lại đánh nhau với người, tất cả kỹ năng của chúng ta đều dồn hết vào mị hoặc, hơn nữa lại chỉ có tác dụng với đàn ông, ngươi không thấy vừa rồi con nhỏ kia chĩa súng vào ta mà ta ngoại trừ đứng ngu ra thì biết làm gì khác sao, ngoài ra," Giai Giai do dự một chút, vẫn nói tiếp, "Gã kia không phải dạng đèn hết dầu, ta không biết là trùng hợp hay bọn họ có chuẩn bị, ngươi có thấy cặp kính râm hắn đeo trên mặt không?"
"Kính râm có vấn đề gì sao, ta vừa nãy kiểm tra qua, là một cặp kính râm bình thường thôi mà."
"Kính râm thì không có vấn đề gì, vấn đề nằm ở ta," Giai Giai thở dài, "Mị Ma phát động kỹ năng dụ hoặc là phải nhìn vào mắt mục tiêu, hơn nữa trong lúc đó không được có bất cứ trở ngại nào, đây là bí mật rất ít người biết."
"Vừa rồi hắn dùng cặp kính râm phá giải kỹ năng dụ hoặc sở trường của ngươi?"
"Ta lo rằng bọn chúng đến có chuẩn bị." Trên mặt Giai Giai cũng hiếm thấy có một chút lo lắng, "Như vậy đi, ta thuê ngươi làm vệ sĩ của ta, chỉ cần giúp ta thoát khỏi bọn chúng, ta trả cho ngươi...ờ, năm trăm điểm tích lũy."
"Mị Ma ai cũng giàu như ngươi sao?" Trương Hằng dừng bước.
"Không phải ai cũng vậy, nhưng phần lớn đều có thực lực đáng gờm."
"Đáng tiếc, vì ta quá thiếu điểm tích lũy, nên số điểm tích lũy ít ỏi này đối với ta không có tác dụng gì." Trương Hằng nói xong tiếp tục đi ra cửa, nhưng ngay lúc này, ánh mắt hắn lại dừng lại ở hai người nước ngoài nam nữ nằm trên đất. "A, bọn họ sao thế? Tư thế ngủ tệ vậy à." Giai Giai nhìn theo ánh mắt Trương Hằng, thấy miệng hai người sủi bọt mép, chỉ một lúc ngắn mà nước dãi đã làm ướt một mảng thảm lớn. "Ta từng thấy chuyện này."
Trương Hằng nhớ lại người quản lý bán hàng ở ghế bên cạnh trên tàu về nhà vào kỳ nghỉ đông, hắn ngủ cũng như vậy, anh đưa tay lay người phụ nữ, rồi lật mí mắt cô ta nhìn, rồi nói với Giai Giai, "Lấy chậu nước tới."
Mị Ma tiểu thư giờ đang trông chờ Trương Hằng bảo vệ nàng, mong ai đó nán lại thêm chút, nghe vậy ngoan ngoãn đi lấy nước ở toilet, Trương Hằng cũng không thương hoa tiếc ngọc, trực tiếp hắt chậu nước lên mặt nữ người nước ngoài, nhưng cô ta vẫn không phản ứng chút nào.
"Tình huống sao vậy?" Giai Giai cũng phát giác ra điều bất thường.
"Là tác dụng của đạo cụ cấp B [mộng cảnh tử vong]." Trương Hằng trầm giọng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận