Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 424: Mưa đạn

Chương 424: Mưa đạn
Giải quyết hết tay bắn tỉa, Trương Hằng gọi Khâu Minh, hai người tiếp tục tiến lên. Trên đường lại gặp hai đợt phục kích, quân số không ít nhưng trình độ còn không bằng tay súng bắn tỉa trước đó, cuối cùng đều bình yên vô sự. Còn đám đông địch nhân bên ngoài đều bị người máy săn giết Ⅵ hình người do Phong Tử điều khiển giải quyết. Mười phút sau hai người đến bên ngoài tháp tín hiệu, một lần nữa tập hợp với người máy. Khi bọn họ chuẩn bị tấn công vào cổng phía đông tháp tín hiệu, cánh cửa kính bỗng tự động mở ra. Trịnh chủ quản đã thay một bộ y phục tác chiến đi ra, thấy Trương Hằng bèn khom người chào, sau đó mới nói, "Có phải chỗ giao dịch trước đó của chúng ta có vấn đề gì không?"
"Không có, lần này giao dịch rất thuận lợi." Trương Hằng đáp.
"Vậy có phải trong lúc giao dịch người của chúng tôi làm gì không đúng, mạo phạm đến ngài?"
"Cũng không có. Ta rất cảm ơn cô F đã tiếp ứng kịp thời, sau đó lại nhận đủ đĩa nhạc cánh kiến đỏ từ tay các ngươi, ngoài ra còn nhận được bút của tiên sinh G kia trị giá ba triệu đền bù."
Trịnh chủ quản gật đầu, sau đó nói tiếp, "Vậy tôi không hiểu, rõ ràng từ đầu đến cuối chúng tôi đều thể hiện thành ý, yêu cầu của ngài đều đáp ứng được, cũng không làm gì sai, vì sao ngài quay lại đại khai sát giới, một đường đuổi đến tận đây?"
"Vì ta nghĩ lại hết mọi chuyện có thể xảy ra sau này, chợt nghĩ ra một đạo lý."
"Đạo lý gì?"
"Khuyết điểm lớn nhất của ta là quá giảng đạo lý," Trương Hằng nhàn nhạt nói, "Cho nên lần này ta không có ý định giảng đạo lý nữa. Giao dịch của ta và tiên sinh G đã hoàn thành, chuyện tiếp theo chỉ là ân oán cá nhân giữa ta và hắn."
"Ngài có ý thức được mình đang làm gì không? Nếu hôm nay ngài nhất quyết muốn vượt qua cánh cửa này, sự việc xảy ra tiếp theo không chỉ là ân oán cá nhân giữa ngài và G tiên sinh. F tiểu thư là bạn của ngài phải không, ngài không sợ làm tổn thương nàng sao? Còn có Hạ Phong Tử tiểu thư, tuy nàng chọn đứng về phía ngài, nhưng theo tôi được biết, mấy ngày qua nàng sống rất vui vẻ, quen biết không ít bạn bè. Ngoài ra còn rất nhiều người nữa, những người ngài có thể không biết nhưng họ đều đang hướng đến cuộc sống mới trên thế giới này, một bộ phận người đã bỏ mạng, còn có người vẫn đang chiến đấu vì lý tưởng của mình. Ngài cũng muốn trở thành địch nhân của bọn họ sao?"
"Không sao, dù gì ta cũng chỉ là người đi ngang qua nơi này thôi, không rảnh bận tâm danh tiếng." Trương Hằng nói.
Trịnh chủ quản không hiểu câu nói này có ý gì, nhưng thấy Trương Hằng đưa tay phải cầm chuôi dao, đó là cách sau thể hiện lập trường của mình.
"Thật là đáng tiếc." Trịnh chủ quản thở dài, nhưng ngay sau đó khí chất của hắn cũng thay đổi, không còn dáng vẻ nhã nhặn lễ độ như trước, ánh mắt trở nên vô cùng lạnh lùng, "Đã ngài không định giảng đạo lý nữa, vậy tiếp theo chúng ta cũng sẽ không khách khí với ngài."
Nói xong hắn vỗ tay, trong đại sảnh tháp tín hiệu, tất cả chỗ có thể giấu người đều thò nòng súng ra, ít nhất năm mươi họng súng cùng lúc nhả đạn, tạo thành một biển lửa, bắn vỡ tan tường kính. Đạn xối xả về phía Trương Hằng và Khâu Minh, mà chỗ hai người đứng lúc này hoàn toàn không có vật che chắn. Thế nhưng trên mặt cả hai không hề hốt hoảng, ngay lập tức bọn họ nhảy ra sau lưng người máy săn giết Ⅵ hình người, lợi dụng thân hình khổng lồ gần gấp đôi người bình thường của nó để chặn mưa đạn.
Đồng thời Phong Tử cũng điều khiển người máy săn giết Ⅵ hình người giơ khẩu súng máy hạng nặng lên, điên cuồng xả đạn vào đại sảnh. Lần này nàng không còn nương tay, chủ yếu vì địch nhân quá đông, lại có kẻ nâng súng phóng tên lửa, lựu đạn nã vào người máy gây ra những vụ nổ khiến nó liên tục lùi về sau, nhưng người máy săn giết Ⅵ không hổ là kết tinh khoa học kỹ thuật hàng đầu của Thịnh Đường Morgan, hỏa lực mãnh liệt như vậy vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ. Một khi súng máy hạng nặng phát huy hỏa lực, phía đối diện liền ngã gục la liệt. Đạn súng máy có thể dễ dàng xuyên qua thép tấm, nói chi đến áo chống đạn thông thường. Dưới sức công phá của đạn cỡ lớn, áo chống đạn của người đối diện hoàn toàn vô dụng, trúng đạn coi như chắc chắn mất mạng.
Về phần Trương Hằng và Khâu Minh, hai người lợi dụng lúc người máy săn giết Ⅵ lùi về sau liền trốn vào bồn hoa. Trương Hằng lấy súng ngắm xuống, cũng bắt đầu phản công. Tần suất xạ kích của hắn không cao, nhưng mỗi lần ngón tay chạm cò đều có một mục tiêu ngã xuống, chính xác như thần chết điểm danh. Trương Hằng lại còn chọn những kẻ cầm súng phóng tên lửa, súng máy hạng nặng để ưu tiên tấn công, cộng thêm người máy săn giết Ⅵ đang đại khai sát giới, chẳng mấy chốc hỏa lực của đối phương đã suy yếu. Lúc này Khâu Minh cũng có thể ló đầu ra, bắn tỉa.
Nhưng sau khi Trương Hằng giải quyết hết những mục tiêu uy hiếp lớn nhất thì quay lại thấy Trịnh chủ quản đã không thấy bóng dáng. Trương Hằng nhíu mày, Trịnh chủ quản tổ chức đợt tấn công này nhìn thì mãnh liệt, nhưng trên thực tế không gây ra quá nhiều uy hiếp đối với Trương Hằng đang có người máy săn giết Ⅵ bên cạnh. Ngược lại, nhân thủ mai phục của hắn đã thương vong quá nửa trong hai phút ngắn ngủi. Những kẻ còn lại vẫn hung hãn bất chấp cái chết, không hề lùi bước, nhưng bị giải quyết cũng chỉ là vấn đề thời gian. Là người từng giao chiến với người máy săn giết Ⅵ, mà mới đây còn cho nổ tan một chiếc người máy săn giết Ⅵ, G tiên sinh không nên mắc phải sai lầm sắp đặt như thế, trừ phi ngay từ đầu hắn đã có ý định khác...
...Trên tầng giữa tháp tín hiệu, trong nhà ăn xoay tròn, màn hình chiếu đang đồng bộ tình hình chiến đấu phía dưới. Nhưng người chỉ huy lúc này không phải là G tiên sinh mà là gã Hắc từng lái xe cho Trương Hằng. Thấy phe mình thương vong thảm trọng, hắn đang điều động nhân thủ từ các nơi, tiếp tục đổ quân vào trận chiến phía dưới. Tình hình vẫn không mấy khả quan, người máy săn giết Ⅵ không phải là thứ người bình thường có thể ngăn cản. Mặc dù trước đó bọn chúng đã dùng một lượng lớn thuốc nổ để tiêu diệt một chiếc, nhưng lần này vì là dưới chân tháp tín hiệu, thuốc nổ đương nhiên là vô dụng. Tuy nhiên, sau khi xử lý hơn trăm người thì súng máy hạng nặng của chiếc người máy săn giết Ⅵ kia cũng hết đạn, nhưng bằng vào cự kiếm bên tay phải nó vẫn vô địch trong đám người.
Mồ hôi trán Hắc đã toát ra, rõ ràng việc chết quá nhiều người đã gây ra cho hắn áp lực lớn. Nhưng tay hắn vẫn còn một con át chủ bài, trước đó một đội chiến sĩ nửa xương vỏ ngoài được thả xuống từ hai tầng không gian. G tiên sinh đã điều những người này cho hắn, hiện tại, khi súng máy hạng nặng của người máy săn giết Ⅵ đã hết đạn, việc có ngăn được chiếc người máy đang cuồng sát kia hay không đều phụ thuộc vào những chiến sĩ xương vỏ ngoài này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận